Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 110

Chương 110

Tiện nhân hợp tác với nhau

“Hề Hề, là dì, mẹ của Trạch Cương đây. Dì vừa tới thành phố N, dì có thể gặp con một chút không?” Một giọng phụ nữ trung niên truyền qua điện thoại.

Cố Hề Hề nhíu mày khó chịu, cô lập tức nhớ đến khi bị Lâm Tiểu Nhã gài bẫy mất đi lần đầu tiên, ngày hôm sau mẹ của Triệu Trạch Cương đích thân gọi cho cô, yêu cầu cô rời khỏi hắn ta.

Giờ mình đã làm theo ý bà ta rồi, bà ta còn muốn gặp mình để làm gì?

Cố Hề Hề định mở miệng cự tuyệt, đối phương đột nhiên nghẹn ngào nói: “Chuyện trước đây là dì không đúng, là dì hiểu lầm con! Hề Hề, con là cô gái tốt, tất cả là do dì sai! Dì vốn định đến Cố gia để xin lỗi con, nhưng mà nghe nói Cố gia đã… Dì cũng không gặp được ba mẹ con, nên giờ chỉ muốn gặp con để nói xin lỗi! Hề Hề, con có thể gặp dì một chút không? Dì chỉ muốn gặp con nói một lời xin lỗi mà thôi!”

Cố Hề Hề nhẹ nhàng thở dài: “Dì, mọi chuyện đã qua không còn quan trọng. Tôi và Triệu Trạch Cương cũng không còn quan hệ gì nữa, anh ta đã có bạn gái mới, tôi cũng có gia đình của riêng mình. Xin lỗi, tôi không thể gặp dì.”

Cố Hề Hề định cúp máy, đầu dây bên kia lại truyền đến âm thanh nỉ non đáng thương: “Hề Hề, dì… dì vừa đến thành phố N, tiền trong túi xách bị người ta trộm mất… Dì gọi cho Trạch Cương rất nhiều lần nhưng nó không bắt máy! Hề Hề… con xem, con có thể giúp dì một bữa cơm…?”

Cái gì?

Cố Hề Hề tức khắc cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười.

Triệu Trạch Cương đang làm cái gì?

Mẹ hắn đã tới thành phố N, nhưng hắn không biết? Hắn vậy mà để mẹ của mình một bữa cơm cũng không có tiền ăn?

Cố Hề Hề càng thêm khinh bỉ Triệu Trạch Cương, nhưng cô cũng không muốn vì vậy mà trút giận lên người thân của hắn, vả lại… suy cho cùng cô vẫn là không nhẫn tâm, dù nói thế nào đi nữa thì trước đây thời gian ở bên nhau, Triệu Trạch Cương quả thật đã từng vì cô mà đấu tranh lại với gia đình của hắn.

Thôi thì xem như mình tích phúc đức vì đứa con sắp chào đời, giúp bà ta có một bữa cơm cũng được.

Cố Hề Hề đồng ý đi gặp mặt, lúc này đối phương mới chịu cúp máy. Cô liền thay một bộ đồ bầu rộng rãi thoải mái, tay mang túi xách rồi ra ngoài cùng trợ lý.

Cố Hề Hề vừa đến chỗ hẹn, thì thấy một người phụ nữ trung niên, ánh mắt rụt rè lại có vẻ nôn nóng chờ đợi ở đó.

Cố Hề Hề thấy bà ta, đáy lòng thở dài một tiếng thương cảm, tiến lên chủ động chào hỏi: “Dì…”

Người phụ nữ trung niên này là mẹ của Triệu Trạch Cương. Trước đây mỗi lần gặp bà ta, ít nhiều cô đều cảm thấy bà ta có diện mạo hơn người, nhưng không biết có phải giờ đây đã quen mắt với Doãn lão phu nhân ung dung khí thế và cả một Doãn Tư Thần bá đạo tà mị, mà tiêu chuẩn đánh giá ngoại hình của cô với người khác từ trong tiềm thức cũng thay đổi.

Đột nhiên cô phát hiện, người phụ nữ trung niên trước mặt mình bất quá cũng chỉ là một người đàn bà dung mạo bình thường.

“Hề Hề!” Mẹ của Triệu Trạch Cương nhìn thấy Cố Hề Hề đến, vẻ mặt lộ rõ vui sướng liền đứng dậy.

Bà ta định duỗi tay kéo cô lại, trợ lý Tiểu Vương đã bước tới ngăn cản: “Vui lòng không đến quá gần thiếu phu nhân.”

Ánh mắt sắc bén của Tiểu Vương làm bà ta kinh hãi, theo phản xạ rút tay lại.

“Tiểu Vương, em đi đến quầy thu ngân thanh toán trước phần cơm của bà ấy đi.” Cố Hề Hề nói xong thì đi đến bàn ngồi xuống. Càng ngày cô càng cảm giác được mình trở nên nặng nề, cơ thể dễ cảm thấy mệt mỏi hơn.

Tiểu Vương nghe lệnh liền đi tính tiền tại quầy thu ngân ở trong, tầm nhìn từ chỗ đó sẽ không thấy được bàn ăn này.

Mẹ của Triệu Trạch Cương nói với vẻ ngượng ngùng: “Hề Hề, thật sự xin lỗi con, chuyện trước đây…”

Bà ta chưa kịp nói xong thì Cố Hề Hề đã ngắt lời: “Chuyện trước đây đã qua rồi, mọi chuyện giờ rất tốt như dì đã thấy, lời xin lỗi của dì tôi đã nghe, tiền cơm đã thanh toán. Nếu không còn gì khác thì tôi xin phép đi trước. Triệu Trạch Cương và tôi giờ đã không còn quan hệ gì nữa, sau này dù xảy ra chuyện gì cũng xin đừng gọi tôi, tôi không có nghĩa vụ phải chăm sóc mẹ của anh ta!”

Những lời này Cố Hề Hề nói ra không hề e dè khách khí. Đây cũng là lời thật lòng của cô!

Cố Hề Hề trước mặt bà ta bây giờ là thiếu phu nhân của Doãn gia, chứ không còn là một Cố Hề Hề yếu đuối như ngày xưa.

Bữa cơm này xem như hoàn toàn chấm dứt duyên phận giữa hai người.

Cố Hề Hề định đứng lên muốn xoay người rời khỏi thì nghe được tiếng động bên ngoài truyền vào, cô liền nhìn thấy một người chạy đến quỳ gối trước mặt cô. Cô hơi hoảng sợ nên ngồi yên ở vị trí cũ!

“Hề Hề, anh biết sai rồi! Em hãy tha thứ cho anh đi!” Triệu Trạch Cương ngẩng đầu nhìn Cố Hề Hề, mặt hắn ta nước mắt nước mũi giàn giụa làm cô cảm thấy ghê tởm.

Triệu Trạch Cương!?

Cố Hề Hề quay đầu nhìn mẹ của Triệu Trạch Cương!

Không phải bà ta nói vì không tìm được Triệu Trạch Cương nên không có tiền trả bữa cơm này sao? Hoá ra vì Triệu Trạch Cương biết sẽ không thể hẹn được mình, cho nên nhờ mẹ hắn nói dối gạt mình ra đây!

Ha hả… Mình lại một lần nữa bị người khác lừa gạt!

Có phải Triệu Trạch Cương và cả người thân của hắn đều cho rằng mình ngu ngốc hay không? Họ lại hùa nhau trêu chọc khi dễ mình?

Cố Hề Hề tức giận không muốn nghe bất kỳ lời nào của Triệu Trạch Cương, cô đứng lên xoay người muốn bỏ đi.

Triệu Trạch Cương nhất định ôm chân Cố Hề Hề, sống chết cũng bám chắc không để cô đi.

Cố Hề Hề muốn giãy giụa nhưng lại sợ giằng co qua lại sẽ ảnh hưởng đứa con trong bụng nên đành mặc kệ: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cố Hề Hề lạnh lùng hỏi.

“Hề Hề, hôm đó anh thật sự không cố ý chọc giận em đâu! Nhưng không ngờ Doãn Tư Thần đã cho người làm công ty của anh bị phá sản! Hề Hề, tuy rằng chúng ta giờ đã chia tay, nhưng dù sao cũng đã từng yêu nhau mà! Em giúp anh đi cầu xin Doãn Tư Thần để anh ta không thu mua công ty của anh được không? Hề Hề, giờ anh đã trắng tay mà còn đang mắc nợ nữa! Nếu mất công ty này, anh sẽ chết mất!” Triệu Trạch Cương không ngừng khóc lóc ôm chân Cố Hề Hề kể lể đủ điều.

Mẹ của Triệu Trạch Cương ở bên cạnh cũng tiếp lời van xin: “Hề Hề, trước đây con và Trạch Cương lúc còn yêu nhau, dù dì không đồng ý nhưng Trạch Cương vẫn luôn che chở cho con! Con có thể niệm tình…”

“Tôi thật sự rất cảm ơn dì lúc đó đã kiên quyết phản đối tôi và Triệu Trạch Cương! Giờ tôi mới biết ngày đó mình quá trẻ và quá ngu ngốc! Đúng ra tôi nên nghe lời dì sớm hơn một chút để rời xa con trai dì!” Cố Hề Hề khí phách lớn tiếng nói: “Triệu Trạch Cương, anh có phải đàn ông hay không mà quỳ ở đó, còn không đứng lên?”

Triệu Trạch Cương làm gì biết xấu hổ? Hắn vẫn như vậy bám chắc không chịu buông tha Cố Hề Hề!

Giờ toàn bộ tài sản của hắn cũng đã tiêu tùng, nếu Doãn Tư Thần không nói lời tha mạng thì dù hắn có ra ngoài tìm một công việc bình thường, cũng sẽ không ai dám nhận hắn làm nhân viên!

Tuy rằng hắn vẫn chưa thử đi xin việc, nhưng hắn quả nhiên đã đoán đúng rồi! Vì Doãn Tư Thần đã ra một lệnh tất cả công ty ở thành phố N đều không được nhận Triệu Trạch Cương vào làm! Nếu không thì chính là đối đầu với tập đoàn Doãn thị!

Mà thử nghĩ xem ở thành phố N này có ai dám đối đầu với tập đoàn Doãn thị?

“Triệu Trạch Cương, anh cũng biết tôi tuy là thiếu phu nhân của tập đoàn Doãn thị, nhưng tôi cũng không có quyền gì can thiệp vào công việc của tập đoàn. Tôi không thể giúp anh! Anh tự mình nghĩ cách đi!” Cố Hề Hề vừa nói vừa dùng sức cố đẩy tay Triệu Trạch Cương ra khỏi chân cô.

Tức thì lúc này Lâm Tiểu Nhã đang nấp ở một góc, liền lấy di động ra chụp lại hình ảnh này!

Từ góc chụp của cô ta thì không còn là Triệu Trạch Cương quỳ gối van xin Cố Hề Hề, mà là hai người đang tình ý dây dưa không dứt nắm tay nhau!

Chụp được tấm hình ưng ý, Lâm Tiểu Nhã hài lòng nở nụ cười gian manh rồi xoay người rời đi.

Cố Hề Hề thấy cô không còn cách nào đẩy tay Triệu Trạch Cương ra, đành lấy điện thoại gọi: “Alo? Là 110? Tôi muốn gọi cảnh sát…”

Triệu Trạch Cương và mẹ hắn ta thấy vậy, liền xanh mặt buông tay ra: “Hề Hề, em đừng vậy! Anh chỉ đùa chút thôi! Anh buông tay, buông tay rồi này được chưa?”

Cố Hề Hề thấy Triệu Trạch Cương đã buông cô ra, cô mới cúp điện thoại. Vừa lúc này, Tiểu Vương cũng đã thanh toán ở quầy thu ngân xong và quay lại. Cố Hề Hề không nói lời nào nữa, chỉ tức giận rời khỏi nơi này cùng với Tiểu Vương.

Chờ Cố Hề Hề đi được một lúc, Lâm Tiểu Nhã đã tới trước mặt Triệu Trạch Cương.

“Thế nào? Chụp được không?” Triệu Trạch Cương nhìn Lâm Tiểu Nhã với vẻ mặt hy vọng.

Lâm Tiểu Nhã đắc ý trả lời: “Đương nhiên! Đích thân tôi ra tay, sao có thể không được?”

Triệu Trạch Cương do dự hỏi: “Nhưng mà Doãn Tư Thần có mắc bẫy không? Hắn sẽ thật sự chịu bỏ tiền mua tấm ảnh này ư? Nếu hắn không chịu thì làm sao?”

Đáy mắt Lâm Tiểu Nhã hiện lên nụ cười lạnh băng: “Không trả tiền? Vậy thì chúng ta sẽ đem ảnh này tung lên báo chí! Ha hả ha hả… Đường đường là thiếu phu nhân của tập đoàn Doãn thị mà lại dây dưa với bạn trai cũ, tin này truyền thông có thể không hứng thú sao?” Lâm Tiểu Nhã cười cay độc: “Trừ phi Doãn Tư Thần hoàn toàn không nghĩ đến danh dự của tập đoàn Doãn thị, cũng như không để tâm đến hợp đồng vừa mới ký với Mặc gia! Nếu không thì anh ta nhất định sẽ phải chấp nhận!”

Triệu Trạch Cương nghe vậy cảm thấy cũng có lý, nên hắn yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ của Triệu Trạch Cương đứng bên cạnh giờ mới có thể xen vào hỏi: “Trạch Cương, chuyện này rốt cuộc là sao? Sao con giờ lại cặp kè với Lâm Tiểu Nhã?”

“Ai cặp kè với hắn?” Lâm Tiểu Nhã khinh thường muốn phản bác lại, nhưng cô ta chợt nhớ kế hoạch tiếp theo còn cần dùng đến Triệu Trạch Cương nên liền đổi thái độ: “Tôi và Triệu Trạch Cương vốn là bạn với nhau mà! Có đúng không?”

Triệu Trạch Cương đang nhìn Lâm Tiểu Nhã chằm chằm, một hồi sau mới khôi phục tinh thần trả lời: “A… đúng vậy, đúng vậy!”

Lâm Tiểu Nhã thấy Triệu Trạch Cương ngẩn người nhìn mình với ánh mắt mị hoặc, cô ta chỉ cảm thấy buồn nôn ghê tởm.

Lúc còn học đại học, trước khi yêu đương với Cố Hề Hề thì Triệu Trạch Cương đã có thời gian mê đắm mà theo đuổi Lâm Tiểu Nhã!

Nhưng Lâm Tiểu Nhã là người như thế nào chứ?

Cô ta lúc đó là một người mẫu có tiềm năng, con đường sự nghiệp đang trải rộng thênh thang, ánh mắt cô ta chỉ có thể đặt vào một người đàn ông hoàn hảo như Doãn Tư Thần mà thôi.

Một kẻ hèn kém như Triệu Trạch Cương thì sao có thể lọt vào mắt xanh của cô ta? Vì vậy cô ta mới đem Cố Hề Hề cố ý giới thiệu gán ghép cho Triệu Trạch Cương, để hắn ta thôi làm phiền mình.

Giờ đây Triệu Trạch Cương đã thành kẻ trắng tay còn mang nợ nần, Lâm Tiểu Nhã giống như vị thần trên trời giáng xuống để giúp đỡ hắn.

Đối với hắn mà nói thì quả thật việc này rất có ý nghĩa!

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply