Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 241

Chương 241

Cuộc thi bắt đầu

“Vâng, cả thiếu gia hiện tại cũng chiều theo ý lão phu nhân.” Trợ lý bên cạnh cung kính trả lời.

Doãn lão phu nhân than nhẹ một tiếng, nói: “Nó vì biết chắc chắn Tư Dược sẽ không thể làm lung lay địa vị của nó tại Doãn gia, nên mới đẩy Tư Dược ra làm lá chắn cho Cố Hề Hề. Thằng nhóc Tư Thần này trước giờ chưa từng nhân từ nương tay với ai, giờ Tư Dược trở về Doãn gia thì an bài thế nào cũng là một vấn đề không nhỏ! Đã nhiều năm như vậy rồi, không biết nó có cho Tư Dược một cơ hội hay không…”

“Lão phu nhân muốn cất nhắc nhị thiếu gia?” Trợ lý kinh ngạc nhìn Doãn lão phu nhân.

“Nói thế nào thì nó vẫn là con cháu của Doãn gia.” Doãn lão phu nhân nhàn nhạt trả lời: “Sắp tới trong nhà hẳn sẽ rất náo nhiệt! Dìu ta dậy, chúng ta phải nên chuẩn bị mọi thứ một chút!”

“Dạ.” Trợ lý bước đến đỡ Doãn lão phu nhân đứng lên.

Thì ra bà đã ngồi vài tiếng đồng hồ nên hai chân đều tê rần.

Có thể thấy chuyện vừa rồi bà đã phải suy tính rất cặn kẽ, loại trừ hết mọi rủi ro mới ra quyết định dứt khoát.

Doãn Tư Thần ngồi trong phòng, nghe Tiểu A báo cáo mọi việc, anh liền hiểu cá đã cắn câu. Khoé miệng anh nở nụ cười không thể che giấu được, giờ đã có thể an tâm mà thưởng thức cuộc thi mỹ thực ngày mai rồi.

À, nhắc đến mới nhớ, anh rất mong chờ biểu hiện của chuột đồng nhỏ. Không biết khi chuột đồng nhỏ biết thuyền trưởng chính là anh thì sẽ có biểu tình gì nhỉ?

Ngày thứ ba rốt cuộc đã đến.

Cố Hề Hề dậy từ rất sớm, cô cùng mọi người chuẩn bị tốt mọi thứ để toả sáng trong cuộc thi hôm nay!

Ha hả ha hả…

Cô vẫn còn ngỡ ngàng về việc mình đã trở thành một đại tỷ phú, hôm nay dù không giành được giải nhất thì cô cũng dư sức mua tặng cho Nhược Na một chiếc Porsche!

Các gia đình đăng ký thi đều sôi nổi thay trang phục đầu bếp, các gian bếp nhỏ được chia thành hai dãy dối diện nhau. Giản Tiếu chỉ huy mọi người kiểm tra toàn bộ nguyên liệu nấu ăn và phụ liệu cẩn thận, sau đó mới đứng vào vị trí bếp trưởng.

Gia đình bên cạnh bỗng nhiên hưng phấn reo lên: “Nghe nói thuyền trưởng sẽ tự mình làm giám khảo! Các người đã gặp đại phó và thuyền phó nhì chưa? Họ rất đẹp trai đó! Không biết thuyền trưởng sẽ còn như thế nào nữa?! Có người nói với tôi đã nhìn thoáng được bóng dáng thuyền trưởng, chỉ bóng dáng thôi mà đã làm người ta khuynh đảo, tôi thật sự tò mò! Nghe nói nghi thức kết thúc sẽ là thuyền trưởng trao giải cho người chiến thắng! Thật kích động muốn chết luôn!”

Cố Hề Hề vừa nghe, đáy lòng cười ha hả.

Thuyền trưởng… cái tên yêu nghiệt đó…

Lúc này di động của Cố Hề Hề báo tin nhắn mới, cô vội mở ra xem thì tức khắc ngây ngẩn cả người.

Là tin nhắn của tên thuyền trưởng vừa mới được nhắc đến: “Hôm nay tôi muốn ăn bánh su kem, cứ xem đây là một yêu cầu cho giao dịch giữa chúng ta.”

Cái gì? Thật là! Giao dịch gì mà đòi ăn cái bánh su kem?

Không đòi gì mà lại là bánh su kem, còn dùng để ép mình đổi lấy việc thả bà Cố sao… đúng là đáng giận mà!

Cố Hề Hề định làm lơ thì đối phương đã nhắn thêm một tin: “Em có muốn biết tôi là ai không? Mang một chiếc bánh su kem đến đây, tôi sẽ nói với em, tôi là ai!”

Ha! Người này thật đúng là… Được, xem như anh giỏi!

Cố Hề Hề hung hăng tắt màn hình di động rồi quay sang hỏi Mặc Tử Huyên: “Chúng ta có nguyên liệu làm bánh su kem không?”

“Có! Cậu tính làm bánh su kem hả?” Mặc Tử Huyên hỏi lại.

“Ừ, làm một cái thôi.” Cố Hề Hề nghiến răng nghiến lợi nói: “Là một giao kèo.”

Mặc Tử Huyên nhướng mày, nhưng cô cũng không hỏi gì nữa.

Thời gian thi đã đến, tất cả đều tranh thủ để hoàn thành bài thi của mình. Cố Hề Hề vốn đang có thai nên mọi người không để cô phải động tay vào việc gì, nhưng vì vị thuyền trưởng kỳ quái đòi ăn bánh su kem nên cô mới phải làm một cái.

Cố Hề Hề nhìn lại phần thực đơn kia, phía trên quả nhiên có hướng dẫn làm bánh su kem. Cô từ từ đọc kỹ rồi bắt đầu làm theo.

Ngay lúc này, trên thuyền liền truyền đến tiếng xôn xao.

“Thuyền trưởng kia, đó chính là thuyền trưởng! Trời ơi, thật đẹp trai!”

“Ôi trời, đây đúng là thu hoạch lớn nhất của chuyến đi này! Ngài ấy thật phong độ?”

“Tôi không phải nằm mơ chứ? Tôi luôn cảm thấy đại phó và thuyền phó nhì đã tuấn tú lắm rồi, không nghĩ tới so sánh với thuyền trưởng thì hai người họ chẳng là gì cả!”

Cố Hề Hề ngẩng đầu nhìn lên thì thấy người đàn ông mang mặt nạ đó đang tiến về đây, theo sau anh là các chuyên gia ẩm thực, hôm nay tất cả họ là giám khảo của cuộc thi này.

Các thực khách đã hai ngày được thưởng thức tài nghệ của các đầu bếp đẳng cấp thế giới, hôm nay đến phiên họ phải thi thố thì tất cả đều xắn tay lên hầm hè, hy vọng có thể được các vị đầu bếp trứ danh này tán thưởng một lời.

Cố Hề Hề hiển nhiên cũng không ngoại lệ, đây là mong ước của tất cả mọi người mà.

Vậy mà khi thuyền trưởng xuất hiện thì mục tiêu được đầu bếp tán thưởng đã biến thành được thuyền trưởng tán thưởng!

Tôi muốn thuyền trưởng nhìn đến tôi!

Tôi muốn thuyền trưởng cười với tôi!

Tôi muốn thuyền trưởng tháo mặt nạ xuống, tốt nhất là tặng tôi một nụ hôn thâm tình!

Cố Hề Hề quay đầu nhìn, hình như trừ gia đình của cô ra thì các gia đình khác giống như phát điên vậy. May thật, hoá ra nhà mình có những thành viên còn tương đối bình thường một chút…

Thật ra thì không hẳn bởi vì các thành viên trong gia đình cô bình thường, mà họ đã sớm nhận ra từ thời điểm thuyền trưởng tiến vào thì tầm mắt của anh luôn nhìn Cố Hề Hề!

Thậm chí là chưa từng rời mắt!

Cố Hề Hề đang tập trung làm bánh su kem, gương mặt hồn nhiên không phát hiện ra có người đứng trước mặt mình. Đến khi nghe tiếng kinh hô xung quanh thì cô mới mờ mịt ngẩng đầu lên.

Tức thì đôi mắt đen láy của cô lọt vào đáy mắt thâm trầm của anh.

“À, bộ dáng nhìn cũng không tệ.” Khoé miệng thuyền trưởng rộ lên ý cười dạt dào nhìn Cố Hề Hề, đúng lúc mép miệng của cô dính vết sữa, có lẽ lúc đổ sữa bò ra bị bắn lên.

“Thấy em nghiêm túc như vậy thì tôi yên tâm rồi.” Thuyền trưởng lấy tay nâng cằm Cố Hề Hề lên, thân thể chậm rãi cúi xuống.

“Chỉ là mặt em bị dơ một chút.” Thuyền trưởng cúi càng lúc càng thấp, gương mặt tinh xảo ẩn dưới mặt nạ kỳ bí ngày càng gần…

Đồng tử Cố Hề Hề mở to ra!

Này! Tên khốn khiếp này tính làm gì vậy? Ở đây rất đông người mà!

A không phải chứ! Này này này, đúng là tên này mặc kệ ở đâu đều xáp lại gần mình hết?

“Nhưng không sao, lau sạch là được.” Gương mặt anh tuấn đột nhiên tiến tới, thời khắc gần chạm vào gò má mịn màng thì đầu lưỡi của anh vươn ra, lập tức liếm lấy vết sữa nơi mép miệng của cô.

OANH ——

Đại não Cố Hề Hề trở nên trống rỗng.

Người xung quanh há hốc mồm kinh ngạc, vẻ mặt sững sờ khó tin.

Trong đầu Cố Hề Hề bây giờ chỉ còn một câu: Lại bị… bị… bị chọc ghẹo…

Không khí chung quanh yên lặng, không ai phát ra tiếng động nào, bởi vì tất cả đều bị choáng váng!

“Thật ngọt!” Thuyền trưởng buông lỏng cằm của Cố Hề Hề ra, tức thì giãn ra khoảng cách với cô.

Cố Hề Hề cảm thấy trái tim mình dao động khó hiểu, người đàn ông này đúng là cao thủ tán gái mà!

Thuyền trưởng thản nhiên xoay người rời đi cùng đoàn giám khảo, còn ánh mắt mọi người ở đây lại đổ dồn vào Cố Hề Hề.

Mộc Nhược Na huých khuỷu tay nhẹ vào Cố Hề Hề: “Cậu ghê thật nha! Hề Hề, không ngờ luôn, hoá ra cậu hấp dẫn đến vậy! Ở đây nhiều mỹ nữ đến thế mà anh ta không nhìn đến ai, từ lúc bước vào là chỉ nhìn chằm chằm cậu không rời mắt, rõ ràng là có tình ý với cậu rồi!”

Cố Hề Hề cảm thấy cứ như cô đã phát hiện một chút chân tướng.

Hành động vừa rồi, rõ ràng Doãn Tư Thần đã từng làm…! Anh cũng từng liếm qua miệng cô như vậy… Nhìn vóc dáng đĩnh bạt tuấn dật rời khỏi, trong lòng Cố Hề Hề càng thêm nghi vấn so sánh giữa người đàn ông này và Doãn Tư Thần.

Hôm nay nhất định tôi sẽ lột mặt nạ của anh! Đừng hòng giấu diếm tôi!

Thuyền trưởng ngồi ở ghế trọng tài chính, ánh mắt vẫn chuyên chú nhìn Cố Hề Hề, anh có vẻ như không quan tâm người khác nghĩ gì về điều này. Nói thẳng ra thì suy nghĩ của người khác có liên quan gì đến anh?

Trên đời này anh chỉ quan tâm đến một người mà thôi, trừ cô ra thì những khác sống hay chết cũng không can hệ đến anh!

Cố Hề Hề biết tên yêu nghiệt kia đang nhìn mình, nhịn không được liền ngẩng đầu nhướng mày trừng mắt nhìn lại đối phương.

Quả nhiên, khoé miệng thuyền trưởng ý cười càng lúc càng lớn, sự khiêu khích của Cố Hề Hề làm anh thấy rất thú vị.

Đúng, bộ dáng đáng yêu như vậy, nhất định phải lưu giữ khoảnh khắc này, thuyền trưởng nhàn nhã lấy di động ra hướng về phía Cố Hề Hề, chụp liên tục vài tấm ảnh.

Nhóm người xung quanh càng xầm xì to nhỏ… Tình huống này là sao đây?

Vì cái gì mà thuyền trưởng phong độ khí phách thế này lại đi chụp lén, à không, là công khai chụp hình một người phụ nữ đang có thai? Đây là ý tứ gì?

Cố Hề Hề không ngờ đối phương lại kiêu ngạo càn rỡ đến trình độ này, cô tức giận nhưng mà ngoại trừ trừng trừng nhìn anh với con mắt hình viên đạn thì không làm gì được nữa.

Ai kêu cô còn đang trong lúc thi nấu ăn chứ?

Mộc Nhược Na tiếp tục khều khều Cố Hề Hề: “Còn chối? Cậu xem cậu xem, rõ ràng là anh ta với cậu đang thả thính nhau công khai!”

Mặc Tử Huyên than nhẹ một tiếng: “Nhược Na, cô là người thông minh, vậy mà còn không nhận ra sao?”

“Hả? Sao cơ?” Mộc Nhược Na mờ mịt hỏi lại.

Mặc Tử Huyên bất đắc dĩ lắc đầu: “Lát nữa cô sẽ biết.”

Mặc Tử Huyên đối với Doãn Tư Thần tuy không hiểu biết nhiều, nhưng cô biết người đàn ông đó luôn bá đạo và lạnh nhạt. Vị thuyền trưởng này che giấu rất tốt, nhưng những gì thuộc về bản chất tận xương tuỷ thì không thể dễ dàng nguỵ trang được.

Huống chi ánh mắt nhìn Cố Hề Hề quả thật nồng cháy.

Dù cho Cố Hề Hề có là đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương, nếu là người đàn ông gặp cô lần đầu cũng không thể có cái nhìn nóng bỏng đến vậy!

Ánh mắt thương yêu sủng nịch như thế, sao có thể là mới quen biết nhau?

Cố Hề Hề rốt cuộc đã làm xong bánh su kem, vừa chuẩn bị sẵn sàng vừa oán hận lẩm bẩm: “Nhất định hôm nay tôi sẽ lột mặt nạ của anh mới được! Xem anh còn cải trang đến khi nào! Dám chọc ghẹo bà đây, có phải chán sống rồi không?”

Cố Hề Hề nhìn những gia đình khác đều đã hoàn thành bài thi, tất cả đang chờ đợi phần chấm điểm và nhận xét.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply