Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 27

Chương 27

Khó ăn mà còn ăn?

Doãn Tư Thần cúi đầu nhìn một lát, đây là bữa tối đơn sơ nhất từ trước đến nay. Trên bàn ăn chỉ có hai cái tô và một đống gia vị. Không phải anh chưa từng ăn mì, chỉ là dù ăn mì thì những thức ăn kèm theo cũng có thể bày ra đầy bàn. Vậy mà những phối liệu trước mặt giờ chỉ có một chút cải xanh mà thôi.

Doãn Tư Thần nhíu mày, mặt chê bai.

Cố Hề Hề nhìn dáng vẻ anh ngồi im, liền đưa tô mì cho anh. Doãn Tư Thần do dự, tựa như phải hạ quyết tâm thật lớn mới cầm đũa lên, từ từ ăn. Đột nhiên, anh ngưng nhai, nhướng mày, đánh giá hai chữ: “Khó ăn.”

Cố Hề Hề muốn nói lại, thì thấy Doãn Tư Thần như gió ăn sạch tô.

Khó ăn cũng ăn sạch? Thật đúng là… người không biết nói thật.

Anh thật đúng là con cưng của trời, ăn tô mì cũng có thể nói ra lời kiểu cách quý tộc.

Cố Hề Hề chậm rãi ăn, đang ăn cảm nhận được có một tầm mắt nhìn chằm chằm vào mình. Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, thấy Doãn Tư Thần đang nhìn chằm chằm tô mình.

Anh có ý gì? Ăn chưa no?

Cố Hề Hề do dự một lát, thận trọng mở miệng: “Có muốn chia cho anh một chút không?”

Đáy mắt Doãn Tư Thần trong nháy mắt thoáng qua một tia kỳ dị, không phản bác Cố Hề Hề. Cố Hề Hề sửng sốt chừng năm giây, mới chia cho anh một chút.

Đúng lúc này Tiểu A đột nhiên tới báo cáo, vừa vào cửa liền thấy một màn này. Tâm tình Doãn Tư Thần rất tốt, cầm đũa lên, ăn nửa tô mì từ trong tô Cố Hề Hề. Tròng mắt Tiểu A suýt chút nữa rơi xuống đất.

Tổng… Tổng giám đốc… Người ăn mì hương vị vô cùng ngọt ngào đó thật sự là tổng giám đốc Tập đoàn Doãn thị? Tổng giám đốc… ngài hết bệnh sạch sẽ rồi sao?

Cố Hề Hề yên lặng ăn xong phần mình rồi ngẩng đầu liền thấy Tiểu A dáng vẻ sợ hãi giống như thấy khủng long.

Cố Hề Hề biết đã trễ thế này mà Tiểu A tới, nhất định là có chuyện rất quan trọng cần bàn, vì vậy lập tức nói: “Tôi no rồi, hai người nói chuyện đi.” Cố Hề Hề đứng dậy trở về phòng.

Doãn Tư Thần ung dung dùng khăn lau miệng cực kì ưu nhã, tiếp tục đánh giá: “Thật khó ăn.”

Tiểu A trong nháy mắt có chút bất an. Đây thật sự là tổng giám đốc quen thuộc?

“Chuyện gì gấp như vậy?” Doãn Tư Thần khẽ cau mày, ngay sau đó ánh mắt ác liệt: “Là thị trường bên Đức?”

“Dạ. Đại sứ bên Đức gửi tin tới.” Tiểu A trả lời ngắn gọn: “Đại sứ quán yêu cầu trả lời sớm.”

“Đến thư phòng.” Khóe mắt hẹp dài khẽ híp lại, xem ra chuyện này quả thật có chút khó giải quyết.

Cố Hề Hề vào phòng, hơi nhàm chán. Suy nghĩ một lát, hay là nhắn tin xin lỗi đồng nghiệp đi. Nói ăn cơm chung, kết quả giữa chừng cô lại chạy mất, quả thật rất có lỗi.

Cô nào biết tin nhắn vừa gửi đi, những đồng nghiệp kia như đã hẹn trước cùng nhắn tin xin lỗi cô, khiến Cố Hề Hề hết ý kiến.

Nhớ tới mình ăn xong vẫn chưa uống nước, Cố Hề Hề liền rời khỏi phòng vào bếp uống nước. Cố Hề hề vừa uống hai hớp, liền nghe tiếng bước chân dồn dập sau lưng.

Cô quay đầu nhìn lại, Doãn Tư Thần đã thay quần áo, vội vã từ trên lầu đi xuống. Tiểu A theo sau lưng, trong tay xách vali không quá lớn.

Doãn Tư Thần đi tới cửa phòng bếp lập tức dừng bước lại, quay đầu nhìn Cố Hề Hề. Cô vẫn mờ mịt cầm ly nước, không biết nên nói gì.

Anh đột nhiên đứng lại, đang suy nghĩ hỏi cô vấn đề gì? Cố Hề Hề liếm môi, ánh mắt mờ mịt nhìn Doãn Tư Thần, cô thật sự không biết nên nói gì.

Doãn Tư Thần ăn mặc như vậy, hiển nhiên là muốn ra ngoài, chẳng lẽ cô nói một câu nhảm: Anh ra ngoài sao? Đây cũng quá nhảm rồi.

Tầm mắt Doãn Tư Thần lập tức rơi vào môi Cố Hề Hề. Động tác liếm môi vừa rồi của cô, lại dễ thương như vậy.

Dễ thương? Anh nhất định điên rồi. Thế nào mà cảm thấy người phụ nữ này dễ thương? Người phụ nữ này chỉ là vợ hợp đồng của anh, phụ trách sinh người thừa kế thôi, vậy mà anh lại cảm thấy dễ thương.

Doãn Tư Thần xoay người muốn đi. Nhưng chưa đi hai bước, anh dừng một chút, không nhịn được tự khai báo hành trình của mình với Cố Hề Hề, thanh âm trong trẻo lạnh lùng: “Tối nay tôi đi Đức một chuyến.”

“A…” Cố Hề Hề vẫn mờ mịt, cuối cùng cũng suy nghĩ kịp tốc độ của đối phương: “Vậy anh đi cẩn thận.”

Doãn Tư Thần nghe lời dặn dò của Cố Hề Hề, tâm tình tốt lên, lửa giận vì thị trường bên Đức không tốt cũng biến mất trong nháy mắt.

Tiểu A lập tức gật đầu với Cố Hề Hề: “Xin thiếu phu nhân yên tâm, tổng giám đốc có máy bay riêng, phương tiện đặc biệt an toàn, không có bất kỳ vấn đề gì.”

Cố Hề Hề mờ mịt gật đầu, sau đó cầm ly nước tiễn Doãn Tư Thần và Tiểu A. Sau nửa giờ Doãn Tư Thần và Tiểu A lên xe đi, Cố Hề Hề mới phản ứng lại.

Doãn Tư Thần đi? Trong nhà này chỉ còn lại mình cô? Trời ạ, quá hạnh phúc!

Rốt cuộc cuộc sống cô không có khí thế cường đại của Doãn Tư Thần uy hiếp nữa. Ưu tư của người đàn ông đó thật quá kỳ quái, luôn tức giận vô cớ, lại cao hứng vô cớ. Suy đoán tâm tình của anh thật sự là một chuyện rất cực khổ.

Tối nay, à không, có lẽ là mấy ngày, cô có thể tự do.

Nghĩ tới đây, tâm tình Cố Hề Hề trong nháy mắt vui vẻ hẳn lên, ngay cả nước suối trong tay cũng thấy ngon miệng. Cố Hề Hề thậm chí vui vẻ đến xoay tròn tại chỗ, đồ dùng trong nhà vốn không vừa mắt, lúc này cũng trở nên sinh động.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy ở trong nhà này là chuyện khiến mình cảm thấy thoải mái. Cũng là lần đầu tiên cô nghiêm túc vuốt ve từng đồ dùng trong nhà.

Trong bồn tắm to lớn đầy nước, nằm vào thư thái hưởng thụ. Trời ạ, rất thư thái!

Cố Hề Hề vui vẻ nâng bong bóng trong bồn tắm, không ngừng đưa tới bên mép thổi, thấy những bong bóng kia bị mình nghịch ngợm thổi đi, nhất thời cười vui vẻ.

Tắm xong, chỉ quấn một cái khăn, lăn lộn trên giường. Thật vui vẻ!

Tối nay trong nhà này chỉ có mình cô. Không cần suy tính nên dùng bộ dạng thái độ gì để đối mặt người đàn ông kia. Cố Hề Hề cũng không biết mình ngủ thế nào, tóm lại, cô có một giấc mơ ngọt ngào.

Trong mơ, cô nắm tay bảo bảo, chạy giữa cánh đồng hoa. Xa xa, một vương tử mặc âu phục màu trắng, chậm rãi đi tới cô và bảo bảo.

Nhưng mặt mũi anh rất mơ hồ, không thấy rõ ngũ quan. Cô cố gắng muốn nhìn rõ đối phương là ai, nhưng càng cố gắng càng không thấy rõ.

Đúng lúc đó, người đàn ông kia bỗng nhiên xuất hiện sau lưng cô, ôm cô từ phía sau, dọa cô sợ hãi kêu lên: “Anh là ai?”

Người đàn ông kia tà mị cười một tiếng: “Đương nhiên là chồng em.”

Cô đột nhiên quay đầu, phát hiện khuôn mặt người đàn ông kia chợt biến thành Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần! Không! Sao lại là anh?

Cố Hề Hề lập tức tỉnh lại, hai mắt mở thật to, không khỏi trợn mắt nhìn trần nhà lầm bầm lầu bầu: “Mình nhất định là điên rồi, vậy mà nằm mơ thấy Doãn Tư Thần. Đừng làm rộn, mình nhất định là khẩn trương thái quá, cho nên mới nằm mơ thấy anh ta. Anh ta đã đi rồi, trong nhà này chỉ còn mình, mấy ngày nay rốt cuộc có thể thanh tĩnh lại. Bảo bảo, mẹ rốt cuộc có thể thả lỏng rồi.”

Vừa nghĩ tới Doãn Tư Thần không ở nhà, Cố Hề Hề cảm thấy mình vui vẻ muốn điên rồi. Từ trên giường bò dậy, tùy tiện mặc đại một chiếc áo sơ mi rộng lớn của anh lên người, chân trần đi ra ngoài.

Ánh nắng sáng sớm thật đẹp, Cố Hề Hề không nhịn được hướng về phía ánh mắt mặt trời vươn người, gãi gãi mái tóc dài rối bời, dí dỏm chào hỏi: “Chào ông mặt trời! Tôi là Cố Hề Hề, tôi rất khỏe.”

Nói xong, Cố Hề Hề đột nhiên cảm thấy dáng vẻ mình hiện tại rất là ngốc. May là trong nhà không có ai, cô có ngốc cũng không sao.

Quay đầu thấy ngoài ban công trồng không ít hoa cỏ, Cố Hề Hề cầm bình tưới nước cho hoa.

“And it’s our God-forsaken right to be loved loved loved loved loved.

So I won’t hesitate no more, no more.

It’s cannot wait, I’m yours.

There’s no need to complicate, our time is short.

This’s our fate, I’m yours.

D-d-do you, but do yo, d-do, but do you want to come on?”

Cố Hề Hề vừa tưới nước vừa hát lên bài “I’m yours”. Hát đến vui vẻ, ôm bình tưới nước xoay tròn, tựa như bình tưới nước trong tay cô là người yêu, mặt cô rực rỡ nhìn bình tưới nước thẹn thùng nở nụ cười.

Doãn Tư Thần vừa xuống xe liền thấy một màn trước mắt. Tiểu A vừa muốn mở miệng, anh lập tức giơ tay lên ngăn cản.

Tiểu A yên lặng lui về sau, trong lòng thầm nói với Cố Hề Hề.

Thiếu phu nhân, thật tài! Thiếu phu nhân mặc áo sơ mi của tổng giám đốc, tổng giám đốc lại không tức giận. Phải biết anh đối với đồ dùng của mình luôn siêu sạch sẽ, không thích ai đụng vào.

Lần này tổng giám đốc còn chưa tới Đức, trực tiếp gọi điện cho đối phương, không để ý đối phương kiên quyết, cố ý yêu cầu đối phương đi máy bay tới, hai người trực tiếp đáp xuống Mông Cổ, thương nghiệp khẩu chiến mấy giờ liền ký hiệp ước lần nữa, sau đó lập tức bay trở lại.

Tiểu A vốn cảm thấy tổng giám đốc không cần trở lại gấp như vậy. Nhưng hiện tại, Tiểu A cảm thấy hành trình này vội vàng quá đáng giá.

Doãn Tư Thần cứ đứng như vậy, nhìn Cố Hề Hề mặc áo sơ mi trắng của mình ôm bình tưới nước vui vẻ xoay tròn ca hát, mái tóc dài đen óng khẽ lay động, nụ cười tươi tắn, đôi chân thon dài thẳng tắp xoay tròn, nghe tiếng hát cô dù có vài từ phát âm không chính xác, nhưng rất dễ nghe.

Nhất là dáng vẻ thẹn thùng kia, Doãn Tư Thần nhìn, đáy lòng anh khẽ rung động.

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply