Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 188

Chương 188

Khổ nhục kế không thể không dùng

Cố Hề Hề đột nhiên không biết nên nói gì. Xảy ra chuyện như vậy mà cả nhà Vân Mộng Anh hoàn toàn không hề tức giận!

Thật ra họ đang nghĩ gì?

Mộc Nhược Na sau khi nghịch hí hoáy với di động của mình xong mới từ từ ngẩng đầu nói: “Chiếc xe kia của Trương Quốc Đống là BMW Z4, thì có thể thấy được ông ta đâu có nghèo nàn gì.”

Lúc này Cố Hề Hề mới phản ứng lại.

Cô cảm thấy Vân Mộng Anh này hình như cũng không phải là một chú chim non nớt trong sáng. Nếu cẩn thận suy nghĩ lại mọi việc, thì quả là như vậy!

Vân gia tuy là thư hương thế gia có danh vọng và địa vị đáng ngưỡng mộ, nhưng ở khía cạnh kinh tế thì Vân gia không được hùng mạnh. Huống chi, gia đình Vân Mộng Anh lại thuộc một nhánh dòng phụ ở nơi cách đây hơn ba ngàn cây số.

Dòng chính của Vân gia mà chỉ có thể đủ chống đỡ đủ chi tiêu trong nhà, thì dòng phụ ở xa xôi sao có thể là gia đình giàu có?

Gia đình như vậy thì nuôi dưỡng ra một cô gái có gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng lại thiếu học thức như Vân Mộng Anh, cũng không phải là điều gì lạ lùng.

Cố Hề Hề nhớ lần đầu tiên gặp Vân Mộng Anh, cô ta đã dùng chiêu khích tướng để ngăn cản mình tới Vân gia.

Từ lúc đó Vân Mộng Anh đã thể hiện tính cách hẹp hòi, sau này khi mình được Vân gia nhận làm nghĩa nữ thì cô ta vẫn luôn tỏ một thái độ không hòa hảo.

Mãi đến khi mình vô tình nói bản thân căn bản không quan tâm tài sản của Vân gia và cũng đã dự trữ một số tiền không nhỏ, thì Vân Mộng Anh mới có vẻ chấp nhận sự tồn tại của mình.

Không ngờ bây giờ cô ta lại dám tính kế với mình và Doãn Tư Thần!

Được lắm!

Mình quả nhiên là quá ngây thơ rồi!

Bị người ta lợi dụng mà cũng không biết!

Doãn Tư Thần và Mộc Nhược Na chắc là đã nhận ra ngay từ đầu?

Người đàn ông này!

Anh không nói gì chính là muốn mình phải tự mở miệng nhờ anh giúp đỡ mà!

Người nhà Vân Mộng Anh luôn miệng nói không hề biết chuyện của cô ta và Trương Quốc Đống, nhưng nhìn thế này phỏng chừng là đã biết không ít?

Muốn đóng vai chim tu hú chiếm tổ đây mà!

Ai da, mình đúng là không nên đụng vào vũng nước đục này!

Cố Hề Hề lúc này vô cùng hối hận.

Vợ của Trương Quốc Đống nghe ông ta nói vậy, lập tức phát điên lao tới cào cấu. Ông ta không ngừng trốn tránh, hai người trở thành người đấm người đánh, chửi nhau loạn cả lên.

Vân Mộng Anh ban đầu chỉ đứng xem náo nhiệt, nhưng lúc sau cô ta bắt đầu thấy đau lòng cho Trương Quốc Đống nên liền ra tay.

Cố Hề Hề thờ ơ lạnh nhạt nhìn hai người hùa nhau bắt nạt vợ của Trương Quốc Đống.

Rốt cuộc người vợ của Trương Quốc Đống đã tức giận phẫn nộ đến đỉnh điểm.

Bà ta lấy trong túi ra một con dao mổ heo, hướng tới trước mặt hai người kia: “Bà đây hôm nay sẽ liều mạng với đôi cẩu nam nữ chúng mày!”

Vân Mộng Anh hoàn toàn không nghĩ tới vợ của Trương Quốc Đống có thể hung hăng như vậy, cô ta mới trải qua phẫu thuật, thân thể còn yếu không thể phản kháng được, liền xoay người nhấc chân bỏ chạy.

Vợ của Trương Quốc Đống thấy Vân Mộng Anh muốn chạy trốn, làm sao có thể bỏ qua cho cô ta được?

Bà ta lập tức đuổi theo Vân Mộng Anh.

Vân Mộng Anh lúc này đang chạy về hướng của Cố Hề Hề, đáy mắt cô ta rõ ràng mang theo sự toan tính ác ý!

Doãn Tư Thần cùng Mộc Nhược Na tức khắc nhận ra được!

Anh vốn định nhấc chân tung cước đá người phụ nữ nham hiểm này ra một góc, nhưng trong đầu lại nảy ra một ý tưởng, vì thế không làm gì mà cứ đứng yên tại đó.

Khuôn viên này vốn rất nhỏ, mà người thì lại nhiều.

Náo loạn một trận như vậy, Vân Mộng Anh và vợ Trương Quốc Đống quả nhiên là chạy tới trước mặt Cố Hề Hề!

“Chị Hề Hề, cứu em!” Vân Mộng Anh lập tức trốn sau lưng Cố Hề Hề.

Mà vợ của Trương Quốc Đống tay cầm con dao mổ heo cũng đã chạy đến!

Cố Hề Hề tức khắc sợ đến xanh mặt.

Xong rồi, xong rồi!

Vân Mộng Anh, cô thật đáng chết!

Nếu con của tôi có sơ suất gì thì tôi nhất định không bỏ qua cho cô!

Cố Hề Hề định xoay người né tránh, nhưng cô chưa kịp hành động thì Doãn Tư Thần đột nhiên di chuyển xuất hiện chen giữa hai người!

Tư —— !!!

Con dao trong tay vợ Trương Quốc Đống lập tức cắt phạm vào cánh tay của Doãn Tư Thần!

Bà ta tức thì sợ chết trân tại chỗ.

Cố Hề Hề cũng bị sợ hãi đến ngây người!

Mọi người ở đây đều hoảng sợ trắng bệch tái mét cả mặt!

Trương Quốc Đống thấy vậy càng kêu lớn thất thanh: “Tú Mai, bà điên rồi! Bà dám làm tổng giám đốc tập đoàn Doãn thị bị thương! Bà xong đời rồi!”

Vợ Trương Quốc Đống vừa rồi hung hăng điên cuồng mà bây giờ lập tức vứt con dao trong tay, ngồi phịch xuống đất, cả người ngây dại bủn rủn!

Mấy ngày nay các kênh truyền thông địa phương đều ngập tràn tin tức hợp tác của tập đoàn Doãn thị và Mặc gia. Bà ta là người hoạt động trong ngành quảng cáo sao lại không biết tổng giám đốc tập đoàn Doãn thị là ai cơ chứ!

Nhưng vừa rồi bà đã làm cái gì?

Lại dám gây thương tích cho tổng giám đốc tập đoàn Doãn thị?

Xong rồi, xong rồi, bà ta biết mình thật sự tiêu đời rồi!

Cố Hề Hề ngây ngốc một chút liền hồi phục tinh thần, cô duỗi tay kéo cánh tay của Doãn Tư Thần, nhìn thấy miệng vết thương của anh, lập tức khiến hốc mắt cô bỏ bừng!

Anh sao lại ngu ngốc như vậy?

Cố Hề Hề cực kỳ cẩn thận xem xét cánh tay của Doãn Tư Thần, nước mắt không kiềm chế được liền rơi xuống: “Anh sao lại ngốc đến như vậy? Sao không tránh đi chứ?”

“Nếu tôi tránh ra nhỡ may em bị thương thì sao?” Ánh mắt Doãn Tư Thần thâm thuý nhìn Cố Hề Hề: “Chút vết thương nhỏ này là gì? Trong mắt tôi, em và con quan trọng hơn mọi thứ! Đừng nói vết thương này, dù muốn mạng của tôi, tôi cũng không chút do dự!”

Cố Hề Hề nghe những lời này, nước mắt cô lại rơi nhiều hơn.

“Đau không?” Cố Hề Hề cảm thấy bản thân mình đau lòng muốn chết mà.

Thấy vẻ mặt thương tâm của Cố Hề Hề, Doãn Tư Thần liền biết một đao này đúng là có giá trị!

“Không đau, em hôn tôi một cái thì tôi không đau nữa.” Doãn Tư Thần không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để thể hiện ân ái với vợ yêu.

Cố Hề Hề thiếu chút nữa bị chọc đến bật cười.

Đây là tình huống nào rồi?

Như vậy mà còn trêu đùa cô!

Lúc này Vân lão gia và Vân phu nhân đã phản ứng, lập tức gọi bác sĩ riêng của Vân gia đến.

Bây giờ tốt xấu gì Doãn Tư Thần cũng là con rể của Vân gia, nếu ở Vân gia bị thương thì phải làm sao?

Cố Hề Hề vừa nghe thấy bác sĩ riêng của Vân gia đang ở đây, tức khắc tự mình chạy đi gọi bác sĩ đến băng bó vết thương cho Doãn Tư Thần.

Mộc Nhược Na đứng một bên, chứng kiến một màn vừa rồi rất rõ ràng. Theo hiểu biết của cô về Doãn Tư Thần, anh có thể bị người khác gây thương tích sao?

Đừng đùa dai như vậy!

Trên đời này ngoại trừ Doãn Tư Thần cố ý, bằng không thì không ai có thể làm anh bị thương được!

Doãn Tư Thần đây chính là dùng khổ nhục kế để vãn hồi Cố Hề Hề mà!

Một bữa cơm, một bộ phim vẫn chưa đủ bù đắp được sự thất vọng của Cố Hề Hề về Doãn Tư Thần. Thế nên anh mới thuận theo tình huống xui xẻo này do bà vợ của Trương Quốc Đống gây ra, mà dùng khổ nhục kế.

Nhưng không thể phủ nhận, chiêu này với phụ nữ đúng là rất hiệu quả!

Mộc Nhược Na nhìn biểu tình nôn nóng lo lắng của Cố Hề Hề, thấp giọng nói với Doãn Tư Thần: “Đừng đùa thái quá!”

Doãn Tư Thần nhướng mày không trả lời.

Anh đương nhiên là có chừng mực!

Anh đã khống chế tốt lực đạo cùng góc độ, vết thương này chỉ là thương tích ngoài da mà thôi…

Lúc này Cố Hề Hề đã dẫn bác sĩ tới, nhanh chóng giúp Doãn Tư Thần xử lý vết thương.

Thời điểm bác sĩ băng bó vết thương, Cố Hề Hề đứng một bên càng nhìn hốc mắt lại càng đỏ.

Doãn Tư Thần lần đầu tiên dùng ánh mắt đáng thương nhìn Cố Hề Hề: “Hề Hề, tôi bị thương thế này, đêm nay có thể cùng em quay về Vân gia được không?”

Cố Hề Hề ngẩn ngơ.

Vân lão gia ngẩn ngơ.

Vân phu nhân ngẩn ngơ.

Mọi người đều ngẩn ngơ.

Mộc Nhược Na thiếu chút nữa lảo đảo ngã trên mặt đất.

“Em xem, tôi lần này tới đây rất gấp nên không mang theo trợ lý.” Doãn Tư Thần tiếp tục dùng vẻ mặt tội nghiệp: “Hơn nữa bây giờ còn bị thương…”

Ánh mắt Cố Hề Hề dừng lại trên cánh tay bị thương của Doãn Tư Thần, quả nhiên là đã mềm lòng…

Cố Hề Hề nghĩ ngợi một lát, chung quy vẫn gật đầu. Cô cảm thấy nếu cự tuyệt anh lúc này thì đúng là vô nhân đạo mà…

Mộc Nhược Na lắc đầu thở dài, cô nhóc ngây thơ này đúng là bị lừa quá ngọt!

Doãn Tư Thần đây chính là con sói xám gian trá sẽ chén sạch con thỏ ngơ ngác đến mức không còn chút dư thừa nào!

Nhìn thấy Cố Hề Hề gật đầu đồng ý, Doãn Tư Thần nở nụ cười tươi rói.

Nụ cười này lập tức thu hút chú ý của tất cả mọi người ở đây, đáy lòng đều nhận định hai chữ: Yêu nghiệt!

Ánh mắt Vân Mộng Anh không cam lòng mà nhìn bụng của Cố Hề Hề, vừa rồi nếu vợ của Trương Quốc Đống thuận lợi ra tay, làm bị thương đứa bé trong bụng Cố Hề Hề thì tốt biết mấy…

Cô ta vốn dĩ muốn một mũi tên trúng hai con nhạn, vừa làm hại Cố Hề Hề mất đi đứa con, đồng thời nương theo sự tức giận của Doãn Tư Thần để loại bỏ vợ của Trương Quốc Đống.

Nhưng mọi chuyện đã diễn ra không như kế hoạch!

Vân Mộng Anh không cam tâm tiến lên một bước, định mở miệng muốn nói gì đó.

Nụ cười trên mặt Doãn Tư Thần tức thì đã thu lại, ngước mắt nhìn Vân Mộng Anh thì chỉ còn là những tia lạnh giá đến thấu xương.

Vân Mộng Anh một khắc nhìn thấy ánh mắt kia của Doãn Tư Thần, thì lập tức rùng mình.

Người đàn ông này… thật đáng sợ…

Vân Mộng Anh hoàn toàn không dám đối diện với Doãn Tư Thần, cúi đầu chạy nhanh rời đi, một chữ cũng không nói.

Doãn Tư Thần vừa rồi thu mình ẩn đi khí thế mới cho phép người nhà Vân Mộng Anh và Trương Quốc Đống giở trò làm ầm ĩ như vậy.

Hiện tại mục đích của anh đã đạt được, Doãn Tư Thần đương nhiên sẽ không tiếp tục đóng vai chân gỗ dây dưa mất thời gian nữa. Anh băng bó xong thì chậm rãi đứng lên.

Khoảnh khắc anh vươn người đứng dậy, khí thế tràng cường tỏa ra lấn áp người nhà của Vân Mộng Anh và Trương Quốc Đống, khiến họ không dám ho he lời nào mà chỉ biết cúi đầu.

Đúng là nếu không giáo huấn tốt thì họ nghĩ anh sợ chắc?

“Nếu Vân Mộng Anh trước khi kết hôn đã thất trinh thì không còn xứng làm nghĩa nữ ký danh của Vân gia nữa đúng không?” Khẩu khí Doãn Tư Thần lãnh đạm, mang theo khí phách kiên định và kiêu ngạo.

“Đúng vậy.” Vân lão gia gật đầu nói: “Ta vừa rồi cũng muốn cùng mọi người nói chuyện này, Mộng Anh xảy ra chuyện như vậy thì không thể làm nghĩa nữ của ta được nữa. Vừa lúc hai người ở đây, vậy thì dẫn Mộng Anh về đi. Ta sẽ tìm một lý do thích hợp cho việc này để không làm Mộng Anh khó xử.”

Cả nhà Vân Mộng Anh sắc mặt đều vô cùng khó coi.

Ba mẹ Vân Mộng Anh thầm nghĩ ngợi muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã cảm nhận ánh mắt của Doãn Tư Thần quét qua, khiến họ toàn thân sợ hãi run rẩy, không dám hé răng nửa lời.

“Nếu Vân Mộng Anh không còn là người của dòng chính Vân gia, vậy Hề Hề cũng không cần quản đến chuyện này. Bây giờ có thể trở về được chưa?” Doãn Tư Thần duỗi tay nắm lấy tay Cố Hề Hề nói: “Hề Hề rất mệt, cô ấy cần nghỉ ngơi!”

Doãn Tư Thần đã lên tiếng như vậy, ai còn dám ý kiến gì khác cơ chứ?

Vì thế mọi người đều mặc kệ người nhà của Vân Mộng Anh và Trương Quốc Đống, thu dọn trở về Vân gia.

Còn việc của Vân Mộng Anh và Trương Quốc Đống giải quyết như thế nào?

Ôi, ai quan tâm đến bọn họ?

Edited by Thanh Bông

Chương trước

Mục lục

Chương sau

3 thoughts on “Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 188

Leave a Reply