Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 71

Chương 71

Nói chuyện bồi thường đi!

Đám người này giống như cha chết mẹ chết, lập tức quỳ xuống dập đầu với Tiểu A. Biểu tình của Tiểu A ngược lại rất từ tốn, nhìn bọn họ quỳ dưới đất, nói: “Không muốn ngồi tù thì cũng được thôi!”

Nháy mắt mười mấy người tràn ngập hy vọng nhìn Tiểu A.

Tiểu A từ từ nói: “Cho tới giờ tập đoàn tài chính Doãn thị không nuôi kẻ vô công nhàn rỗi, trung tâm thẩm mỹ này đối với tập đoàn tài chính Doãn thị mà nói, giống như chín con trâu mất một sợi lông, không đáng nói. Nhưng nhà cửa để không dùng cũng lãng phí. Ngược lại tôi có đề nghị, nếu các người không thích ngồi tù, vậy làm không công mười năm ở đây đi, đương nhiên các người có quyền cự tuyệt.”

Bọn họ sao dám cự tuyệt? Bọn họ có quyền gì mà cự tuyệt?

Cự tuyệt? Phải ngồi tù! Cho dù làm không công mười năm nhưng ít nhất còn có tự do.

“Tôi chưa bao giờ thích làm khó người khác, nếu các người không thích thì…” Tiểu A còn chưa nói xong thì từ chủ đến tất cả các nhân viên đều bày ra vẻ mặt nịnh nọt và hạnh phúc trả lời: “Nguyện ý, đương nhiên chúng tôi nguyện ý!”

Tiểu A cười cực kỳ hài hòa: “Được, được, nếu chúng ta đã vui vẻ đạt được thỏa hiệp, ở đây có mấy cái hợp đồng, phiền mọi người ký tên…”

Thuận lợi giải quyết mười mấy người. À, còn một bà chị Phàm đang ngất đi nữa!

Vệ sĩ cực kỳ không khách khí xách một thùng nước đá hất vào người đàn bà đang nằm ngất.

Một giây sau, bà chị Phàm kia hắt xì tỉnh lại.

Tiểu A tươi cười đi tới, mở miệng nói: “Tổng giám đốc chuyển lời, tuy vừa rồi bà có ý đồ công kích tổng giám đốc của chúng tôi nhưng ngài ấy đại nhân đại lượng, không muốn so đo, làm bà gãy hai cánh tay cũng thật có lỗi. Một cánh tay bồi thường mười vạn, hai cánh tay tổng cộng hai mươi vạn, đương nhiên nếu cô bất mãn với giá tiền này có thể trả giá một cái chân cũng là mười vạn.”

Nghe lời Tiểu A nói, người đàn bà được gọi là chị Phàm này nháy mắt khóc tới rung trời: “Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi! Anh đại nhân đại lượng tha cho tôi đi, tôi không dám nữa, đời này không dám nữa! Là tôi có mắt không tròng, động chạm tới phu nhân, tôi đáng chết! Không, không, không, cầu xin anh tha cho tôi đi!”

“Như vậy chút bồi thường đó…” Tiểu A từ từ mở miệng.

“Không có bồi thường, làm sao có thể bồi thường đây? Tôi cái gì cũng không cần, một chút tiền cũng không cần!” Chị Phàm kia hoảng sợ trả lời.

“Tôi nghĩ bà hiểu nhầm rồi.” Tiểu A cười càng hòa ái: “Vừa rồi bà quá hung dữ, đập bể tan tành trung tâm thẩm mỹ mà tập đoàn tài chính Doãn thị mới thu mua, không biết bà định bồi thường như thế nào cho chúng tôi?”

Bà ta làm… trung tâm thẩm mỹ… đập bể tan tành?

Trái tim chị Phàm kia như nhỏ ra máu… Đột nhiên bà ta thống hận mình không thể mất đi trí nhớ…

“Chẳng lẽ bà định quỵt nợ? Vậy chúng ta chỉ còn con đường pháp luật mà thôi!” Nhìn chị Phàm kia ngẩn người, Tiểu A thu lại nụ cười, nghiêm túc giải quyết công việc.

“Nhưng mà nơi này căn bản không phải tôi…” Bà ta há miệng thở dốc, muốn giải thích nhưng tầm mắt nhìn vào đôi mắt Tiểu A đang đầy mỉa mai, nháy mắt liền giật thót.

Bà ta là người vật lộn không ít ở ngoài xã hội, làm sao không hiểu ý của Tiểu A? Quanh năm đánh chim lại bị chim mổ vào mắt. Khả năng không bằng người cũng không có gì để nói.

Chị phàm kia cắn răng nói: “Được, tôi đền!”

Lúc này Tiểu A mới vừa ý gật đầu, từ trong túi hồ sơ lấy ra một phần hợp đồng đưa cho chị Phàm kia: “Nếu bà không còn thắc mắc gì khác vậy thì ký vào hợp đồng này đi, phí trang hoàng nơi đây làm phiền bà chuyển tới tài khoản này trong vòng một tuần. Nếu quá thời hạn… thật xin lỗi, chúng tôi sẽ dùng tội cố ý thương tổn người khác để khởi tố bà!”

Còn có thiên lý không hả? Hiện tại chị Phàm kia chỉ có thể cắn răng nuốt máu vào bụng.

Bà ta có dám thắc mắc không?

Không dám! Vậy thì ngoan ngoãn làm theo thôi!

Trong phòng, Tiểu A đang xử lý mọi việc. Bên ngoài, Cố Hề Hề, Doãn Tư Thần và mẹ Cố đã ngồi trên xe.

Lúc này, mẹ Cố rốt cuộc cũng hoàn hồn, duỗi tay gắt gao nắm chặt tay Cố Hề Hề: “Hề Hề, Tư Thần, các con đã biết rõ từ trước phải không? Mẹ muốn nghe nói thật, không được gạt mẹ!”

Cố Hề Hề bất an nhìn thoáng qua Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần đưa tay vỗ nhẹ sau lưng cô, để cô an tâm.

“Lúc chiều chúng con mới biết được.” Doãn Tư Thần trả lời thay cho Cố Hề Hề: “Chuyện như mẹ thấy đấy, có lẽ còn có chuyện khác mà chúng ta không biết. Nhưng trước mắt không phải là lúc để nói đến chuyện này, mà là tinh thần của mẹ!”

“Tinh thần của mẹ?” Sắc mặt mẹ Cố tối lại, ánh mắt đờ đẫn, để cho con gái và con rể thấy bà khóc, bà thật sự làm không được!

Nhưng mà cái loại tâm tình như tro tàn này, khiến cho bà muốn ngụy trang cố gắng kiên cường cũng không thể làm được.

“Dạ.” Doãn Tư Thần bình tĩnh nói: “Trước mắt chuyện này không thể cứu vãn được nữa, trừ khi mẹ nguyện ý nhượng bộ, giả vờ câm điếc như không biết.”

“Không thể nào!” Mẹ Cố một lời phủ định: “Tuyệt đối không có khả năng đó!” Hai tay bà nắm chặt thành quyền, sắc mặt tái nhợt.

“Mẹ, có chuyện này nhất định phải nói hết với mẹ. Ba ở bên ngoài không chỉ có một mình người phụ nữ này, gần đây ông ta vẫn luôn điên cuồng đi coi mắt tìm hiểu các đối tượng khác, chiều hôm nay con mới biết được.” Cố Hề Hề cắn môi, nói hết chuyện này: “Lý do ba làm vậy rất buồn cười, ông ấy muốn có đứa con của mình.”

Quả thật là buồn cười! Không thể có con là ông ấy, chứ không phải là người khác.

“Cho nên, mẹ, mẹ định làm như thế nào?” Cố Hề Hề bất an nhìn mẹ, chuyện này đối với mẹ đúng là đả kích quá lớn.

Mẹ Cố đờ đẫn rất lâu, đột nhiên nghẹn ngào: “Mẹ cũng không biết nữa, Hề Hề, mẹ nên làm gì bây giờ?”

Ánh mắt Doãn Tư Thần lúc sáng lúc tối thâm trầm, làm cho người ta không đoán ra anh đang nghĩ gì.

“Mẹ…!” Cố Hề Hề chủ động ôm mẹ: “Mặc kệ mẹ đưa ra quyết định như thế nào, con đều đứng về phía mẹ. Trước kia là mẹ bảo vệ con, hiện tại đến lượt con đến bảo vệ mẹ.”

Doãn Tư Thần nâng tay nhìn đồng hồ: “Thời gian không còn sớm, chúng ta về khách sạn trước, có gì ngày mai lại nói tiếp.”

Cố Hề Hề gật đầu.

Doãn Tư Thần lái xe chở hai người rời đi. Họ vừa đi không lâu thì Cố Chân Chân thở hổn hển chạy tới.

Đáng tiếc, Cố Chân Chân tới quá muộn, cô ta vừa chạy tới trung tâm thẩm mỹ thì đã thấy Doãn Tư Thần rời đi.

Cố Chân Chân đuổi theo, nhưng mà Doãn Tư Thần ngay từ đầu vẫn không nghe thấy tiếng gọi của cô ta mà dừng lại.

Trở lại khách sạn, Cố Hề Hề muốn ở lại với mẹ, Doãn Tư Thần cầm tay cô nhỏ giọng nói: “Đêm nay không cần quấy rầy mẹ, để mẹ suy nghĩ kỹ thôi, dù sao loại chuyện này không dễ để hạ quyết tâm.”

Cố Hề Hề vừa muốn nói có gì khó để hạ quyết tâm chứ? Ba đã làm đến mức này còn có gì có thể cứu vãn nữa?

Nhưng mà nghĩ lại Doãn Tư Thần nói cũng có đạo lý. Ba mẹ kết hôn hai mươi mấy năm vẫn duy trì vẻ ngoài vợ chồng yêu thương đùm bọc nhau.

Mẹ chịu nhục nhiều như vậy thật ra là vì yêu ba. Hiện tại đột nhiên biết được nhiều chuyện như vậy, một lúc không thể chấp nhận được cũng là bình thường.

Cố Hề Hề gật đầu nói với mẹ: “Mẹ, chúng con ở ngay phòng bên cạnh, có chuyện gì cứ gọi chúng con.”

“Mẹ biết rồi, mẹ đi nghỉ đây.” Tâm trạng của mẹ Cố cực kỳ tệ, chỉ gật đầu với Doãn Tư Thần, một chữ dư thừa cũng không buồn nói, xoay người vào phòng liền khóa trái lại.

Giây phút đóng cửa, mẹ Cố dựa vào khung cửa trượt xuống ngồi trên thảm gào khóc lên.

Đến giờ phút này bà mới thực sự bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Bà không muốn để Cố Hề Hề lo lắng, bà không đành lòng để con gái đang mang thai còn lo lắng cho mình.

Nhưng mà trong lòng bà rất đau khổ!

Hôn nhân hơn hai mươi mấy năm, bà ở Cố gia luôn nơm nớp lo sợ. Sợ làm gì không tốt sẽ để cho nhà chồng không vui. Hiếu kính với mẹ chồng, chăm sóc cho chồng, thương yêu con cái, đối với em dâu luôn ẩn nhẫn nhượng bộ.

Còn muốn bà phải làm thế nào mới bằng lòng?

Chỉ vì không có người kế thừa mà đối với bà như vậy sao?

Nếu không phải giữ gìn mặt mũi cho người đàn ông kia, bà hà tất gì phải gánh vác bí mật hai mươi mấy năm mà đeo tiếng xấu trên người? Những thứ đó bà có thể chịu được thì chịu thêm một chút ủy khuất thì có là gì?

Nhưng mà đối với tình cảm, bà thật sự không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội! Lúc này bà thật sự rất muốn vọt tới trước mặt chồng mình chất vấn ông ta vì sao?

Cố Hề Hề và Doãn Tư Thần về phòng, hai người nhìn nhau không nói gì.

Cố Hề Hề không có tâm trạng làm gì, sớm đã rửa mặt nằm nghỉ ngơi trên giường. Doãn Tư Thần thấy cô nằm xuống cũng không nói gì mà nằm cạnh cô.

Cố Hề Hề trằn trọc, làm thế nào cũng không ngủ ngon.

Đêm nay có bao nhiêu người không ngủ ngon đây?

Sáng sớm Cố Hề Hề đã tỉnh. Không nghĩ tới mẹ Cố còn dậy sớm hơn, một mình xếp chăn xong lại ngồi ngơ ngác trên giường.

“Mẹ…” Cố Hề Hề bất an đi tới, ngồi xổm trước mặt mẹ mình, vùi mặt vào trong tay mẹ.

“Hề Hề, mẹ xin lỗi!” Mẹ Cố nhẹ nhàng mở miệng: “Mẹ không phải là người mẹ tốt, luôn để cho con phải lo lắng.”

Cố Hề Hề ra sức lắc đầu: “Mẹ, mẹ đừng nói vậy, con không thích nghe lời như vậy. Mẹ! Con muốn mẹ sống thật tốt, đứa bé trong bụng con tương lai còn cần mẹ chăm sóc, mẹ à!”

Nghe những lời cầu xin của Cố Hề Hề, lúc này mẹ Cố mới cúi đầu nhìn cô…

Nhìn đôi mắt Cố Hề Hề nổi quầng thâm, bà biết tối qua cô ngủ không ngon…

Mẹ Cố đau lòng, đưa tay vuốt ve gương mặt của Cố Hề Hề, nghĩ nghĩ nói: “Hề Hề, mẹ muốn về nhà.”

“Được.” Cố Hề Hề không hỏi gì, mặc kệ mẹ muốn làm gì, cô đều không có ý kiến.

Chỉ là gia đình Cố gia đó… Bọn họ vẫn muốn đeo bám để moi tiền từ cô, cô vẫn phải tính chuyện này với họ, và dĩ nhiên cũng không thể để mẹ về một mình.

Lúc này Doãn Tư Thần gõ cửa: “Xe đã chuẩn bị xong, chúng ta có thể đi bất cứ lúc nào.”

Mẹ Cố ngẩn ra: “Các con…”

“Mẹ về nhà, làm sao chúng con không đi cùng được?” Cố Hề Hề dịu dàng nói.

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply