Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 48

Chương 48

Đêm nay hơi dài

Doãn Tư Thần quả nhiên không đi phòng khác nghỉ ngơi, sau khi rửa mặt xong liền nằm lên giường. Thấy Cố Hề Hề vẫn còn sững sờ, đáy mắt anh xẹt qua tia tiếu ý.

“Còn lo lắng gì? Không ngủ?” Doãn Tư Thần nằm trên giường, thân thể thon dài bền chắc được bọc dưới chăn màu trắng, toát ra vẻ cám dỗ khó diễn tả.

Cố Hề Hề chỉ cảm thấy tai mình muốn bùng cháy rồi. Ban ngày thì anh cũng không cởi sạch sẽ thế này, vậy mà tối đến lại thành một mỹ nam lõa thể.

“Chúng ta đến đây gấp, nơi này chỉ có một phòng ngủ chính. Nhà này là của tôi, tôi có quyền ở bất kỳ phòng nào.” Doãn Tư Thần khẽ động mi, khóe mắt hẹp dài xẹt qua ánh sáng yêu mị, nhẹ nhàng nói: “Nơi này cũng không có sofa, nếu em không quan tâm đứa bé trong bụng mà muốn ngủ dưới đất, tôi cũng không có ý kiến.”

Ngủ dưới đất? Hừ Hừ, không đâu!

Cố Hề Hề tức giận lập tức nằm xuống bên giường. Đúng vậy, cô là phụ nữ có thai, tuyệt đối không thể tự hành hạ bản thân! Cô tuyệt đối sẽ không ngủ trên sàn nhà.

Dù sao cô đang mang thai, anh cũng không thể làm gì cô. Không phải chỉ ngủ cùng một giường thôi sao? Đâu phải chưa từng ngủ.

Ngủ thì ngủ! Ai sợ ai!

Cố Hề Hề vén chăn nằm xuống. Anh đã da mặt dày nằm đó, cô còn mắc cỡ gì nữa?

Khóe mắt hẹp dài liếc nhìn, thấy dáng vẻ Cố Hề Hề tức giận nằm xuống, nụ cười trên gương mặt anh làm thế nào cũng không biến mất được.

Duỗi tay, tắt đèn tường. Hai người yên tĩnh nằm cạnh nhau, bên ngoài ánh sao chiếu sáng vào trong phòng mơ hồ. Cố Hề Hề cảm thấy bầu không khí trong nháy mắt trở nên mập mờ, là lạ chỗ nào, cô liền trở mình đưa lưng về phía Doãn Tư Thần.

Tựa như chỉ cần không nhìn thấy anh, cô có thể tự trấn tĩnh lại.

Doãn Tư Thần quả nhiên rất quy củ, không có động tác đụng chạm nào. Thấy anh nằm yên, đáy lòng Cố Hề Hề lại dâng lên ý nghĩ không cam lòng. Chẳng lẽ cô thật sự quá bình thường? Đến mức cả hai người nằm chung một giường, anh vẫn thờ ơ như không có gì?

Ngay sau đó, cô tự đập nát ý nghĩ này. Phi phi phi… Cố Hề Hề, mày còn mong đợi anh ấy đối với mày như thế sao? Hiện tại mày là phụ nữ có thai!!!

Hít thở một hơi thật sâu, cố ép hình ảnh Doãn Tư Thần trong đầu mình ra ngoài. Nhưng càng muốn mặc kệ người sau lưng, cô lại càng nghe rõ từng hơi thở thanh âm dù rất nhỏ.

A! Thật là phiền!!

Nằm một hồi, Cố Hề Hề không ngủ được nên nhẹ nhàng xoay người lại, đã thấy Doãn Tư Thần nằm thẳng người dường như đã ngủ.

Được rồi, anh còn ổn định hơn cô nữa. Cô còn suy nghĩ gì?

Cố Hề Hề nhẹ nhàng khép mắt lại, tâm không tạp niệm, bất tri bất giác ngủ. Nghe tiếng hít thở đều đều của người bên cạnh, Doãn Tư Thần chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn cô. Dưới ánh trăng, gương mặt mộc mạc của Cố Hề Hề như được phủ tầng sương mỏng, không có lớp trang điểm nào, ngược lại thuận mắt làm người nhìn cảm thấy thư thái.

Khóe mắt Doãn Tư Thần khẽ động, cuối cùng đưa tay ra kéo Cố Hề Hề đã ngủ say ôm vào lòng mình.

Ừ, đúng là cảm giác này, rất dễ chịu!

Không biết có phải do mùi hương của cô quá mức ngọt ngào lây lan hay không, Doãn Tư Thần rất nhanh cũng ngủ theo. Vì thế, sáng ngày hôm sau…

Cố Hề Hề vừa mở mắt liền thấy cơ ngực bền chắc cường tráng của Doãn Tư Thần. Cô giật mình, trong nháy mắt thanh tỉnh. Tại sao cô lại ngủ trong ngực Doãn Tư Thần? Cô nhớ rất rõ ràng, cô ngủ một mình bên kia… Chẳng lẽ cô ngủ say liền lăn qua? Chẳng lẽ tối qua cô không biết xấu hổ mà muốn ôm anh?

Aiya, thật là… Xong rồi xong rồi, thanh danh một đời của cô… Cô dè dặt ngẩng đầu nhìn Doãn Tư Thần. Khá tốt, khá tốt! Anh còn ngủ.

Thận trọng lui về sau, lui tới vị trí của mình, Cố Hề Hề lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. May là anh chưa tỉnh, nếu không cô thật sự không biết giải thích sao. Luôn miệng nói không có hứng thú, kết quả khi ngủ lại mặt dày chui vào ngực người ta. Lời này nói ra ngoài ai tin?

Cố Hề Hề thấy Doãn Tư Thần không có dấu hiệu tỉnh giấc, rón rén bước xuống giường, ôm quần áo khẽ đi vào phòng thay đồ. Cô không biết mình vừa ôm quần áo đi, khóe mắt hẹp dài của Doãn Tư Thần đã chậm rãi mở ra, nhìn cô như kẻ gian bỏ chạy.

Con chuột đồng nhỏ này…

Sau khi Cố Hề Hề thay đồ xong thì đã nghe phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào, xem ra Doãn Tư Thần đã tỉnh. Cố Hề Hề vừa ra ngoài, thấy Tiểu A chọn đồ cho Doãn Tư Thần.

“Chào thiếu phu nhân.” Tiểu A lễ phép chào hỏi Cố Hề Hề.

“Chào.” Cố Hề Hề gật đầu một cái.

Lúc này Doãn Tư Thần từ phòng tắm đi ra, lau nước trên tóc.

“Tổng giám đốc, hôm nay ngài mặc áo sơ mi nào?” Tiểu A làm theo phận sự dò hỏi.

Ánh mắt Doãn Tư Thần nhìn nhìn, chỉ vào áo sơ mi xanh da trời do Cố Hề Hề chọn cho anh: “Là cái đó.”

Tiểu A thiếu chút nữa tròn trắng mắt. Kiểu áo này rõ ràng là của năm ngoái… Tiểu A quả nhiên là thư ký đắc lực nhất, dù đáy lòng dậy sóng thì trên mặt vẫn bình tĩnh lấy áo, cà vạt, đồng hồ đeo tay và thắt lưng cho Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần thay đồ rất nhanh, tư thế anh tiêu sái gài đồng hồ, nhìn vô cùng mê người. Cố Hề Hề có chút lúng túng đứng ở đó, không biết nên nói gì, nên làm gì.

Tối qua thuận tiện lấy người ta làm gối ôm một đêm, hơi chột dạ rồi!

“Không phải hôm nay em hẹn Mộc Nhược Na dạo phố sao? Đi sớm về sớm, nhớ mang theo nhiều thẻ.” Doãn Tư Thần cũng không ngẩng đầu lên nói với Cố Hề Hề: “Một lát sẽ có một tài xế đến, tài xế của em ở lại thành phố N rồi, ở thành phố này cũng không có phương tiện đi lại.”

Cố Hề Hề nghĩ thầm sao anh khách sáo như vậy? À, đúng rồi, còn phải diễn xuất nữa! Mặc dù hôm qua đắc tội chủ tịch Hàn quốc và phu nhân, nhưng vẫn phải diễn trò, diễn đến cuối cùng.

Cố Hề Hề có chút áy áy trả lời: “Ừ… tôi biết…”

Anh đi nhanh lên đi, đi nhanh lên đi! Anh ở nhà làm tôi rất khẩn trương, không được tự nhiên! Tôi vừa nhìn thấy anh, sẽ nghĩ tới giấc mộng sắc tính tối qua!

Doãn Tư Thần tựa như vô tình nhìn Cố Hề Hề, chỉnh sửa quần áo rồi cùng Tiểu A rời đi. Cố Hề Hề đưa mắt nhìn anh rời đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thiếu phu nhân, thiếu gia căn dặn, bữa ăn sáng của cô đã chuẩn bị xong.” Quản gia đứng sau lưng nói.

Thân thể Cố Hề Hề cứng đờ, ngay sau đó trả lời: “Biết.”

Doãn gia đối với đứa bé này quả nhiên rất coi trọng. Đúng vậy, anh dễ dàng bỏ qua chuyện tối qua bị cô dùng làm gối ôm mà không đẩy cô ra, có lẽ là sợ ảnh hưởng đứa bé trong bụng. Được rồi, cô lại một lần nữa được hưởng ké đứa bé.

Ăn sáng xong, cô gọi ngay cho Mộc Nhược Na, cô ta quả nhiên chờ điện thoại của cô rất lâu rồi. Cố Hề Hề không dám để Mộc Nhược Na chờ mình quá lâu, nhờ tài xế chở ngay đi gặp Mộc Nhược Na.

Cố Hề Hề để tài xế trở về, nghĩ một lát nữa tự đón xe về nhà là được. Có tài xế đi theo bên cạnh, cô luôn cảm thấy không quen.

Về phần Mộc Nhược Na, dù đã qua một đêm thì cô nàng này vẫn dường như khó tiếp nhận sự thật trước mắt: Doãn Tư Thần kết hôn rồi! Hơn nữa sắp làm cha!

Mộc Nhược Na khoanh tay nhìn Cố Hề Hề, nói: “Vẫn không thể tin được Doãn Tư Thần đã kết hôn, không nghĩ tới nha. Cô thật là hay, thân là thiếu phu nhân Tập đoàn Doãn thị mà có thể bình thường giản dị như vậy.”

Cố Hề Hề mặt đầy bất đắc dĩ, cô và Doãn Tư Thần kết hôn căn bản không phải vì tình yêu, mà là vì… Không, loại chuyện này không cần nói ra. Dù sao cũng không phải chuyện gì tốt.

“Chúng ta đi dạo phố đi. Lần đầu tiên tôi tới thành phố S.” Cố Hề Hề chủ động kéo tay Mộc Nhược Na nói: “Chỗ không hiểu còn phải nhờ cô chỉ dẫn nhiều hơn.”

Mộc Nhược Na nhún vai: “Được rồi, đi, để chăm sóc phụ nữ có thai, chúng ta nên vừa đi dạo vừa trò chuyện.” Mộc Nhược Na vào buổi sáng nay đã nhận được điện thoại của Doãn Tư Thần, anh ở trong điện thoại thận trọng nhờ Mộc Nhược Na chăm sóc Cố Hề Hề.

Cú điện thoại này làm cho tròng mắt Mộc Nhược Na suýt chút nữa rơi ra ngoài. Đây là Doãn Tư Thần mà cô ta biết sao? Xem ra, Doãn tổng đối với cô vợ bé nhỏ này thật sự yêu thương nha. Nếu Doãn tổng đã tự mình gọi điện nhờ vả, cô dĩ nhiên sẽ không khiến Cố Hề Hề cảm thấy không thoải mái.

Hai người cố ý bỏ qua đề tài Doãn Tư Thần, trò chuyện những chủ đề khác. Mộc Nhược Na quả nhiên là phát ngôn viên, Cố Hề Hề chỉ có thể ngoan ngoãn nghe, một câu nói cũng không chen vào được.

Mộc Nhược Na chăm sóc Cố Hề Hề rất tốt, đi một lát sẽ đề nghị ngồi xuống nghỉ ngơi. Cố Hề Hề cảm nhận được sự chăm sóc, đối với Mộc Nhược Na mang lòng cảm kích, cho nên tốc độ thân thiết của hai người rất nhanh.

Không quá hai giờ, hai người đã trò chuyện như người bạn thân lâu năm. Mộc Nhược Na thấy cách đó không xa có một quán ăn, cười nói: “Chúng ta qua đó ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.”

Cố Hề Hề gật đầu, trong lúc vô tình ngẩng đầu tầm mắt lướt qua ven đường. Chẳng qua sau cái nhìn này, tầm mắt Cố Hề Hề trong nháy mắt ngưng trệ.

Chủ tịch phu nhân! Sao bà tới nơi này?

Đúng lúc đó một chiếc xe biển số vùng khác đang chạy tốc độ rất nhanh, mà chủ tịch phu nhân đang cúi đầu nhìn điện thoại di động, không hề phát hiện nguy hiểm cận kề.

Không được! Chủ tịch phu nhân gặp nguy hiểm!

“Cô ở đây chờ tôi một chút!” Cố Hề Hề nhét đồ trong tay vào tay Mộc Nhược Na, xoay người chạy tới chủ tịch phu nhân.

“Này, cô làm sao…” Mộc Nhược Na nhất thời không kịp phản ứng, thấy Cố Hề Hề đã chạy tới bên cạnh một phụ nữ trung niên để đẩy đối phương ra. Mà tên tài xế lỗ mãng không có chút ý tứ nào, vẫn để xe đụng vào người Cố Hề Hề.

Cố Hề Hề không kịp đề phòng, ngã trên đất.

“Bụng tôi…” Cố Hề Hề đột nhiên cảm thấy bụng mình quặn đau, không nhịn được kêu lên: “Đứa bé…”

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply