Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 79

Chương 79

Ra tay với Cố gia

Chú Cố nhìn bài đối phương, sắc mặt tái xanh. Lúc này, gã đầu trọc liếc ông ta nói: “Tôi nói này người anh em, hôm nay ông không có vận may rồi. Vẫn không chịu bỏ cuộc à? Ông xem, có rất nhiều người vẫn đang chờ tới lượt chơi đó!”

Hai mắt chú Cố đỏ lên, sao ông ta có thể chịu bỏ cuộc? “Không được, hôm nay tôi phải gỡ lại vốn! Giờ tiền sính lễ con gái tôi kết hôn cũng thua rồi, nếu tôi cứ vậy mà về thì sẽ bị vợ mắng chết! Mọi người chờ tôi, tôi đi lấy tiền sẽ chơi tiếp!” Chú Cố dậm chân nói: “Hôm nay tôi nhất định có thể gỡ được. Tôi không tin không gỡ được!”

Gã đầu trọc và ba người còn lại nhìn nhau, ra vẻ như đành phải nhượng bộ nói: “Vậy cũng được, đúng lúc chúng tôi cũng muốn nghỉ một lát. Ông nhanh lên! Chúng tôi chờ ông nửa giờ, nếu ông không trở lại, chúng tôi không chờ nữa!”

Chú Cố vừa nghe đối phương đồng ý chờ, nhất thời cao hứng vỗ mông liền xoay người đi ra ngoài. Ông ta vừa đi, một tên đàn em bên cạnh cúi đầu hỏi gã đầu trọc: “Đại ca, hôm nay muốn cho ông ta thiếu bao nhiêu tiền?”

Gã đầu trọc nhìn tên đàn em, đáy mắt lộ ra sự giật mình đến mức điếu thuốc ngậm trong miệng thiếu chút nữa rơi xuống. Hắn ta gãi đầu tỉnh táo lại rồi nói với những người khác: “Hôm nay có thể cho ông ta thảm bao nhiêu thì thảm bấy nhiêu. Dám đắc tội với Doãn tổng thì kết quả này cũng đủ nhân từ rồi! Thôi tụi mày bớt nói nhảm, một lát nhìn tao ra hiệu mà làm. Chuyện này tụi mày tuyệt đối giữ kín, ai cũng không được nói!”

Mấy tên đàn em trong nháy mắt câm như hến.

Chỉ chốc lát sau, chú Cố liền trở lại. Gã đầu trọc cười cười nhìn ông ta: “Tôi hỏi này người anh em, tiền đâu mà ông có nhiều vậy? Vừa phát tài à?”

Chú Cố đỏ mặt, ấp úng trả lời: “Trước kia tôi có cho người ta mượn tiền, đây là tôi mới đi lấy lại!” Ông ta xách túi tiền tới bàn, cắn răng nghiến lợi nói: “Hôm nay tôi nhất định phải gỡ lại vốn!”

“Được, có chí khí!” Gã đầu trọc lập tức nháy mắt với bọn đàn em, chúng liền nịnh hót chú Cố, khiến ông ta tâm tình thoải mái, tựa như hóa thành thần bài có thể càn quét sạch sẽ.

Để dụ dỗ ông ta yên tâm chơi bạc tiếp, gã đầu trọc liếc mắt một tên đàn em, tên này lập tức đưa điếu thuốc cho chú Cố. Ông ta quả nhiên tự tin hơn!

Tuy nhiên lần thứ hai này không những không may mắn, mà ngược lại càng thua nhiều hơn.

Gã đầu trọc thỉnh thoảng nói: “Tôi nói này người anh em, ông đây là xảy ra chuyện gì? Vừa rồi vận may ông rất tốt, sao liền ngược lại thế?”

Chú Cố đổ mồ hôi đầy trán nói: “Ai biết chuyện gì, thật là gặp quỷ mà! Tôi không tin, tôi sẽ đặt hết tiền vào ván này!”

Gã đầu trọc nhìn chú Cố một lát, âm thầm ném ra một lá bài, những người khác lập tức phối hợp, cà cà cà, lại thắng!

Gã đầu trọc thu hết tiền trên bàn vào, nhàn nhã nói với chú Cố: “Được rồi người anh em, ông đừng chơi nữa. Để cho mấy anh em khác vào chơi một chút!”

Những người chung quanh không ngừng ồn ào lên: “Phải phải, ra đi!”

Chú Cố lấy hợp đồng mua nhà vỗ lên bàn, quyết tâm nói: “Hôm nay tôi không tin tôi không thể gỡ!” Trong mắt ông ta lộ ra tia máu, nhìn rất dữ tợn.

Ánh mắt gã đầu trọc liếc qua hợp đồng trên bàn.

Rốt cuộc đến lúc!

Theo sự căn dặn chính là nhất định phải buộc lão nhị Cố gia thua cả giấy tờ nhà.

Bên trên hậu đãi tốt như vậy, gã đầu trọc nào dám không tận tâm tận lực làm theo.

“Nếu người anh em có lòng tin vậy, tôi cũng không ngăn ông phát tài. Nhưng thứ này không thể tùy tiện lấy đặt cược, ông nghĩ kỹ chưa?” Gã đầu trọc cố tình khiêu khích: “Nghĩ kỹ rồi thì viết cam kết đi, đừng đến lúc đó giựt nợ!”

Gã đầu trọc nháy mắt với đàn em, chúng lập tức móc ra tờ cam kết đưa cho chú Cố.

Chú Cố bị thua bạc nên đầu óc đã sớm mê muội, căn bản chưa từng nghĩ tới tại sao đối phương lại chuẩn bị trước giấy cam kết, ông ta nhanh chóng nhấn dấu tay lên.

Lấy được dấu tay này, gã đầu trọc rốt cuộc bình tĩnh cười lên.

Chú Cố dốc toàn lực, chờ gỡ bàn này. Thời điểm ông ta thua lần nữa chỉ biết trợn tròn mắt. Ông ta lập tức đoạt lấy hợp đồng trên bàn, định bụng giựt nợ!

Gã đầu trọc ngồi đối diện ông nhàn nhã tự tại nói: “Người anh em, đã có cam kết rồi. Ông thua là thua cả cái nhà luôn!”

Chú Cố đột nhiên quỳ xuống trước gã đầu trọc, khí thế từng ức hiếp cười nhạo Cố Hề Hề sớm đã không còn: “Đại ca, anh bỏ qua cho tôi đi… Tiền tôi thiếu anh nhất định sẽ trả, đây chính là nhà của con gái tôi. Tôi không thể thua…” Chú Cố không ngừng dập đầu cầu xin gã đầu trọc.

“À… ra là nhà mua cho con gái!” Gã đầu trọc vẻ mặt không quan tâm nói: “Đưa cam kết vừa rồi cho ông ta nhìn. Trong đó viết rõ nếu ông đổi ý không bán nhà thì để con gái ông đi làm miễn phí mười năm cho tôi!”

Chú Cố ngẩng đầu liền thấy trên giấy rõ ràng viết câu gã đầu trọc vừa nói. Ông ta biết gã đầu trọc này làm nghề gì, nghe gã nói xong thì toàn thân ông hung hăng run rẩy.

“Đại ca, không được! Con gái tôi còn nhỏ, không thể làm loại việc đó!” Chú Cố nước mắt nước mũi đầy mặt van xin, đến mức muốn xông qua ôm lấy đùi gã đầu trọc, lại bị tên đàn em ngăn lại.

“Vậy không phải do ông sao? Giao tình mấy ngày qua, tôi nhắc nhở cũng đã nhắc, là tự ông cố chấp cứ chơi hết bàn này đến bàn khác!” Gã đầu trọc đắc ý nói: “Ngược lại tôi nghe nói con gái ông không tệ. Đưa đến nơi đó hẳn kiếm được rất nhiều tiền!”

Sắc mặt chú Cố lập tức nhợt nhạt, toàn thân run rẩy. Cho dù chết ông ta cũng tuyệt đối không để con gái lưu lạc phong trần.

“Lão Cố, thế nào? Nghĩ kỹ chưa?” Gã đầu trọc gãi đầu, vẻ mặt thiếu nhẫn nại nói: “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, đừng để bọn tôi chờ quá lâu!”

Nhìn thấy chú Cố còn do dự, gã đầu trọc ra hiệu cho tên đàn em đi bắt Cố Chân Chân. Chú Cố bị doạ sợ ôm lấy tên đàn em, điên cuồng hét: “Tôi bán tôi bán, nhà này tôi bán!”

Lúc này gã đầu trọc mới hài lòng cười lên: “Đúng rồi, sớm như vậy không phải tốt sao?”

Một đám người lần lượt bỏ đi hết, chú Cố lập tức ngã quỵ trên đất, rất lâu vẫn không thể thở bình thường được. Hết rồi, hết rồi, tất cả đều hết rồi!

Ông không chỉ thua sạch hai triệu Doãn Tư Thần cho ông, còn thua cả tiền dành dụm. Bây giờ mất cả nhà mua cho Cố Chân Chân! Ông ta thật sự mất tất cả!

Ba giờ chiều…

Cố Hề Hề và Giản Tiếu vừa cười nói với nhau, trở về từ siêu thị, Tiểu A mở cốp xe và lấy nguyên liệu nấu ăn ra. Ba người chưa kịp vào nhà đã nghe nhà kế bên ồn ào, hàng xóm chung quanh tò mò đi ra xem náo nhiệt.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Giản Tiếu không nhịn được hỏi.

Cố Hề Hề cũng có chút tò mò, nếu không phải vì mang thai phải cẩn thận thì cô cũng muốn đi xem náo nhiệt.

Tiểu A cười không nói, dĩ nhiên anh ta biết xảy ra chuyện gì.

Lúc này, một giọng đàn bàn sắc bén từ trong nhà vọng ra: “Các người cút, cút ra ngoài! Đây là nhà của tôi! Các người đừng hòng cướp nhà của tôi! Ông xã, mau tới nói cho bọn họ, đây là nhà của chúng ta! Không phải của người khác!”

Cố Gia Cường cả người chật vật bị kéo từ trong nhà ra.

Cố Gia Cường mặt đầy tức giận: “Rốt cuộc các người là ai? Dựa vào cái gì mà nói nhà này của các người? Đùa gì thế! Đây rõ ràng là nhà của tôi! Là nhà mẹ tôi mua cho tôi!”

Cố Hề Hề và Giản Tiểu đồng thời sửng sốt, không nghĩ tới náo nhiệt này liên quan tới Cố Gia Cường.

Hôm qua Cố gia vừa tổ chức lễ cưới, còn chưa bao lâu đã ồn ào?

Tiểu A rũ mắt nói với Cố Hề Hề: “Tôi đi xem xảy ra chuyện gì, hay là thiếu phu nhân vào nhà đi, nếu họ đụng phải cô thì sẽ không tốt!”

Giản Tiếu cũng nói với Cố Hề Hề: “Được rồi, chuyện Cố gia chúng ta đừng để ý. Chúng ta và họ đã không còn quan hệ gì, vào thôi, nhiều người ồn ào như vậy đối với đứa bé sẽ không tốt!”

Cố Hề Hề gật đầu đi theo Giản Tiếu vào nhà.

Tiểu A xoay người lại, thời điểm gã đầu trọc thấy Tiểu A, tinh thần gã liền chấn động muốn đi qua chào hỏi.

Tiểu A khẽ lắc đầu, gã đầu trọc lập tức hiểu ý dừng bước.

Ông chủ cũng tới xem, gã đầu trọc nào dám không tận lực?

Gã đầu trọc lấy hợp đồng mua nhà ra nói với Cố Gia Cường: “Thấy chưa, hợp đồng này ở trong tay tôi! Tôi là chủ nhà này! Tôi có quyền quyết định cho các người ở đây hay là không!”

Cố Gia Cường không tin, đoạt lấy hợp đồng nhìn, lập tức muốn xé bỏ.

Gã đầu trọc nhanh tay lẹ mắt đoạt lại, nói với hàng xóm đang xem náo nhiệt chung quanh: “Mọi người có thể nhìn rõ, chúng tôi không phải ỷ thế hiếp người. Chúng tôi có giấy trắng mực đen và con dấu. Nhà này vốn không phải của Cố Gia Cường, mà là em trai ông ta. Bây giờ em trai ông ta thiếu tiền tôi nên đổi nhà này. Tôi tới lấy nhà của tôi, có gì không đúng?”

Các hàng xóm chung quanh rối rít chỉ trỏ.

Vợ mới cưới của Cố Gia Cường nghe những lời này, bắt đầu nổi điên: “Cố Gia Cường, ông là tên khốn kiếp! Không phải ông nói nhà này là của ông sao? Tại sao ông gạt tôi?”

Nói xong, cô ta đưa tay tát Cố Gia Cường. Cô vợ mới cưới này quả nhiên không hiền thục như Giản Tiếu, đã lập tức cho mặt Cố Gia Cường nở hoa.

Cố Gia Cường muốn phản kháng, nhưng nhìn bụng vợ, lại sợ làm “con trai” bị thương nên chỉ có thể tránh né, căn bản không dám chống trả.

Cố Hề Hề và Giản Tiếu vào nhà, mọi chuyện ồn áo ở bên ngoài đều không lọt vào trong nhà.

Chốc lát sau, Tiểu A từ bên ngoài đi vào.

“Thế nào?” Cố Hề Hề hỏi thay cho mẹ, mặc dù bà không nói, nhưng cô biết trong lòng bà nhất định đang nghĩ chuyện này.

(bản chưa beta)

 

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply