Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 122

Chương 122

Mặc Tử Hân tiếp đón

Cố Hề Hề than một nhẹ một tiếng trong lòng, rồi trấn tĩnh tâm tình lại, cô cùng Tiểu Vương ra ngoài, chỉ mang một vệ sĩ và tài xế.

Thật ra việc cấm túc cũng không ảnh hưởng đến Cố Hề Hề, đối với cô thì những ngày qua rất đơn giản, ở nhà đọc sách, tưới hoa, chăm sóc cây cối, và thời gian trôi qua rất mau.

Chỉ là cô nghĩ đến cô nhóc trợ lý hay đi theo mình thì có chút áy náy, giờ thì có thể dẫn cô nhóc này đi ra ngoài chơi, đúng là rất cao hứng.

Tài xế đưa hai người đến trung tâm thương mại mà Tiểu Vương nói, nơi này vừa được khai trương nên khách vô đông nghẹt. Dù rằng không phải ai vào đây cũng đều có khả năng mua những mặt hàng xa xỉ này, có những món đồ đắt đến mức họ để dành tiền cả năm vẫn không thể mua nổi… Đa số khách đến đây chỉ để nhìn ngắm là chính!

Cố Hề Hề vừa bước vào lầu một bên trong trung tâm, liền nhìn thấy một nhóm nhân viên mặc âu phục màu xám đến trước mặt cô, cúi chào: “Xin hỏi cô là Cố tiểu thư?”

“Tôi là Cố Hề Hề, mọi người là…” Cố Hề Hề ngạc nhiên, cô không phải người nổi tiếng hay diễn viên ca sĩ gì, danh phận Doãn thiếu phu nhân cũng rất ít người biết, sao họ lại nhận ra cô?

“Chúng tôi được lệnh của tổng giám đốc, đến tiếp đón Cố tiểu thư.” Người đứng đầu lễ phép trả lời: “Tổng giám đốc dặn dò hôm nay khách đến trung tâm sẽ rất đông, tiểu thư lại đang có thai nên sẽ không thuận tiện, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc tiểu thư trong thời gian tiểu thư tham quan tại trung tâm.”

Cố Hề Hề càng kinh ngạc hơn: “Tổng giám đốc của mọi người là…”

“Mặc tổng, Mặc Tử Hân!” Đối phương trả lời.

Cố Hề Hề trong chốc lát chợt hiểu, thì ra là anh ta!

“Vậy thì phiền Mặc tổng lo lắng rồi.” Cố Hề Hề cười nói.

Cố Hề Hề không biết tại sao Mặc Tử Hân biết hôm nay cô sẽ đến, cô càng không nghĩ tới trung tâm thương mại này thuộc sở hữu của Mặc gia, thôi thì cô cũng không quan tâm. Hôm nay cô đến đây chỉ muốn giải khuây, không nghĩ mình sẽ tìm người có quyền thế để dựa dẫm hay trèo cao!

Lúc này Mặc Tử Hân đang ở trong phòng làm việc trên tầng cao nhất của trung tâm, anh đang nói chuyện điện thoại với người của Vân gia: “Bá phụ, con rất xin lỗi nhưng nếu cô ấy không đồng ý, con cũng không có cách giúp người gặp cô ấy được. Huống hồ cô ấy có quan hệ gì với Vân gia hay không, còn chưa xác định được.”

Đối phương bên kia là Vân lão gia, cha của Vân Nặc.

Người của Vân gia từ lúc nghe được Vân Tiêu Tình kể chuyện về Cố Hề Hề, tất cả đều kích động nôn nóng muốn đến thành phố N gặp cô, nhưng Mặc Tử Hân vẫn nhất quyết từ chối thỉnh cầu này.

“Bá phụ, tâm trạng của người con rất hiểu. Con đã gặp Cố Hề Hề vài lần, đó là một cô gái quật cường mạnh mẽ nhưng lại e dè những mối quan hệ phiền phức. Nếu bá phụ và mọi người đến bất ngờ như vậy, có thể sẽ làm cô ấy sợ hãi và muốn trốn tránh. Hiện tại dù sao cô ấy cũng là thiếu phu nhân của Doãn gia, chỉ cần cô ấy muốn thì Doãn gia có thể mang cô ấy đi bất kỳ đâu! Đến lúc đó…” Mặc Tử Hân nói đến đây liền ngừng lại.

Người khéo léo không cần phải nói quá nhiều, đối phương tự khắc hiểu.

Quả nhiên trong điện thoại truyền đến tiếng thở dài bất đắc dĩ: “Tử Hân, bá phụ hiểu điều con nói. Chỉ là đã hai năm rồi, con cũng thấy bá mẫu của con vì Nặc Nặc mà u buồn sinh bệnh. Dù Cố tiểu thư này không có quan hệ gì với Vân gia, bá phụ và bá mẫu đều muốn nhận cô bé làm con nuôi. Con có thể giúp bá phụ gặp cô bé này không? Tử Hân, may mắn lớn nhất trong đời hai vợ chồng ta là có được con làm con rể, nhưng điều bất hạnh lớn nhất… chính là chúng ta cũng phải xin lỗi con! Nặc Nặc không có phước được gả cho con, vợ chồng ta cảm thấy thật có lỗi.”

Mặc Tử Hân nghe giọng nói thương tâm của Vân lão gia, ánh mắt màu lam của anh khẽ nhíu lại, đáy mắt thoáng vẻ đau lòng.

“Dạ được, con sẽ cố gắng.” Mặc Tử Hân nói: “Nhưng con không thể hứa trước điều gì. Vì cô ấy là người không để tâm đến địa vị hay phú quý, con không biết điều gì mới có thể khiến cô ấy động tâm. Bây giờ tiền tài, danh vọng hay quyền lực thì cô ấy đều không thiếu, có lẽ con sẽ thử dùng cách khác.”

Khi cúp điện thoại xong, Mặc Tử Hân cảm thấy đau đầu, liền xoa xoa vào huyệt thái dương của mình.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Mặc Tử Hân nhẹ nhàng nói: “Vào đi.”

Cửa phòng bị đẩy ra, Mặc Tử Huyên bước vào, cô mặc một bộ váy công sở trang nhã. Cô nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Mặc Tử Hân, lập tức nói: “Anh hai, bên Vân gia lại gọi đến à?”

“Đúng vậy, lần này là lần thứ hai mươi rồi…” Mặc Tử Hân bất đắc dĩ nói: “Anh cũng không biết còn có thể ngăn cản bao lâu nữa. À, Cố Hề Hề sao rồi?”

“Anh yên tâm, đã cử vài người đi theo. Huống hồ cô ấy cũng mang theo vệ sĩ và trợ lý riêng nữa.” Mặc Tử Huyên ngồi xuống, nói: “Anh hai, em muốn hỏi anh một chuyện.”

“Nói đi.” Mặc Tử Hân gật gật đầu, đối với cô em gái này thì trước giờ anh đều rất thương yêu nuông chiều.

“Nghe nói lúc người của Doãn Tư Thần điều tra một vụ việc, anh đã chủ động nhờ quan hệ của mình để giúp họ?” Mặc Tử Huyên cười cười, nói: “Anh hai, việc này không giống phong cách của anh chút nào! Anh đâu phải người thích lo chuyện của người khác. Vả lại dù Doãn gia không có anh giúp, sớm muộn họ cũng tìm ra được chân tướng, vậy việc anh làm không phải dư thừa sao?”

“Có lẽ vì anh không nỡ nhìn thấy cô ấy bị cấm túc.” Mặc Tử Hân hơi mỉm cười trả lời: “Sao? Em thấy việc này có gì không ổn?”

Mặc Tử Huyên từ tốn nói: “Em chỉ muốn làm rõ một chút, anh hai của em có phải vì khuôn mặt của Cố Hề Hề mà thích cô ấy, vì có câu yêu ai thì yêu cả đường đi lối về mà!”

Ánh mắt màu lam của Mặc Tử Hân trở nên thâm thuý, gương mặt biểu tình nhẹ nhàng: “Nói bậy!”

Mặc Tử Huyên cười: “Cũng đúng, là em suy diễn quá rồi. À phải, trưa hôm nay anh có định mời Cố tiểu thư ăn cơm không?”

Mặc Tử Hân liền lườm nguýt Mặc Tử Huyên.

“Được rồi được rồi, em không hỏi nữa.” Mặc Tử Huyên nói xong liền đứng lên, xoay người rời khỏi phòng.

Chờ Mặc Tử Huyên đi được một lúc, Mặc Tử Hân mới lấy di động ra gọi một cuộc gọi.

Cố Hề Hề đi bộ một lúc cũng hơi mệt, nãy giờ là cô đang dẫn trợ lý của mình đi mua sắm, còn cô hoàn toàn không mua món gì.

Cô nhóc trợ lý Tiểu Vương hôm nay cực kỳ phấn chấn cao hứng, có lẽ cô cũng không nhận ra hôm nay không phải cô chăm sóc Cố Hề Hề đi chơi, mà chính Cố Hề Hề mới là người đang chăm sóc dẫn cô đi chơi.

Tiểu Vương làm bộ bí mật lấy một hộp quà đưa cho Cố Hề Hề: “Thiếu phu nhân, cái này em tặng chị!”

“Cho chị sao?” Cố Hề Hề ngạc nhiên, mỉm cười nhận lấy, vừa mở hộp ra thì thấy một hàng búp bê sứ được thiết kế tinh xảo. Mỗi một con búp bê đều có gương mặt bụ bẫm ngây thơ, thật làm người ta cảm thấy đáng yêu!

Ánh mắt Cố Hề Hề sáng lên, miệng không ngừng khen: “Nhìn dễ thương quá! Cảm ơn em nhiều!”

Tiểu Vương cảm thấy ngượng ngùng: “Thiếu phu nhân thích thì hay quá!”

“Chị rất thích, cảm ơn em!” Cố Hề Hề cẩn thận đóng hộp lại đưa cho vệ sĩ.

Cảm thấy mệt mỏi nên Cố Hề Hề muốn tìm chỗ nghỉ, liền nhìn những người khác nói: “Mọi người không cần theo tôi nữa đâu, có thể đi đâu cũng được.”

Dù Cố Hề Hề nói vậy nhưng những người đó hoàn toàn không dám rời khỏi. Vì nếu Cố Hề Hề xảy ra sơ suất gì, thì chắc bọn họ không gánh nổi trách nhiệm!

Lúc này Cố Hề Hề nghe được tiếng chào hỏi ở cửa: “Mặc tổng, Cố tiểu thư đang nghỉ ngơi bên trong.”

“Tôi biết rồi. Mọi người lui ra đi.” Giọng nói nhàn nhạt của Mặc Tử Hân vang lên.

Mặc Tử Hân? Anh ta tới đây?

Cố Hề Hề vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy dáng người cao ráo, một thân nho nhã, Mặc Tử Hân đang tiến đến gần cô.

Cô mỉm cười nói: “Làm phiền Mặc tổng phải tiếp đón, tôi thấy hôm nay làm khách thật vinh dự!”

Mặc Tử Hân nhẹ nhàng cười, trợ lý bước đến kéo ghế ra, Mặc Tử Hân ngồi xuống rồi phất tay ra hiệu cho những người khác ra ngoài.

“Mặc tổng tìm tôi có việc?” Cố Hề Hề cười nói: “Chỉ là, tôi không nghĩ Mặc tổng có việc gì mà tôi lại có thể giúp được.”

Ánh mắt màu lam của Mặc Tử Hân nhìn Cố Hề Hề chăm chú, thất thần một lúc, ngay sau đó liền khôi phục tinh thần, rũ mắt nói: “Hề Hề quả thật rất giống Nặc Nặc! À, thật xin lỗi, tôi có thể gọi em như vậy không?”

Cố Hề Hề khẽ cười: “Anh cũng đã gọi rồi.”

Mặc Tử Hân trầm ngâm một chút, từ tốn nói: “Tôi có thể mạo muội hỏi em vài vấn đề không?”

Cố Hề Hề hơi ngạc nhiên, nhìn đối phương: “Mặc tổng nói vậy là ý gì?”

Cố Hề Hề nhìn Mặc Tử Hân, vẻ mặt mơ hồ khó hiểu. Dù cô và Doãn Tư Thần chỉ là vợ chồng hợp đồng, nhưng điều này hoàn toàn bí mật không ai biết. Cô bây giờ vẫn là vợ của Doãn Tư Thần, mọi suy nghĩ đều phải nghĩ đến lợi ích của Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần và Mặc Tử Hân tuy là đối tác trong việc khai thác nguồn năng lượng, nhưng ở các lĩnh vực khác thì họ chính là đối thủ cạnh tranh! Giờ ở thành phố N mở ra trung tâm thương mại này, rõ ràng là muốn cạnh tranh với tập đoàn Doãn thị, bởi vì tập đoàn Doãn thị cũng có trung tâm tương tự trong thành phố!

Đó là chưa nói đến những lĩnh vực khác như trang sức, mỹ phẩm, thời trang, bất động sản và thương mại quảng cáo, dù Cố Hề Hề không hiểu biết nhiều về Mặc gia, nhưng cô cũng là nhân viên của tập đoàn Doãn thị được một thời gian, cô hiển nhiên biết những ngành kinh doanh chính của tập đoàn Doãn thị.

Giờ Mặc Tử Hân là đối thủ cạnh tranh, lại tự nhiên muốn làm quen mình, sao mình lại không thể cảnh giác?

Mặc Tử Hân thấy đáy mắt Cố Hề Hề lộ ra vẻ nghi ngờ và xa cách, anh nhịn không được đành cười khổ: “Hề Hề… Hình như em không có thiện cảm với tôi?”

Cố Hề Hề uống một hớp nước để che giấu sự mất tự nhiên.

Bộ mình biểu hiện rõ ràng vậy sao nhỉ?

“Mặc tổng hiểu lầm rồi, tôi chỉ đang suy nghĩ một chút, các kiến thức về kinh doanh thực tình là tôi không có, chỉ sợ khi Mặc tổng mở lời nhờ cậy thì tôi lại khiến Mặc tổng thất vọng.” Cố Hề Hề cúi đầu nói, trên mặt không có biểu tình gì đặc biệt, các đầu ngón tay của cô vô ý vịn lên cạnh bàn.

Động tác tay của cô tức thì lọt vào tầm mắt của Mặc Tử Hân. Ánh mắt màu lam của anh co thắt lại!

Phản xạ này, thói quen này! Vậy mà lại giống với Nặc Nặc như đúc!

Mỗi khi Nặc Nặc bất an, cô ấy theo bản năng hay làm động tác như vậy!

Mặc Tử Hân hơi căng thẳng, yết hầu khẽ lên xuống, anh bỗng nhiên buột miệng nói ra: “Không, tôi không phải nói về việc kinh doanh, mà là… Hề Hề, nếu tôi nói tôi sẽ giúp em thuận lợi rời khỏi Doãn gia, rời khỏi Doãn Tư Thần, em có đồng ý không?”

Cố Hề Hề lập tức đứng lên, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch: “Mặc tổng thật biết nói đùa! Tôi có việc, xin phép đi trước!”

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply