Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 40

Chương 40. Đừng tuỳ tiện trêu chọc Cố Tĩnh Dư

Lâm Triệt vẫn ngồi trên xe lăn, nở nụ cười gượng gạo, cô thật sự không biết nên trả lời thế nào, càng không nghĩ ngay ở nơi này lại gặp phóng viên.

Hôm nay cô chọn lễ phục màu lam ưu nhã vai trần, bờ vai nõn nà mê hoặc ánh nhìn đối phương, vừa tươi mát lại thanh thuần, mái tóc dài được búi cao để lộ phần gáy cổ gợi cảm, từng đường cong đều xinh đẹp đến hoàn hảo.

Hàn Thái Anh chán nản, trong lòng đã khẳng định Lâm Triệt rõ ràng là cố ý, vậy mà còn dám nói không để tâm đến Tần Khanh?

Mãi một lúc sau khi bảo vệ của khách sạn tận lực ngăn cản phóng viên thì Lâm Triệt mới vào được bên trong. Cô liếc mắt một cái liền thấy được Hàn Thái Anh ăn mặc rất diêm dúa, tựa như bà ta chọn những món đồ đắt giá nhất dát lên đầy người mình, nhưng vì quá phô trương mà lại không toát ra sự sang trọng, ngược lại trông chẳng khác gì nhà giàu mới nổi khoe của.

Hàn Thái Anh trừng mắt nhìn Lâm Triệt: “Ôi chao, không phải nói là chân đi đứng không tiện nên không ai thúc ép cô tới đây sao?”

Lâm Triệt hừ một tiếng: “Vậy sao, chỉ là, lễ đính hôn của chị gái thì tôi sao có thể không về?”

Hàn Thái Anh lập tức buông lời xúc xiểm: “Nhìn cô vậy mà cũng biết tận dụng vẻ ngoài để làm người khác chú ý nhỉ, vì để phóng viên phát hiện mà không ngại ngần chơi trò ngồi xe lăn, thật là giỏi đó!”

Ý tứ của Hàn Thái Anh chẳng phải là khích bác cô cố tình giả vờ ngồi xe lăn để gây chú ý sao?

Lâm Triệt không buồn giải thích, cười cười nói: “Tôi cũng không ngờ ở đây lại có phóng viên, mà dì này, ai kêu mọi người làm lễ đính hôn này rình rang quá để lôi kéo phóng viên đến đây? Tôi chỉ là hưởng chút gió của chị gái mà thôi, không chừng lại có thể lên trang nhất tin mới ngày mai.”

“Cô…!” Hàn Thái Anh vốn chỉ nói để châm chọc, lại không ngờ phóng viên quan tâm đến Lâm Triệt như vậy. Hiển nhiên bà ta đã quá coi nhẹ sức ảnh hưởng của Cố Tĩnh Dư, với một đại minh tinh như anh thì scandal sẽ luôn âm ỉ rất lâu.

“Được, được, cô nói không sai, ai nói chị cô lại nổi tiếng đến vậy, cô được hưởng ké chút cũng không có gì lạ.” Bà ta cuối cùng chỉ có thể nói thế này và trừng mắt nhìn Lâm Triệt một cái, nghĩ thầm mặc kệ mọi thứ, vì dù thế nào thì hôm nay Lâm Lị vẫn là nhân vật chính.

Chỉ chốc lát sau thì bà ta đã sắp xếp cho Lâm Triệt ngồi một góc rất khuất để không ai có thể nhìn thấy cô.

Lúc này từ xa xa, nhân vật chú rể của ngày hôm nay đã bước đến, Tần Khanh bận một lễ phục màu trắng ưu nhã thanh lịch, tựa như bạch mã hoàng tử thu hút ánh nhìn của tất thảy mọi người.

Tần gia thiếu gia chính là lớn lên trong vinh hoa phú quý, từ nhỏ đã được chú định là người vượt trội hơn mọi người, hôm nay trong ngày đính hôn với nữ minh tinh Lâm Lị lại càng khiến người khác không khỏi hâm mộ.

Từ xa Lâm Triệt đã nhìn thấy Tần Khanh, lập tức trong lòng cảm khái, nhịn không được mà liếc mắt nhìn anh rất nhiều lần, cho đến khi cảm giác đối phương đang nhìn mình thì lại vội vàng rời ánh mắt đi, trong lòng thoáng chua xót.

Thật đáng tiếc, vì cái gì mà anh lại muốn ở bên cạnh Lâm Lị? Nếu là người khác thì có lẽ cô sẽ dễ dàng mở lời chúc phúc hơn, còn giờ cứ nghĩ đến Lâm Lị là đáy lòng cô rất miễn cưỡng gượng ép, sao còn thật tâm nói lời chúc phúc được…

Tần Khanh nhìn thấy Lâm Triệt thì ánh mắt hào hoa hơi ngưng trọng, cô ngồi yên đó trên xe lăn, nhưng lại rất rạng ngời. So với lần cuối cùng nhìn thấy cô chỉ mới cách đây chưa bao lâu, nhưng cô đã lột xác trở thành một con bướm xinh đẹp, càng ngày càng rạng rỡ.

Đột nhiên lúc này ở bên cạnh có người xì xầm.

“Kia không phải là Lâm Triệt sao?”

“Lâm Triệt? Là ai cơ?”

“Chính là cô bạn gái scandal của Cố Tĩnh Dư đó!”

“À, thì ra là cô nàng này, không phải nói cô ta là nhờ lăng xê sao?”

“Đúng đúng, mấy hôm nay chẳng có tin gì nữa cả. Nhưng nhìn người thật bên ngoài công nhận đẹp hơn trong tivi nhiều!”

Đôi mắt Tần Khanh híp lại, trong lòng thầm nghĩ quả thật trông cô xinh đẹp hơn rất nhiều so với trên màn ảnh. Chỉ là nghĩ đến scandal tình ái của cô và Cố Tĩnh Dư thì anh không khỏi cảm thấy kỳ quái, không ngờ một tai tiếng lại có dư âm lâu đến vậy.

Lễ đính hôn sắp bắt đầu, Tần Khanh nửa muốn bước đến nói chuyện với Lâm Triệt, lại nhìn thấy Lâm Lị đang đi về hướng này. Lâm Lị mặc bộ váy lễ phục màu trắng tinh khôi, nhìn như một thiên sứ, Tần Khanh nhìn vẻ đẹp này mà bất giác nở nụ cười rồi tiến về phía cô ta.

Tiệc đính hôn bắt đầu, một buổi tiệc hoa lệ thể hiện quyền uy cùng sự giàu sang của Tần gia và cả Lâm gia. Việc liên hôn giữa hai gia đình này dĩ nhiên không thể nào sơ sài, buổi tiệc đã thu hút chú ý của truyền thông và rất nhiều phóng viên.

Lâm Triệt được sắp xếp ở một góc khuất, nhưng có thể nhìn trực diện vào nhân vật chính của buổi tiệc là Tần Khanh và Lâm Lị, nhìn hai người họ nhận được biết bao nhiêu lời chúc phúc từ mọi người.

Tần Khanh nở nụ cười rất ngọt ngào nhìn Lâm Lị, xúc động ôm chặt Lâm Lị trong tay và nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời này!”

Lâm Lị cảm động đến phát khóc, bầu không khí ấm áp lan toả trong khán phòng lung linh, hoàn mỹ như một câu chuyện cổ tích.

Mà Lâm Triệt chỉ là một vai phụ nhỏ nhoi trong câu chuyện này, cô ngồi một góc an tĩnh, tuy trong lòng đau nhói, nhưng lại cảm thấy mình đã có thể chấp nhận được sự thật này.

Suốt buổi tiệc Tần Khanh vẫn chỉ chú ý một mình Lâm Lị, đến khi kết thúc và Lâm Lị đi trả lời phỏng vấn thì anh mới nhớ tới không thấy Lâm Triệt đâu cả.

Tần Khanh tìm một vòng khắp nơi mới tìm được Lâm Triệt, anh mỉm cười nhẹ nhàng nhìn bộ lễ phục trên người cô, càng nhìn càng cảm thấy cô rất nữ tính mềm mại: “Lâm Triệt, sao em lại đi ra tận đây?”

Lâm Triệt cười cười nhìn Tần Khanh, trong lòng thầm nghĩ vốn dĩ đâu phải cô muốn đi ra góc này, mà là do Hàn Thái Anh đuổi ra đây, bất quá suốt bao nhiêu năm ở Lâm gia thì cô cũng toàn ở trong xó, giờ bị dì ghẻ sắp xếp cho chỗ này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Tần Khanh nhìn Lâm Triệt, nói tiếp: “Anh muốn hỏi em chuyện này, chuyện scandal với Cố Tĩnh Dư là thế nào?”

Lâm Triệt hơi sửng sốt, vô ngữ nói: “Anh cũng chú ý đến chuyện này?”

Tần Khanh cười nói: “Muốn không chú ý cũng không được, ngày nào cũng bị tin tức đập vô mắt mà.”

Lâm Triệt ngượng ngùng nói: “Chỉ là hiểu lầm thôi.”

Tần Khanh: “Anh cũng tin là vậy, nhưng em nên tránh xa Cố Tĩnh Dư một chút, anh đã nói với em rồi, người này không đơn giản, thân phận anh ta rất phức tạp.”

Lâm Triệt: “Em và anh ta chỉ là bạn bè đồng nghiệp, không có thân thiết như trong bài báo.”

Tần Khanh nghe xong mới gật gật đầu nói: “Vậy thì tốt, anh chỉ lo em ngây thơ quá rồi bị người khác lừa gạt.”

Lâm Triệt nở nụ cười chua xót, đúng vậy, cô luôn là một cô gái ngốc nghếch ngây thơ.

Lúc này ở một góc xa thì Lâm Hữu Tài nhìn thấy Lâm Triệt và Tần Khanh đứng cạnh nhau trò chuyện vui vẻ thì nhíu mày nhăn nhó, đứa con gái này trong mắt ông quả thật quá phận, lại dám đứng nói chuyện với anh rể mà không để tâm giữ ý.

Lâm Hữu Tài bước đến, cười khách sáo với Tần Khanh: “Để bác nói chuyện với Lâm Triệt một chút.

Dĩ nhiên cha và con gái trò chuyện là điều hết sức bình thường trên đời, Tần Khanh liền đứng lên: “Dạ được bá phụ, hai người cứ thong thả nói chuyện.”

Nhìn Tần Khanh hoàn toàn rời khỏi, sắc mặt Lâm Hữu Tài lập tức tối sầm lại: “Lâm Triệt, gần đây mày làm trò gì vậy hả? Sao lại có scandal với Cố Tĩnh Dư?”

Lại là Cố Tĩnh Dư!?

Lâm Triệt cười lạnh một tiếng, đối mặt với ba của mình và nói: “Chỉ là một scandal thôi, có vấn đề gì?”

Lâm Hữu Tài bị thái độ của cô chọc cho cứng đờ: “Mày còn dám nói? Có vấn đề gì ư? Được, tao kêu mày đi lấy chồng thì mày không chịu, làm cả nhà phải đắc tội với Trình gia, còn phải đi xin lỗi lạy lục họ thay cho mày, mày có biết nhà Trình gia kia có bao nhiêu tiền không? Mày bỏ đi là đi mất dạng, giờ còn đi trêu chọc người khác? Tao biết mày muốn nổi tiếng, nhưng đừng tuỳ tiện trêu chọc Cố Tĩnh Dư! Mày tưởng đó là người có thể đụng vào sao? Mày đúng là vì muốn nổi tiếng mà cái gì cũng dám làm, không từ thủ đoạn, một ngày nào đó mày sẽ hối hận!”

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply