Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 28

Chương 28

Học làm nữ chủ nhân Doãn gia

Thì ra nụ cười rực rỡ của cô lại đẹp đến thế, cách xa so với trong hình. Người chụp hình đó hoàn toàn không bắt được vẻ đẹp của cô, nếu là anh chụp…

Suy nghĩ Doãn Tư Thần đến đây đột nhiên dừng lại. Doãn Tư Thần chậm rãi nheo đôi mắt hẹp dài lại.

Anh đây là thế nào? Tại sao có ý nghĩ kỳ quái như vậy? Lại muốn chụp hình cho Cố Hề Hề?

Buồn cười, cho dù là Dina từng được cưng chiều nhất cũng chưa được đãi ngộ này, Cố Hề Hề là gì? Cô có tư cách gì để anh chụp hình cho cô? Cùng lắm chỉ là người mẹ sẽ sinh người thừa kế thôi.

Doãn Tư Thần nhấc chân bước vào nhà, Tiểu A đi theo sát.

Cố Hề Hề đang nhảy vui vẻ, đột nhiên nghe được thanh âm cửa mở ra.

Cố Hề Hề lập tức ngừng xoay tròn, quay đầu nhìn lại. Dung nhan Doãn Tư Thần lập tức đập vào mắt Cố Hề Hề.

Anh… không phải anh đi Đức sao? Anh… tại sao anh lại ở đây?

Bình tưới nước trong tay lập tức rơi xuống sàn nhà, nước chảy ào ra, trong nháy mắt chảy dọc theo sàn nhà.

Tầm mắt Doãn Tư Thần ngừng lại nhìn chân trần của Cố Hề Hề.

Ngón chân mảnh mai rơi vào tầm mắt Doãn Tư Thần, anh đã thấy nhiều dạng người đẹp, nhưng lần đầu tiên đối với ngón chân mảnh mai của người phụ nữ lại có hứng thú đặc biệt.

Tiểu A yên lặng đặt đồ xuống, sau đó xoay người rời đi. Đây là không gian riêng của tổng giám đốc và thiếu phu nhân, thân là thư ký hiểu biết, dĩ nhiên phải biết lúc nào nên xuất hiện, lúc nào nên biến mất.

Cố Hề Hề ngớ ngẩn, hoàn toàn ngớ ngẩn. Tối qua cô có tìm hiểu nước Đức. Nước Đức cách nơi này hơn mười ngàn cây số, Doãn Tư Thần qua lại cũng phải mất ít nhất hai ngày.

Tại sao tối qua anh vừa đi, hôm nay liền trở về? Cái này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Doãn Tư Thần thấy nụ cười trên mặt Cố Hề Hề cứng đờ, đáy lòng mơ hồ thoáng qua tia mất hứng.

Cô không hoan nghênh anh về nhà?

Nghĩ đến khả năng này, Doãn Tư Thần cảm thấy tâm tình mình trong nháy mắt trở nên tồi tệ.

“Mặc ít như thế, em chăm sóc đứa bé trong bụng em như vậy sao?” Thanh âm Doãn Tư Thần trở nên lạnh lùng, không mang theo chút nhiệt độ.

Lúc này Cố Hề Hề mới phản ứng lại, vội vàng từ ban công chạy vào, ấp úng giải thích: “Khí hậu rất tốt, hơn nữa hiện tại là mùa hè, trong nhà này chỉ có một mình tôi…”

“Không phải đã nói với em sáng nay nữ giúp việc và người làm vườn sẽ đến sao?” Doãn Tư Thần tức giận nói: “Em ăn mặc như vậy còn thể thống gì?”

Vừa nghĩ tới nếu anh không kịp thời về nhà, nữ giúp việc và người làm vườn sẽ thấy cảnh tốt đẹp của Cố Hề Hề, cảm thấy làm thế nào cũng không đè nén được lửa giận. Nếu không phải Tiểu A kịp thời đi ra, cũng không thấy rõ dáng vẻ Cố Hề Hề trên đôi chân trần, anh cũng muốn sa thải Tiểu A.

Vợ của anh, tại sao có thể bị người khác thấy một mặt hương diễm như vậy.

“Em xem thân phận thiếu phu nhân thành cái gì? Đừng vừa hưởng thụ chút đãi ngộ đã giống như một đãng phụ.” Lời nói Doãn Tư Thần lạnh như băng như dao, hung hãn cắt lòng Cố Hề Hề.

Thì ra anh nghĩ cô như vậy. Ha ha, thì ra là vậy.

Cố Hề Hề cúi đầu, che giấu ưu tư trong mắt, nhẹ nhàng nói: “Tôi biết rồi, sẽ không như thế nữa.”

Đúng vậy, cô là gì? Chẳng qua là một thiếu phu nhân mà Doãn gia dùng tiền mua, là vợ hợp đồng của Doãn Tư Thần. Cô có tư cách gì nói phải trái với anh.

Cố Hề Hề xoay người trở về phòng ngủ.

Doãn Tư Thần nhìn bóng lưng Cố Hề Hề, tầm mắt rơi vào ngón chân kia một lần nữa, ngực như chặn một tảng đá.

Sao vừa rồi anh nói ra những lời đó chứ? Anh chỉ muốn quan tâm cô một chút mà thôi. Sao lời đến khóe miệng liền biến thành như vậy?

Doãn Tư Thần phiền não tháo cà vạt. Chính anh cũng không hiểu, anh lại bỏ qua đề xuất của Tiểu A nghỉ ngơi một đêm ở Mông Cổ, quỷ thần xui khiến mà tức tốc trở về.

Anh càng không hiểu tại sao anh nổi giận.

Cố Hề Hề đứng trước gương chật vật nở nụ cười khó coi hơn khóc, được rồi, không biết tại sao, chỉ cần đối mặt Doãn Tư Thần, cô không có cách nào mỉm cười vui vẻ nữa. Đại khái là vì cô không chịu nổi tất cả điều có liên quan đến anh, hoặc là căn bản do chính anh tạo thành.

Cố Hề Hề thay quần áo, đi xuống lầu. Chờ cô xuống, phát hiện một đám người đứng ở cửa.

“Thiếu phu nhân.” Một đám người đồng thời cúi người chào Cố Hề Hề. Cô sửng sốt, quay đầu tìm một vòng, cũng không tìm được Doãn Tư Thần.

Anh đi đâu?

Cố Hề Hề hơi sững sờ: “Các người là…”

Trong đám người có một thím trên năm mươi tuổi mặt mũi ôn hòa, khom người hành lễ Cố Hề Hề nói: “Thiếu phu nhân, chúng tôi là do thiếu gia phái tới chăm sóc thiếu phu nhân. Tôi họ Trương.”

Cố Hề Hề nhìn mười mấy người trước mắt, không nhịn được hỏi: “Mười mấy người đều tới chăm sóc tôi? Tôi không cần nhiều người như thế.”

Thím Trương khẽ vuốt cằm: “Đây là quy chế tiêu chuẩn của thiếu phu nhân. Nữ chủ nhân Doãn gia, có quyền trang bị đầu bếp riêng, giúp việc thân cận, hai giúp việc vệ sinh, bốn người làm vườn, hai tài xế, bốn vệ sĩ trở lên. Dĩ nhiên, còn có một quản gia. Tôi là quản gia. Chúng tôi đều hai mươi bốn giờ tùy thời đợi lệnh, qua mấy ngày lão phu nhân sẽ phân phó hai chuyên gia dinh dưỡng riêng, đặc biệt phụ trách ăn uống và cuộc sống thường ngày của thiếu phu nhân.”

Cố Hề Hề há miệng, không biết nên nói gì cho phải. Cho tới giờ đều là cô phục vụ người khác, đột nhiên bất thình lình được phục vụ, cảm thấy rất không thích ứng. Bỗng nhiên nhiều người vây quanh mình, càng thêm không quen.

“Thiếu phu nhân thân là nữ chủ nhân Doãn gia, có quyền ra lệnh tất cả thuộc hạ Doãn gia. Mỗi nhà sẽ có một quản gia, trực thuộc quản lý của tổng quản gia, tổng quản gia trực tiếp nghe lệnh của lão phu nhân. Biệt thự này là lão phu nhân đặc biệt tặng cho thiếu phu nhân, cho nên quản gia và người giúp việc ban đầu đều rút lui, chúng tôi chờ nhận bàn giao cho nên hôm nay mới đến.” Thím Trương thuận tiện giải thích nguyên nhân tại sao hôm nay bọn họ mới đến.

Ánh mắt Cố Hề Hề vẫn có chút mờ mịt, gật gật đầu: “Tôi biết rồi. Mọi người đi làm việc đi.”

“Dạ, thiếu phu nhân.” Một đám người phân tán ra, làm việc của mình.

Cố Hề Hề vẫn cảm thấy mình nằm mơ, lại thật sự thành thiếu phu nhân? Chuyện này trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ, không nghĩ tới mình bị người đàn ông mình yêu sâu đậm vứt bỏ, sau đó lại chuyển mình thành thiếu phu nhân.

Thật giống như đang nằm mơ.

Cố Hề Hề nghe sau lưng có tiếng bước chân, nhẹ nhàng xoay người, liền thấy Doãn Tư Thần đã thay quần áo từ trên lầu đi xuống.

“Thím Trương.” Doãn Tư Thần không thèm nhìn Cố Hề Hề, trực tiếp kêu.

“Thiếu gia.” Thím Trương xuất hiện sau ba mươi giây, hai tay giao nhau để trước bụng, thái độ vô cùng kính cẩn cúi đầu: “Ngài có gì mệnh lệnh gì?”

“Hôm nay, ngày mai, hai ngày cuối tuần, dạy thiếu phu nhân làm nữ chủ nhân Doãn gia như thế nào.” Doãn Tư Thần bỏ lại những lời này, xoay người từ bên người Cố Hề Hề sãi bước ra bên ngoài.

“Dạ, thiếu gia.” Thím Trương vô cùng cung kính trả lời.

Cố Hề Hề nghiêng đầu nhìn bóng lưng thon dài cao ngất của Doãn Tư Thần, đáy lòng thoáng qua tia khó chịu. Nhưng cô không biết, khó chịu này là bởi vì Doãn Tư Thần bắt cô học quy củ hay là vì Doãn Tư Thần không để ý cô.

Doãn Tư Thần vừa đi, thím Trương liền bắt đầu xoay người đối mặt Cố Hề Hề: “Thiếu phu nhân, lúc ăn sáng, tôi sẽ dạy cô dùng cơm thế nào. Dùng cơm xong nửa giờ, bắt đầu dạy thiếu phu nhân tiếp nhận đồ. Bốn giờ chiều học trà đạo, buổi tối học khiêu vũ, thấy thiếu phu nhân đang mang thai không thích hợp động tác quá mạnh, cho nên đổi thành đánh đàn.”

Cái gì? Phải học nhiều như vậy? Cố Hề Hề thầm rên một tiếng.

Quả nhiên, thời gian tiếp theo, chính là quá trình thím Trương không ngừng dạy cô.

Nếu Cố Hề Hề lộ ra chút khó tiếp thu, thím Trương sẽ không phiền chán mà kiên nhẫn dạy lại, thấy tuổi thím Trương không xa mẹ lắm, còn phải khổ nhọc vì mình, Cố Hề Hề cảm thấy có chút không đành lòng, cũng chỉ chịu nhịn mà học.

Một ngày trôi qua, Cố Hề Hề học đến choáng váng đầu hoa mắt, nhưng đúng là học không ít. Ít nhất lần sau Doãn Tư Thần dẫn cô đi ăn xã giao, cô sẽ không đến nỗi không biết dùng chén đĩa.

Lúc Doãn Tư Thần vừa vào cửa liền thấy hình ảnh trước mắt. Cố Hề Hề ngồi trước dương cầm, mặt mày ủ rủ đưa tay tay, cứng ngắc ấn phím đàn. Hết lần này tới lần khác đáy mắt cô lộ vẻ không chịu thua, mặc dù thím Trương lần lượt gõ dương cầm nói cô đàn sai, cô vẫn kiên trì bền bỉ tiếp tục đàn.

“Thiếu phu nhân, hôm nay được rồi. Một lát chờ thiếu gia trở về có thể ăn tối nghỉ ngơi.” Thím Trương thở dài một hơi, thiếu phu nhân này có sự kiên trì không tệ, rất giống dáng vẻ của lão phu nhân lúc còn trẻ, nhưng mà hơi ngốc một chút, khúc nhạc đơn giản như vậy cũng không đàn tốt.

Đáy mắt Cố Hề Hề tràn đầy ý chí chiến đấu, ngẩng đầu nhìn thím Trương nói: “Dù sao Doãn Tư Thần vẫn chưa về, tôi luyện hai lần nữa.”

“Thiếu gia.” Nữ giúp việc đã phát hiện Doãn Tư Thần ở cửa, cúi đầu hành lễ. Doãn Tư Thần giao vật trong tay cho nữ giúp việc, đi tới Cố Hề Hề. Thím Trương cung kính hành lễ, sau đó lui sang một bên.

Cố Hề Hề có chút ngây ngẩn, sao Doãn Tư Thần về nhanh như vậy?

Doãn Tư Thần ngồi bên cạnh Cố Hề Hề, đưa tay nắm tay cô, nói: “Thả lỏng đi, em khẩn trương như vậy thì sẽ không đàn được. Tôi làm mẫu một lần cho em nhìn.”

Doãn Tư Thần thả lỏng tay Cố Hề Hề, ngón tay thon dài nhẹ nhàng chạm phím đàn, một chuỗi tiếng nhạc lưu loát từ ngón tay anh phát ra.

Mặc dù Cố Hề Hề không thích Doãn Tư Thần, nhưng lúc này cô không thể không thừa nhận, thời điểm Doãn Tư Thần đánh đàn rất ưu nhã, rất mê người.

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply