Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 33

Chương 33. Scandal với em chồng

Ngay sau đó Lâm Triệt đã thấy thông báo trên ứng dụng weibo, đại minh tinh Cố Tĩnh Dư đang theo dõi trang cá nhân của cô, tâm tình lập tức vui vẻ thích thú.

Một ngôi sao có hàng ngàn vạn người hâm mộ như Cố Tĩnh Dư thì chỉ cần tuỳ tiện đăng một tin vô nghĩa vài dấu chấm thôi là đã có chục ngàn người vào bình luận, đúng thật là… Lâm Triệt mở lại trang weibo của mình, mới ít phút thôi mà đã có thêm hơn một ngàn người theo dõi cô, chắc là hiệu ứng nhỏ từ Cố Tĩnh Dư đây mà.

Thậm chí còn có người nhắn cho cô một câu: “Có phải gần đây cô đóng phim chung với Tĩnh Dư của chúng tôi đúng không nhỉ, nhớ chăm sóc Tĩnh Dư của chúng tôi nha! Tĩnh Dư dạ dày không được khoẻ, phải chăm sóc anh ấy ăn uống điều độ đó!”

Đột nhiên Lâm Triệt hiểu được, thì ra làm thần tượng là như vậy…

Cô không khỏi cảm thán: “Whoaaa, giống như tôi được thơm lây vậy, đến hơn một ngàn người hâm mộ luôn!”

Cố Tĩnh Dư cười cười tự đắc vỗ ngực: “Ừ, nhờ tôi đấy, sau này nhớ thường xuyên chú ý đến tôi đó.”

Lâm Triệt cười: “Đương nhiên đương nhiên, tôi lúc nào cũng để ý trang weibo của anh mà!”

Cố Tĩnh Dư nhìn cô: “Thôi đi, em biết sáng nay tôi ăn sáng món gì không? Mấy giờ trưa đi toilet? Đi tới đây bằng xe gì?”

“Hả…” Lâm Triệt ngẩn ngơ: “Mấy cái này sao mà biết được, anh rõ ràng làm khó tôi!”

Cố Tĩnh Dư ngẩng đầu lên chỉ vào nhóm người trong đoàn phim: “Bây giờ ở đây em hỏi đại một người nào thì họ cũng sẽ trả lời được hết cả, hừ!”

Lâm Triệt ngượng ngùng, vị minh tinh này quả thật là biến thái mà.

Cố Tĩnh Dư duỗi tay xoa xoa đầu cô: “Sau này nhớ phải để ý đến tôi, nghe không hả? Nể tình hôm nay em là bệnh nhân nên tôi tha cho em một lần.”

“Vâng… Cố đại minh tinh…” Lâm Triệt không khỏi nghĩ thầm, đàn ông Cố gia đúng là khó chiều y như nhau.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Lâm Triệt quay hết các cảnh quay được phân thì trời đã tối mịt.

Cô và mọi người chuẩn bị ra về thì nhìn thấy Lâm Lị cũng đang bước tới. Lâm Lị liếc mắt một cái nhìn Lâm Triệt đang ngồi trên xe lăn, bên cạnh còn có Cố Tĩnh Dư thì tức khắc sửng sốt, vốn dĩ cô ta định xỉ vả Lâm Triệt, nhưng lời muốn nói cũng phải im bặt.

Lâm Triệt quay lại thấy mọi người đang đi cùng Cố Tĩnh Dư, nhất thời không để ý tất cả mọi người đều đang nhìn về hướng này với ánh mắt kỳ quái.

Cố Tĩnh Dư cúi đầu nhìn cô trên xe lăn: “Em định về nhà sao?”

Lâm Triệt: “Đúng vậy.”

Cố Tĩnh Dư lập tức nói: “Tôi đưa em về.”

“Hả, không cần đâu…” Lâm Triệt liền từ chối.

“Tôi tiện đường mà, đi thôi.” Cố Tĩnh Dư nói xong câu này cũng không đợi Lâm Triệt có cơ hội cự tuyệt nữa, liền ngước mắt ra hiệu cho người đi chuẩn bị xe.

Đến lúc cả hai ngồi trên xe, anh mới hỏi: “Nhà em ở đâu?”

“…” Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh: “Đến nhà tôi ở đâu còn không biết, vậy mà nói tiện đường?”

Cố Tĩnh Dư thoáng sửng sốt, hoá ra cô nàng Lâm Triệt này thỉnh thoảng cũng không đến nỗi ngốc.

“Cho nên mới nói quan tâm chú ý một người là mặc kệ nhà ở chân trời góc bể nào, cũng đều là tiện đường, vậy mới gọi là chú ý, em hiểu không?” Nói xong, anh lại xoa xoa đầu cô: “Nói đi, nhà em ở đâu?”

Lâm Triệt cũng không nói lại được, đành phải nói địa chỉ cho anh.

Cố Tĩnh Dư nghe xong địa chỉ thì hơi ngạc nhiên: “Không ngờ em lại ở khu nhà cao cấp đó, chỗ đó thì xe người lạ không được tự ý đi vào đâu.”

Lâm Triệt cười nói: “Anh để tôi ở cổng khu nhà là được, tôi sẽ gọi người ra đẩy tôi vào.”

Cố Tĩnh Dư: “Được, tôi cũng có người quen ở đó nên không tiện vào, vậy em tự vào nhé.”

Không lâu sau thì xe đã tới cổng khu biệt thự, Cố Tĩnh Dư để cô xuống, đẩy xe lăn tới tận cổng rồi mới rời khỏi. Lâm Triệt hơi ngại ngùng, nhanh chóng tạm biệt rồi tiến vào nhà.

Cố Tĩnh Trạch vẫn chưa về nhà.

Lâm Triệt ngồi nghỉ trên ghế sofa, bác sĩ đã giúp cô kiểm tra vết thương lần nữa, vì sức đề kháng tốt nên vết thương cô lành rất mau, đang vui vẻ thì di động bỗng nhiên reo lên, là cuộc gọi của Du Mẫn Mẫn.

Lâm Triệt vội vàng bắt máy: “Chị Du, tìm em có việc sao?”

Du Mẫn Mẫn: “Này, Lâm Triệt, chuyện em và Cố Tĩnh Dư yêu đương là sao vậy?”

“Cái gì?” Lâm Triệt cảm tưởng như vừa nghe câu chuyện tiếu lâm nhất thiên hạ: “Sao có thể, làm gì có!”

Du Mẫn Mẫn liền đáp: “Vừa mới có tin đồn trên mạng này, nói là phát hiện em và Cố Tĩnh Dư yêu nhau, rốt cuộc là sao?”

Lâm Triệt cả kinh sững người, cúp điện thoại thì cô vội vàng mở di động xem, quả nhiên có tin nóng về cô. Trên hình là cảnh hai người đang nói chuyện phiếm, rồi ảnh Cố Tĩnh Dư đưa cô về nhà. Phóng viên đưa tin còn bảo Lâm Triệt là người mới trong làng giải trí, rất được Cố Tĩnh Dư quan tâm để ý, phần này thì đúng là không sai, nhưng mấy phần sau toàn là nói lung tung.

Còn nói là Cố Tĩnh Dư và Lâm Triệt cùng theo dõi weibo của nhau, ý tứ đã quá rõ ràng, bởi lẽ Cố Tĩnh Dư rất hiếm khi theo dõi weibo của ai. Thậm chí là toàn bộ đoàn phim thì anh chỉ theo dõi weibo của cô, đến weibo Mộc Phỉ Nhiên thì anh còn chưa theo dõi.

Thêm cảnh tượng đưa về tận nhà đã khiến phóng viên có thể thêm mắm thêm muối vào kịch bản hư cấu này, Lâm Triệt nhìn tin tức mà người đều ngây ra, sao phóng viên có thể nói xàm như vậy nữa không biết?

Tuy cô biết rõ, các phóng viên có thể đưa một tin về Cố Tĩnh Dư thì đã rất đáng giá rồi, nhưng sao có thể làm việc vô trách nhiệm đến vậy?

Ngày hôm sau, Lâm Triệt đến công ty rất đúng giờ, cô chậm rãi điều khiển xe lăn đi vào, lập tức nhìn Du Mẫn Mẫn đang từ trong đi ra.

Vừa thấy cô thì Du Mẫn Mẫn liền nói: “Bây giờ em nổi tiếng lắm đó, bao nhiêu phóng viên đang muốn hỏi thăm em.”

Lâm Triệt tức khắc xụ mặt đưa đám: “Vậy sao, em chỉ thấy mọi người đang mắng mỏ em trên weibo…”

Không biết bao nhiêu người hâm mộ trung thành của Cố Tĩnh Dư đang gào khóc trên trang weibo của cô, mới một đêm mà lượng bình luận đã tăng vọt, mà toàn là nhiếc móc nhiều hơn khen ngợi. Bình luận gần nhất chính là mắng cô đang dựa vào Cố Tĩnh Dư để tự lăng xê mình, bực bội nhất là Lâm Triệt hoàn toàn bị động trong tai tiếng này…

Du Mẫn Mẫn nhìn nhìn Lâm Triệt, lại hỏi tiếp: “Nếu em và Cố Tĩnh Dư có yêu nhau cũng có thể nói cho mọi người biết mà, công ty cũng đâu có cấm đồng nghiệp yêu nhau?”

Lâm Triệt vội vàng chắp tay xin tha: “Chị Du, chị tha cho em đi, em không có thật mà, em và anh ta quả thật quan hệ khá tốt, nhưng chỉ là bạn bè thôi. Anh ta đưa em về nhà hôm qua vì chân em bị thương, em và anh ta chỉ mới theo dõi weibo của nhau từ hôm qua thôi, tại thấy em dùng weibo nên anh ta mới cao hứng nhấn theo dõi một chút cho vui.”

Du Mẫn Mẫn nghe xong, cảm thấy cũng không có gì bất ổn, chỉ là cô nghĩ nghĩ, lại nói thêm: “Vậy… có khi nào Cố Tĩnh Dư đang tính theo đuổi em không?”

“Cái gì?” Lâm Triệt ngây người: “Chị Du, chị đừng đùa vậy, sao có thể chứ?”

Đôi mắt Du Mẫn Mẫn loé sáng, nhìn Lâm Triệt nói: “Là em không biết thôi, chứ hiếm có chuyện Cố Tĩnh Dư có quan hệ tốt với ai trong đoàn phim, đừng nói đến là quan hệ tốt với nữ giới!”

“Vậy sao? Nhưng em cảm thấy anh ta khá tốt, cũng rất thẳng thắn, mọi người đều là đồng nghiệp, không có gì đặc biệt cả. Hơn nữa em đối với anh ta hoàn toàn không có ý gì quá phận hết!” Cô thiếu chút nữa đã nói ra, cô là phụ nữ đã kết hôn, không thể có ý nghĩa không an phận được.

Đặc biệt là với Cố Tĩnh Dư, em chồng của cô.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply