Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 43

Chương 43

Tôn nghiêm bị chà đạp

Doãn Tư Thần theo bản năng quay đầu nhìn Cố Hề Hề, chỉ thấy cô cứng đờ cả người, sắc mặt tái nhợt, môi cắn chặt, nước mắt không khống chế được nữa, trong nháy mắt vỡ òa.

“Món quà… Thì ra, đêm đó thật sự là do cô sắp đặt…” Cố Hề Hề không ngừng run rẩy, đáy mắt lóe lên sự hụt hẫng, tuyệt vọng.

Thấy Cố Hề Hề như thế, lòng Doãn Tư Thần như bị kim châm, mơ hồ đau xót.

Đáng chết! Sao lại biến thành như vậy!

“Tư Thần, anh nhìn em đi, anh không thể kết hôn với một món quà, em mới là người xứng đáng kết hôn với anh.” Lâm Tiểu Nhã không ngừng lặp lại những lời này: “Giờ em đã trở lại, chúng ta quay lại với nhau được không? Anh ly dị cô ta đi, chúng ta kết hôn, em có thể sinh con cho anh, muốn sinh mấy đứa liền sinh.”

Cố Hề Hề từ sau lưng Doãn Tư Thần chậm rãi đi tới, khó tin đứng trước mặt Lâm Tiểu Nhã, thanh âm run rẩy muốn xác nhận một lần nữa: “Tiểu Nhã, cô nói cho tôi, tại sao? Tại sao phải làm thế?”

Không phải chúng ta là bạn thân nhất sao? Không phải chúng ta là bạn từ nhỏ đến lớn sao? Tại sao phải sắp đặt hại tôi?

Lâm Tiểu Nhã vừa nghiêng đầu nhìn Cố Hề Hề, trong mắt không giấu biểu tình chán ghét.

Khi tầm mắt Lâm Tiểu Nhã rơi vào dây chuyền trên cổ Cố Hề Hề, nhất thời điên cuồng, đó là dây chuyền cô ta yêu thích.

Tại sao lại ở trên người Cố Hề Hề?

Lâm Tiểu Nhã nhìn chằm chằm dây chuyền rất lâu, tại sao, tại sao tất cả những gì cô ta thích Cố Hề Hề đều cướp đi?

“Tại sao? Cô hỏi tôi tại sao?” Lâm Tiểu Nhã cắn răng nghiến lợi nhìn Cố Hề Hề rống to lên: “Nhiều năm qua, tôi chịu cô đủ rồi! Tôi chịu đủ ánh mắt thương hại cô nhìn tôi rồi!”

Ánh mắt thương hại? Không có! Cho tới giờ cô chưa từng có!

Cố Hề Hề không ngừng lắc đầu, nước mặt chảy xuống, cô cảm thấy lòng mình đau đớn, đau đến mức cô cảm thấy đầu ngón tay cũng không khống chế được run rẩy.

“Cố Hề Hề, không phải cô lúc nào cũng thuần khiết ngây thơ trong sạch sao? Cô cao cao tại thượng như thế?” Lâm Tiểu Nhã ác độc giễu cợt Cố Hề Hề: “Nhưng vậy thì thế nào? Hiện tại cô vẫn như cũ, cô không là gì cả.”

“Lâm Tiểu Nhã, chuyện năm đó, tôi thật xin lỗi. Nhưng tới nay tôi chưa từng nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại. Tôi vẫn luôn coi cậu là bạn tốt nhất, tất cả tâm sự đều chia sẻ cùng nhau.” Cố Hề Hề run rẩy nói: “Tôi từng cho là dù toàn thế giới vứt bỏ tôi, duy nhất chỉ có cậu sẽ không.”

“Đủ rồi, đừng nói nữa! Cố Hề Hề, cô không chán ghét, nhưng tôi chán ghét. Người như cô nhất định sẽ bị toàn thế giới vứt bỏ. Từ một khắc cô ra đời đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ. Cho dù cô được Cố gia nhặt về nuôi cũng bị vứt bỏ như cũ. Triệu Trạch Cương ban đầu nói yêu cô biết bao nhiêu, không phải vẫn vứt bỏ cô đó sao. Bởi vì cô là thứ khiến người khác chán ghét.” Lâm Tiểu Nhã điên cuồng hét, muốn xông qua hung hăng động thủ với Cố Hề Hề thì bị Doãn Tư Thần ngăn lại.

Doãn Tư Thần nhìn cô gái nhỏ đáng thương đó, con tim anh đau đớn hơn.

Cũng tốt, nếu hôm nay đã xảy ra, vậy thì hoàn toàn nói rõ tất cả đi.

Cố Hề Hề nghe Lâm Tiểu Nhã hét, thân thể lảo đảo, lập tức vịn vào bàn, nhờ vậy mới không ngã xuống.

Tóc rối bời, nước mắt giàn giụa đầy mặt. Cố Hề Hề biết dáng vẻ mình hiện tại rất chật vật. Lúc bị Triệu Trạch Cương vứt bỏ, cô cũng không chật vật như thế.

Hôm nay e là cô không thể hoàn thành nhiệm vụ, cô ở lại còn có ý nghĩa gì. Cố Hề Hề vịn bàn lảo đảo đi ra ngoài.

Vào giờ phút này, cô chỉ muốn chạy khỏi nơi này, thoát khỏi sự thật đáng sợ này.

“Cố Hề Hề, đừng giả bộ. Hiện tại cô rất đắc ý phải không? Cô cướp bạn trai tôi, mang thai đứa bé, trở thành vợ của anh ấy. Cố Hề Hề, cô trả lại bạn trai cho tôi.” Sau lưng truyền đến tiếng rống của Lâm Tiểu Nhã: “Tình cảm nhiều năm qua, hai chúng ta chấm dứt.”

Cố Hề Hề chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ, chỉ có thể lảo đảo ra ngoài bằng cảm giác. Nhưng khi cô đứng ở khu làm việc tinh mỹ trang hoàng, trong nháy mắt mờ mịt.

Cô có thể đi nơi nào đây? Cô có thể đi đâu chứ?

Thiên hạ lớn, cũng không có chỗ cho cô dung thân. Thậm chí ngay cả tìm một chỗ khóc cũng xa xỉ như vậy.

Cố Hề Hề lảo đảo vào phòng vệ sinh, đóng cửa lại, ngồi trên bồn cầu bắt đầu khóc lớn.

Chấm dứt? Hay lắm! Tình cảm nhiều năm của chúng ta cứ thế mà chấm dứt?

Cùng học chung, cùng nhau tan học về nhà, cùng làm bài tập, cùng cúp tiết, còn có tháng mười hai trời đông giá rét, tôi bị bà nội đánh, cô lén đưa đồ ăn cho tôi, cô nói cô phải làm người mẫu, chúng ta cùng nhau đi làm kiếm tiền đóng học phí.

Tình nghĩa nhiều năm như thế, nói hai từ chấm dứt liền chấm dứt? Cho tới nay, tôi chưa từng nói tôi trong sạch hơn cô, nói thương hại thế nào.

Tôi biết giữ mình, ở trong mắt cô cũng là sai sao?

Tiểu Nhã ơi Lâm Tiểu Nhã!

Từ giờ khắc này tôi mới hiểu được, nhiều năm qua tôi luôn cho rằng mình có bạn tốt, hóa ra ở trong mắt cô, tôi lại là một món quà bồi thường cho đàn ông. Vậy cô có biết, tôi bị cô lấy làm quà chịu bao nhiêu đau khổ không?

Tốt, rất tốt!

Cảm ơn cô và Triệu Trạch Cương cho tôi một bài học, cho Cố Hề Hề tôi từ đây thấy rõ hai người.

Nếu cô nói chấm dứt, vậy thì chấm dứt. Tôi không muốn so đo nữa, đủ rồi, đủ rồi…

Trong phòng ăn, Doãn Tư Thần thấy Cố Hề Hề lảo đảo rời đi, theo bản năng liền muốn đuổi theo, lại bị Lâm Tiểu Nhã ôm lấy chân, không thể động đậy.

“Tư Thần, đừng đối với em như thế!” Lâm Tiểu Nhã khóc lóc nói: “Em đã biết lỗi rồi! Em gọi điện cho anh không được, gửi tin nhắn anh không trả lời! Tư Thần, nếu Cố Hề Hề vốn không yêu anh, anh không cần tiếp tục cuộc hôn nhân không tình yêu này! Chúng ta còn tình cảm mà, không phải sao? Hiện tại em nguyện ý kết hôn rồi, em nguyện ý sinh con cho anh rồi! Tư Thần, chúng ta kết hôn đi!”

Doãn Tư Thần cúi đầu nhìn gương mặt Lâm Tiểu Nhã, trong lòng không khỏi chán ghét. Người phụ nữ này chính là vậy, không hề biết đủ. Không biết xấu hổ, tự cho là đúng.

“Dina, vào một khắc cô đưa Cố Hề Hề lên giường tôi, giữa chúng ta đã kết thúc. Doãn Tư Thần tôi không phải là người mà loại phụ nữ như cô có thể tính toán! Cút!” Doãn Tư Thần nhấc chân đá văng Lâm Tiểu Nhã.

Doãn Tư Thần đuổi theo Cố Hề Hề, Lâm Tiểu Nhã đột nhiên quát lớn lên: “Doãn Tư Thần, anh đừng ép em!”

Doãn Tư Thần lập tức đứng lại, hơi ngước mắt: “Hử? Cô thì có thể làm gì?”

Thanh âm bén nhọn của Lâm Tiểu Nhã không ngừng quanh quẩn trong phòng ăn: “Không phải Tập đoàn Doãn thị rất quan tâm hợp đồng với xí nghiệp Hàn quốc sao? Một màn vừa rồi, hẳn chủ tịch và phu nhân đã nhìn rõ? Nếu em không đi giải thích với họ, chỉ sợ không thể hợp tác rồi.”

Quả nhiên cô ta có chủ ý này! Thật sự là tự cho là mình hay!

Lâm Tiểu Nhã không thấy biểu tình châm chọc trong mắt Doãn Tư Thần, tiếp tục nói: “Chỉ cần em không giải thích rõ, Cố Hề Hề chính là loại phụ nữ không biết xấu hổ quyến rũ đàn ông của bạn mình! Anh cảm thấy chủ tịch xí nghiệp Hàn quốc sẽ tiếp tục hợp tác với Doãn thị sao?”

“Cô uy hiếp tôi?” Doãn Tư Thần như cũ, đưa lưng về phía Lâm Tiểu Nhã, chân mày nhíu lại.

“Không, chỉ là em quá yêu anh!” Lâm Tiểu Nhã chậm rãi từ sau đi tới, lập tức ôm hông Doãn Tư Thần từ phía sau, tham lam ngửi mùi thơm thuộc về Doãn Tư Thần.

Mùi này cô ta thế nào cũng ngửi không đủ. Đây mới là đàn ông, người đàn ông mà Lâm Tiểu Nhã cô mong muốn. Chỉ có đàn ông như thế, mới xứng với Lâm Tiểu Nhã cô.

“Cho nên cô yêu tôi bằng cách như vậy?” Doãn Tư Thần lập tức đẩy Lâm Tiểu Nhã ra: “Đáng tiếc bổn thiếu gia không hứng thú!”

Lâm Tiểu Nhã còn muốn xông lên, Doãn Tư Thần đã sãi bước rời đi.

“Tiểu A, đã quay một màn vừa rồi?” Doãn Tư Thần đưa tay ra sau cửa, Tiểu A đưa khăn giấy cho Doãn Tư Thần, sau khi anh lau sạch tay thì tiếp tục đưa điện thoại cho anh xem.

Doãn Tư Thần nhìn clip được quay trong điện thoại, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

“Rất tốt, lưu lại.” Doãn Tư Thần trả điện thoại lại cho Tiểu A, xoay người rời đi.

“Dạ, tổng giám đốc.” Tiểu A tiếp tục phận sự nói: “Thiếu phu nhân ở phòng vệ sinh.”

Tròng mắt Doãn Tư Thần lóe lên tia sáng, rất nhanh xoay người đi tới phòng vệ sinh.

Lâm Tiểu Nhã không nghĩ tới chuyện bị quay clip lại, toan tính đuổi theo, lại bị Tiểu A lập tức giơ tay ngăn cản. Một giây kế tiếp, sau lưng Tiểu A xuất hiện mấy người vệ sĩ, một tay bịt miệng sắp hét lên của Lâm Tiểu Nhã, trực tiếp kéo cô ta đi.

Tiểu A nhìn Lâm Tiểu A bị chật vật kéo đi, nhẹ nhàng thở dài một hơi. Tổng giám đốc là ai? Sao có thể bị người phụ nữ này tính toán?

Chẳng qua hôm nay Lâm Tiểu Nhã làm rối lên như thế, e là có rất nhiều chuyện sẽ không thuận lợi.

Tổng giám đốc, tiếp theo thì xem tài của anh!

Cố Hề Hề trốn trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, bộc lộ hết mọi đau khổ. Đưa tay che vị trí nơi tim mình, nơi đó thật sự rất rất đau.

Vô lực tựa vào vách tường, Cố Hề Hề đột nhiên phát hiện Triệu Trạch Cương phản bội không đau bằng Lâm Tiểu Nhã phản bội. Triệu Trạch Cương mang tới đau đớn, mặc dù khiến lòng cô rất đau, cũng không tới mức tuyệt vọng như Lâm Tiểu Nhã.

Mặc dù Triệu Trạch Cương tàn nhẫn bán đi mối tình đầu của cô, ít ra cô vẫn còn tôn nghiêm. Mà Lâm Tiểu Nhã, lại hung hăn chà đạp chút tôn nghiêm còn lại của cô trên thế giới này.

Món quà, ha ha, thì ra tình cảm nhiều năm qua, chỉ là một món quà tặng cho đàn ông khác. Thì ra tôn nghiêm của cô chỉ là một món quà hèn mọn đê tiện.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh âm điền cuồng đập cửa: “Cố Hề Hề, em đi ra cho tôi!”

Là Doãn Tư Thần? Anh tới đây làm gì? Tới xem món quà hèn mọn này khóc thành hình dáng gì sao?

Doãn Tư Thần, có phải anh đã sớm biết tất cả không? Cho nên hôm đó anh mới dùng chi phiếu để đả kích tôi?

Thì ra các người cái gì cũng biết, chỉ có tôi là đứa ngốc, vẫn tin tưởng thế giới này còn tốt đẹp.

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply