Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 76

Chương 76

Bà xã vô lương tâm!

Trong lòng Doãn Tư Thần thầm oán than, có phải anh không gọi điện, nhắn tin cho cô thì cô vĩnh viễn không chủ động gọi điện, nhắn tin cho anh?

Cô đúng là bà xã vô lương tâm!

Cái gì vậy? Đột nhiên trong đầu Doãn Tư Thần nảy lên ý nghĩ làm cho anh hoảng sợ.

Vì sao đột nhiên anh lại gọi cô như vậy? Chẳng lẽ bởi vì anh đến Ả Rập Saudi ba ngày nay mà cũng kỳ quái theo nơi này luôn sao?

“Tổng giám đốc, có phải điện thoại này hỏng rồi không, cần đổi cái khác cho ngài không?” Tiểu B cẩn thận dò hỏi.

Khóe mắt Doãn Tư Thần nhíu lại, hừ lạnh.

Tiểu B sờ mũi, không biết mình nói sai gì. Trong lòng Tiểu B kêu rên, cậu ta cùng lắm chỉ mới rời khỏi để đi xử lý công việc được giao vài tuần trước, sao trở về lại thấy tổng giám đốc khác thường? Không biết Tiểu A theo tổng giám đốc trong khoảng thời gian này có chuyện gì xảy ra?

Doãn Tư Thần rầu rĩ trả lời: “Không cần, có người gọi hay nhắn tin thì lập tức báo tôi biết!” Nói xong Doãn Tư Thần đứng lên đi ra ngoài.

Doãn Tư Thần vừa bước mấy bước thì nghe thấy tiếng điện thoại, không đợi Tiểu B mở miệng, anh đã nhanh chân bước tới, lập tức cầm điện thoại, nhưng không phải là Cố Hề Hề nhắn, mà chỉ là một tin nhắn về công việc.

Doãn Tư Thần cắn răng! Đã ba ngày rồi, cô thật sự không quan tâm anh ở nước ngoài như thế nào sao?

Đại khái có lẽ Doãn Tư Thần đã quên ý định ban đầu trong cuộc hôn nhân của họ. Chỉ có thể trách khoảng thời gian gần đây hai người ở cùng nhau quá mức hoàn mỹ rồi.

Tiểu B nháy mắt, cậu ta cảm thấy hai mắt mình có vấn đề. Tiểu B thật sự nhịn không được, thừa dịp pha cà phê cho Doãn Tư Thần liền tức tốc nhắn tin cho tiểu A: “Gần đây tổng giám đốc sao vậy? Mỗi ngày cứ nhìn chằm chằm điện thoại? Vừa nãy tôi hỏi có phải điện thoại bị hư không, sắc mặt ngài ấy liền cực kỳ khó coi!”

Tiểu A nhanh chóng trả lời: “Ngu ngốc, cái gì cũng không được hỏi, tổng giám đốc đang đợi điện thoại của thiếu phu nhân đó!”

Tiểu B cảm thấy hơi khó hiểu, nguyên nhân bên trong chuyện tổng giám đốc kết hôn chỉ có vài người biết được. Hơn nữa từ đầu thái độ của tổng giám đốc đối với cô ấy cũng rất lãnh đạm, sao mới có mấy ngày…

Bất quá Tiểu B thấy Tiểu A nói rất đúng, cũng không dám hỏi thêm.

Mà bên kia rốt cuộc Tiểu A cũng nhắc nhở Cố Hề Hề: “Thiếu phu nhân, hiện tại tổng giám đốc đang ở Ả Rập Saudi, bên đó gần với Dubai, thiếu phu nhân có gì cần mua có thể nói một tiếng với tổng giám đốc.”

Cố Hề Hề lắc đầu: “Tôi không cần gì cả.”

Tiểu A vắt óc nghĩ đủ lý do: “Trang sức này, túi xách này, đồ xa xỉ gì cũng có, hàng hóa Dubai khác hẳn hàng bên ngoài!”

Cố Hề Hề quay đầu nhìn mẹ và Mạch Luân, tựa hồ hai người đang trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Hừ, ba ly hôn xong hôm sau liền tái hôn, vậy thì mẹ tại sao phải thủ tiết?

Mạch Luân này dường như không tệ, chỉ ít hơn mẹ mấy tuổi, thật ra lúc còn trẻ mẹ vốn là một mỹ nhân, lại chưa bao giờ sinh con và quanh năm chỉ ở trong nhà cho nên dáng người vẫn cực kỳ nhỏ nhắn. Ngoại trừ gương mặt tiều tuỵ ra thì năm tháng không hề lưu lại dấu vết trên người bà.

Đúng thế, vậy thì nhờ Doãn Tư Thần mua cho mẹ vài thứ!

Cố Hề Hề tỉnh ra, cho rằng Tiểu A nhắc mình nên mua đồ cho mẹ, nhất thời vỗ vai tiểu A: “Anh nhắc tôi mới nhớ, tôi muốn mua mỹ phẩm cho mẹ, mỹ phẩm của tập đoàn Doãn thị chúng ta có sản phẩm cho độ tuổi trung niên không? À, Vàng bạc trang sức chỗ Dubai cũng không tệ, mua cho mẹ ít đồ trang sức vàng bạc cũng được đó!”

Tiểu A lệ rơi đầy mặt.

Ôi tổng giám đốc, tôi có lỗi với ngài!

Cố Hề Hề cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Doãn Tư Thần: “Tư Thần, có thể xin anh một việc không? Anh có thể thuận tiện đi Dubai mua cho mẹ một bộ trang sức không? À, còn nữa, tôi muốn mua cho mẹ bộ mỹ phẩm dành cho người trung niên, nhưng mà tôi không hiểu mấy cái này.”

Cố Hề Hề nghĩ ngợi, nếu thẳng thắn mà nhờ đối phương mua đồ thì không lễ phép cho lắm, nên nhắn thêm một câu: “Đúng rồi, anh ở Ả Rập Saudi như thế nào?”

Tin nhắn được gửi qua, một giây sau không đợi tiểu B nhắc nhở, Doãn Tư Thần đã từ xa vọt tới. Lúc mở tin nhắn ra, khóe miệng Doãn Tư Thần không nhịn được nhếch lên.

Tiểu B hung hăng dụi mắt, thật sự cậu ta không nhìn nhầm.

Tổng giám đốc thật sự đang cười!

Đợi ba ngày cũng đợi được một cái tin nhắn. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đã làm Doãn Tư Thần đã thỏa mãn lắm rồi!

Doãn Tư Thần lập tức căn dặn Tiểu B: “Tới công ty mua một bộ mỹ phẩm dành cho phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi trở lên, chuẩn bị cả quần áo này nọ, giày, túi xách, trang sức phối hợp, à, còn có, sai người tới Dubai mua một đống vòng vàng, mặc kệ kiểu gì, mỗi loại lấy một cái!”

Tổng giám đốc đang mua cho ai vậy? Tiểu B ngẩn người.

Ngón tay Doãn Tư Thần tung bay nhanh chóng trả lời cho Cố Hề Hề, anh nhắn rất nhiều, nhưng nghĩ nghĩ một hồi lại xóa hết, chỉ nhắn một chữ: “Ừ.”

Cố Hề Hề nhìn tin nhắn Doãn Tư Thần, anh chỉ nhắn có một chữ, chắc là bận lắm phải không? Vậy mình có quấy rầy anh không? Anh đi nước ngoài cũng bận rất nhiều việc rồi.

Cho nên Cố Hề Hề vui vẻ ném điện thoại sang bên cạnh rồi mặc kệ luôn.

Doãn Tư Thần ở bên đây nhảy nhót cao hứng, chờ đến khi pin điện thoại sắp hết mà tin nhắn thứ hai vẫn không có.

Sắc mặt Doãn Tư Thần đen vô cùng, rõ ràng là muốn bạo phát tới nơi!

Tiểu B vừa thấy không tốt, nhanh chóng nhắn tin cho Tiểu A: Tổng giám đốc lại nhìn chằm chằm di động nữa, có lẽ sắp bạo phát rồi…

Tiểu A nhận được tin nhắn, chỉ có thể bất an nhắc Cố Hề Hề: “Thiếu phu nhân, tổng giám đốc lần đầu tiên mua đồ cho người khác, mấy vấn đề như kiểu dáng này nọ sẽ không rành đâu…”

Cố Hề Hề bừng tỉnh, đúng, đúng, sao mình có thể quên chuyện này đây? May mà có Tiểu A nhắc nhở, mình phải nói Doãn Tư Thần không cần mua gì quá nhiều hay quá cầu kỳ, nếu không nhất định mẹ sẽ không nhận.

Tiểu A không hổ là cánh tay đắc lực của Doãn Tư Thần, khó trách anh lại để Tiểu A lại cạnh cô, cậu ta suy nghĩ vấn đề rất tinh tế.

Cố Hề Hề xoay người cầm điện thoại, tiếp tục gửi tin nhắn khác cho Doãn Tư Thần: “Ừ, nãy quên nhắc anh, không cần chọn phong cách cầu kỳ quá, nếu không mẹ sẽ không quen. Đúng rồi, anh ăn cơm chưa? Bên này đang là buổi chiều tối, không biết bên đó đang là buổi nào?”

Doãn Tư Thần chờ đợi sắp bạo phát rồi, tính nhẫn nại cũng đến cực hạn. Ngay lúc anh sắp không chịu được nữa, cầm điện thoại muốn ném thì âm thanh tin nhắn lại vang lên.

Một giây sau, gương mặt đầy mây đen của Doãn Tư Thần lập tức sáng bừng, thần tốc thu tay mở tin nhắn. Não anh tự động bỏ qua phần đầu tin nhắn, chỉ nhìn câu hỏi về mình thì nháy mắt lòng anh đã nở hoa.

Hừ, tưởng con chuột nhỏ vô lương tâm, may mà còn một tí lương tâm biết hỏi anh ăn cơm hay chưa.

Lần này Doãn Tư Thần không dám lạnh lùng nhắn lại một chữ nữa, mà nhắn lại hẳn một câu: “Chưa ăn đâu, đồ ăn nơi này không quen, không có nhà hàng nào là đồ ăn Trung quốc hết.”

Cố Hề Hề ngồi trên xích đu trong vườn đung đưa qua lại nhàn nhã, nhắn tin trả lời lại: “Vậy anh không có lộc ăn rồi, tối nay mẹ nấu chân giò đó, tôi đã nói qua với anh chưa nhỉ? Mẹ làm chân giò ăn cực ngon!”

Nhìn Cố Hề Hề khoe khoang, khóe mắt Doãn Tư Thần đầy ý cười.

“Ừ, Vậy tôi sẽ trở về ăn!” Doãn Tư Thần nhanh chóng trả lời, anh dường như có thể đoán được lúc Cố Hề Hề nhắn câu này thì khóe miệng cô đang mỉm cười.

Lúc này Tiểu B cũng tới nhỏ giọng hỏi: “Tổng giám đốc, cả đêm ngài không ngủ, sáng nay muốn ăn gì ạ?”

“Chân giò.” Doãn Tư Thần thuận miệng nói: “Nhớ ninh mềm một chút.”

Suýt chút nữa thì Tiểu B ngã quỵ: “Tổng giám đốc, hiện tại là ăn sáng… hơn nữa nơi này là Ả Rập Saudi, thờ phụng đạo hồi… mà lát nữa ngài còn phải đi gặp tộc trưởng…”

Lúc nãy Doãn Tư Thần mới phản ứng kịp. Khóe mắt híp lại, nhẹ nhàng che dấu ánh sáng trong mắt anh. Anh lại bị con chuột đồng nhỏ lây bệnh rồi, suýt chút nữa quên chuyện lớn.

Hôm nay anh phải cùng tộc trưởng ký một thỏa thuận, chuyện ở Ả Rập Saudi có thể hoàn toàn kết thúc rồi.

“Thôi, ăn gì cũng được!” Doãn Tư Thần phất tay, để Tiểu B tuỳ ý đi chuẩn bị.

Con chuột đồng này… đáng đánh…

Cố Hề Hề nhận được tin nhắn của Doãn Tư Thần, cũng cười nhẹ, sau đó nhắn lại một tin: “Anh ở bên đó chắc là buổi sáng nhỉ? Nhớ ăn sáng nhé!”

Đợi đến khi đọc đến tin nhắn này, sự tức giận của Doãn Tư Thần đều tan thành mây khói. Khóe miệng anh nhếch lên ý cười càng rõ, không sao có thể ép xuống được, ngón tay thon dài nhanh chóng nhắn tin cũng ôn nhu không ít: “Tôi sẽ về nhanh thôi, ở nhà ngoan.”

Cố Hề Hề nhìn tin nhắn, trong lòng cảm thấy là lạ.

Lời nói thân thiết như vậy không phải chỉ những người yêu nhau mới nói sao? Làm sao Doãn Tư Thần có thể…

Một giây sau Doãn Tư Thần nhắn thêm một tin: “Không được ngược đãi con trai.”

Đáy lòng Cố Hề Hề thở phào, nhưng sau đó lại cảm thấy buồn bã… Anh ấy ôn nhu với cô, là để cô có tâm tình tốt, chỉ vì đứa bé trong bụng cô đúng không?

Đúng vậy, cô không vui thì đứa bé cũng không vui. Anh ấy đối tốt với cô thật ra là đối tốt với đứa bé. Quả nhiên không nên tự mình đa tình…

Ánh mắt Cố Hề Hề âm u, ngón tay vuốt ve màn hình di động vẫn đang hiển thị tin nhắn của Doãn Tư Thần.

“Này!” Giọng nói quen thuộc từ ngoài cửa vang lên.

Cố Hề Hề ngẩng đầu, nhìn thấy Cố Gia Cường đang đứng đó vụng trộm nhìn cô và đánh giá căn nhà của cô.

“Ba? Hôm nay là đại hỷ của ba, sao không ở nhà cùng cô dâu mới mà rảnh rỗi tới nhà con?” Cố Hề Hề nhìn thấy ông ta mặc một bộ tây trang mới liền không giống được vẻ khinh thường, khẩu khí nói chuyện đương nhiên vô cùng lạnh lùng châm biếm.

Cố Gia Cường không bận tâm tới lời này của Cố Hề Hề, đi thẳng vào vấn đề: “Sao các người lại ở đây? Có phải mẹ mày không cam lòng muốn ở cạnh tao nên dùng cách này để cứu vãn? Mày nói cho mẹ mày biết, tao đã ly hôn với bà ta, tao và bà ta không còn quan hệ! Bà ta bỏ ý định đó đi, không cần xuất hiện trước mặt tao nữa!”

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply