Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 22

Chương 22

Trưởng bộ phận trở lý

“Nhưng đây là lệnh của chủ tịch.” Tiểu A liền do dự nói: “Cũng là ý của tổng giám đốc. Chủ tịch thậm chí cũng không cho thiếu phu nhân về quê thăm nhà, chỉ cần ở nhà tịnh dưỡng thai là được.”

“Không, để tôi gọi điện thoại cho chủ tịch, tôi còn công việc của mình mà, đâu thể ở nhà nhàn rỗi như vậy!” Cố Hề Hề liền xoay người đi tìm điện thoại.

Tiểu A lập tức nhanh nhạy đến một góc báo cáo lại cho Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần đang ở công ty thì được Tiểu A bẩm báo lại, khoé miệng liền nở nụ cười trào phúng: “Cô ấy thì có thể làm gì? Cùng lắm chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi, chút chuyện đó mà cũng gọi là công việc sao? Nếu chủ tịch đồng ý thì cứ để cô ấy đến đây làm trợ lý cho tôi, để xem bản lĩnh cô ta thế nào! Ngoan ngoãn làm thiếu phu nhân không yên, còn muốn đến công ty tìm cảm giác tồn tại!”

Tiểu A lập tức đem ý tứ của Doãn Tư Thần chuyển lời cho trợ lý bên cạnh Doãn lão phu nhân.

Tiểu A bẩm báo xong hết hai bên thì vừa đúng lúc Cố Hề Hề tìm thấy điện thoại, lập tức gọi cho Doãn lão phu nhận, hết lời năn nỉ bà: “… A, bà nội, con là Hề Hề! Con có thể xin bà một chuyện được không? Sức khoẻ con bây giờ rất tốt, hoàn toàn không cần phải ở nhà đâu. Hơn nữa ở công ty cũng có phòng y tế, nếu có gì không thoải mái thì con sẽ nhờ bác sĩ kiểm tra. Còn công việc của con nếu bị trễ nãi một thời gian dài thì sẽ bị phê bình, đối với công ty cũng không tốt. Bà nội, con có thể trở lại công ty làm việc được không? Con đảm bảo sẽ không có vấn đề gì đâu!”

Đầu dây bên kia, Doãn lão phu nhân nhẹ nhàng cười: “Ở nhà hưởng phúc không tốt sao?”

“Bà nội, con… con muốn đi làm. Ở nhà buồn lắm, ngồi không dễ suy nghĩ lung tung. Tâm tình không tốt cũng sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.” Cố Hề Hề không dám nói cô đang thiếu tiền, đành cắn răng mà cầu xin: “Con sẽ không liều mạng tăng ca, con chỉ muốn tìm một hoàn cảnh quen thuộc để giải sầu thôi.”

“Nếu chỉ là tìm chỗ giải sầu, vậy thì làm trợ lý bên cạnh Tư Thần là được. Dù là ai cũng không làm bà yên tâm bằng nó.” Doãn lão phu nhân nghĩ thầm, để hai người họ ở cạnh nhau cũng tốt, có thể bồi dưỡng tình cảm, với đứa bé cũng có lợi.

Nghe Doãn lão phu nhân nói vậy, Cố Hề Hề ngẩn người ra, cô đi làm trợ lý cho Doãn Tư Thần?

Ý của cô căn bản không phải như vậy!

“Được, quyết định vậy đi! Hoặc là con làm trợ lý cho Tư Thần, hoặc là ở nhà tịnh dưỡng.” Doãn lão phu nhân khí phách ra quyết định chốt hạ.

“Con làm, con làm!” Cố Hề Hề vừa nghe liền đồng ý ngay, với cô thì mặc kệ là công việc gì, chỉ cần có lương là được.

Vừa cúp điện thoại thì Tiểu A đã trở lại từ ngoài, cậu đưa cho Cố Hề Hề một tấm thẻ.

Thẻ nhân viên? Nhanh như vậy mà đã có?

Vừa rồi là cô vừa nói chuyện thôi mà, sao mới đó đã có thẻ nhân viên? Chẳng lẽ Doãn Tư Thần đã sớm biết… Sao lại có thể? Nhất định là do cô nghĩ nhiều quá!

Cố Hề Hề ngẩn ngơ nhận thẻ nhân viên mới, trên thẻ ghi chức vụ: Trưởng bộ phận trợ lý.

Trưởng bộ phận trợ lý?

Cố Hề Hề tức khắc cười: “Vậy chúng ta là đồng nghiệp?”

Tiểu A cũng cười: “Thiếu phu nhân là người quan trọng nhất trong bộ phận trợ lý.”

Giờ thì tốt rồi, thiếu phu nhân ở bên cạnh tổng giám đốc thì không lo đoán không trúng tâm ý của tổng giám đốc nữa!

Lúc này người hầu đã chuẩn bị bữa sáng trên bàn, đứng một bên hầu hạ Cố Hề Hề ăn sáng. Nhiều ngày nay cô cũng đã từ từ quen với việc có người chăm sóc mình như vậy, cô cũng biết Doãn gia an bài chu đáo thế này là vì đứa bé trong bụng cô. Đây là đứa bé đầu tiên ở đời thứ tư của Doãn gia nên được coi trọng cũng là điều hiển nhiên, nên nhất định không hề sơ suất!

Dùng xong bữa sáng, Tiểu A lái xe đưa Cố Hề Hề đến công ty.

Vừa bước vào cổng công ty thì Cố Hề Hề đã cảm nhận được vô số ánh mắt dòm ngó nhìn về phía cô, không ít người đang xầm xì to nhỏ. Tiểu A thân là trợ lý thân cận bên cạnh Doãn Tư Thần, bây giờ lại đi theo sau Cố Hề Hề, điều này càng làm mọi người chú ý.

“Các người nói xem Cố Hề Hề kia và tổng giám đốc rốt cuộc có quan hệ gì, tổng giám đốc sao lại để Tiểu A đi theo cô ta?”

“Còn phải hỏi? Thì chính là quan hệ nam nữ! Bất quá thì Cố Hề Hề này cũng không có kết cuộc tốt đẹp đâu!”

“Sao lại nói vậy?”

“Nếu tổng giám đốc thật sự coi trọng cô ta, sao lại không cho cô ta một danh phận?”

“Có lý!”

Thời điểm ánh mắt dư luận nhìn về Cố Hề Hề, lộ ra vẻ thương hại xen lẫn… ghen ghét!

Đáy lòng Cố Hề Hề thở dài một tiếng, cô biết thế nào khi mình mất tích một thời gian rồi quay lại cũng sẽ dấy lên tin đồn. Nhưng thôi, thân phận cô là gì cũng được, không sao cả!

Cô căn bản không yêu người đàn ông kia, cho nên anh có cho cô danh phận địa vị hay không, đều không quan trọng!

Cố Hề Hề lấy thẻ nhân viên ra quét lên máy nhận dạng, bước vào thang máy.

Ở tập đoàn Doãn thị, thẻ nhân viên của mỗi người chỉ có thể mở thang máy để đi đến tầng làm việc của chính mình.

Cố Hề Hề nhìn thang máy nhảy từ tầng một đến tầng ba mươi sáu. Cửa thang máy vừa mở, Cố Hề Hề chậm ra bước ra khỏi thang máy, đôi giày đế bằng chạm nhẹ nhàng lên thảm trang trí theo phong cách Pháp, trước mắt cô là văn phòng rất rộng của tổng giám đốc, bỗng nhiên lại có cảm giác hư ảo.

Nơi đây từng là cấm địa đối với một nhân viên nhỏ nhoi như cô, chỉ có những chuyên viên cao cấp và quản lý mới có đặt chân tới. Mà giờ này, bản thân cô cũng đã là một quản lý.

“Thiếu phu nhân…” Những người trợ lý ở bên cạnh Doãn Tư Thần dĩ nhiên biết chuyện anh đã kết hôn, cho nên thái độ đối với Cố Hề Hề rất cung kính.

Mặc kệ Cố Hề Hề có được sủng ái hay không, nhưng cô mang thai đời thứ tư của Doãn gia là sự thật, mẹ hưởng phúc nhờ con, điều này ở bất kỳ thời nào đều đúng.

Cố Hề Hề xua xua tay nói: “Ở đây là công ty, mọi người đừng gọi tôi như vậy…”

Thời điểm Cố Hề Hề bước vào phòng làm việc của Doãn Tư Thần, anh đang vùi đầu viết thoăn thoắt. Cô chần chừ một lát, vẫn đi tới, mở miệng chào hỏi: “Tổng giám đốc.”

Tay Doãn Tư Thần đột nhiên ngừng một lát, sau đó cấp tốc viết xong, ném bút trong tay, ngẩng đầu nhìn Cố Hề Hề. Hôm nay cô mặc đồ công chức như cũ, nhưng vì mang thai nên giày cao gót đổi thành giày đế bằng.

Khóe miệng Doãn Tư Thần thoáng qua chút hài lòng, rất tốt, biết cách bảo vệ đứa bé.

“Bắt đầu từ hôm nay, em chính là trưởng bộ phận trợ lý, phải phụ trách hỗ trợ tất cả công việc của tổng giám đốc, em có làm được không?” Doãn Tư Thần mở miệng với khẩu khí cao lãnh, làm trưởng bộ phận trợ lý không phải chuyện đơn giản. Không phải em nhất quyết muốn sao? Vậy tôi để cho em tự nhìn mình rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.

“Có thể.” Cố Hề Hề cúi đầu trả lời.

Doãn Tư Thần đối với câu trả lời của cô dường như có chút ngoài dự đoán, tự tin như vậy? Thuận tay cầm lên một văn kiện đưa tới trước mặt Cố Hề Hề: “Làm văn kiện này cho tôi.”

Cố Hề Hề đưa tay nhận lấy, lập tức bắt đầu công việc. Doãn Tư Thần nhìn Cố Hề Hề, đây là một khuôn mặt khác của cô?

Thì ra thời điểm cô làm việc là bộ dáng này, đây là một biểu tình khác nữa ngoài khóc, mỉm cười, tức giận, tuyệt vọng? Thì ra lúc cô chăm chỉ làm việc lại đẹp mắt đến thế, cực kỳ nghiêm túc.

Lúc này thư ký mang cà phê gõ cửa tiến vào, vừa đặt ly của Cố Hề Hề lên bàn, không đợi cô mở miệng, Doãn Tư Thần đã nói: “Mang cà phê đi, cô ấy chỉ uống sữa tươi, loại chuyên dùng trong hoàng gia Anh, nhớ làm nóng lại trước khi mang tới.”

Thư ký suýt chút nữa ngây ngốc. Mình có nghe lầm hay không? Tổng giám đốc vậy mà chú ý chuyện nhỏ như thế? Chẳng lẽ nói, vừa rồi tổng giám đốc luôn nhìn… Cố Hề Hề?

Thấy thư ký vẫn sững sờ, ánh mắt Doãn Tư Thần khẽ híp lại, vẻ không vui: “Thế nào? Chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không được?”

Thư ký sợ hãi, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ra, lập tức mang cà phê đi: “Dạ, tổng giám đốc, tôi lập tức đi đổi.”

Cố Hề Hề chỉ ngẩng đầu liếc mắt Doãn Tư Thần, anh quả nhiên rất quan tâm đứa bé, mình cũng xem như nhờ đứa bé này mà hưởng thụ?

Khi thư ký mang sữa vào, Cố Hề Hề đã làm xong, đưa báo cáo cho Doãn Tư Thần: “Tổng giám đốc, đã làm xong.”

Doãn Tư Thần nhận văn kiện trong tay Cố Hề Hề, gật đầu với thư ký một cái, tỏ ý cô ta đã mang đúng sữa mới nhìn Cố Hề Hề nói: “Uống sữa đi.”

Cố Hề Hề khẽ cau mày: “Tổng giám đốc, tôi không thể nào…”

“Cần tôi đút em không?” Doãn Tư Thần nheo đôi mắt hẹp dài, khí chất nháy mắt lạnh lẽo.

“Không… tôi uống…” Cố Hề Hề cắn răng, đặt văn kiện lên bàn, xoay người uống sữa.

“Ngồi xuống từ từ uống.” Mặc dù ánh mắt Doãn Tư Thần không nhìn Cố Hề Hề, nhưng vẫn thấy được động tác của cô.

Cố Hề Hề lại cắn răng, thật là một tổng giám đốc khó chịu. Trước kia cô chưa từng đến nơi này, chưa từng tiếp xúc với anh. Còn không biết Doãn Tư Thần là người khó chịu thích ra lệnh cho người khác.

Anh là cung Xử Nữ sao?

“Tôi là cung Thiên Yết!” Doãn Tư Thần vừa xem báo cáo vừa nói.

Phốc!

“Khụ khụ…!”

Cố Hề Hề thiếu chút nữa sặc chết, anh vậy mà lại biết cô đang nghĩ gì?

“Uống sữa mà cũng có thể sặc, xem ra tôi đã đánh giá cao năng lực của em rồi!” Thanh âm bình thản không gợn sóng: “Em cung gì?”

“Cung Cự Giải.” Cố Hề Hề cảm thấy thật kỳ cục, tại sao làm thư ký phải khai báo chòm sao.

Doãn Tư Thần quay đầu, Tiểu A hiểu ý, thấp giọng nói: “Cung Thiên Yết và cung Cự Giải có chỉ số thành đôi là một trăm phần trăm!”

Ánh mắt Doãn Tư Thần lóe lên rất nhanh, Tiểu A còn cho là mình hoa mắt, yên lặng nghĩ thầm: Tổng giám đốc, mùa xuân của ngài cuối cùng đã tới!

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply