Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 51

Chương 51. Đừng tuỳ tiện nói với đàn ông hai từ đó

“Anh phải hiểu một điều, người lúc trước tôi muốn hạ dược là Cố Tĩnh Dư, không phải anh!” Lâm Triệt càng nói càng nóng nảy. Trong lúc vô ý thì lời nói này của cô đã khiến gương mặt tuấn tú của Cố Tĩnh Trạch trở nên lạnh băng.

“Em lặp lại lần nữa xem!” Giọng nói Cố Tĩnh Trạch bỗng nhiên trầm thấp.

Lâm Triệt nghe thấy thanh âm của anh thay đổi, liền ngẩng đầu đã nhìn thấy khuôn mặt âm u sa sầm, lãnh đạm đang từ từ tiến đến gần. Cô lập tức ngẩn người… Đúng rồi, người đó là em trai của anh mà, đâu phải tuỳ tiện để cô nói hạ dược là hạ dược!

Lâm Triệt vội vàng nói: “Tôi thật ra cũng không có ý đó, tôi không định hạ loại dược đó với anh ta, người bán hàng nói tôi đó chỉ là thuốc ngủ, tôi chỉ định chuốc cho anh ta ngủ để chụp vài tấm ảnh rồi chuồn đi. Ai ngờ tên bán hàng lừa tôi, lại gặp phải anh trúng dược lại mạnh mẽ như vậy…”

Mạnh mẽ?

Đôi mắt đen láy của Cố Tĩnh Trạch tức khắc loé lên.

Tuy rằng anh tức giận vì việc cô nói người cô muốn hạ dược là Cố Tĩnh Dư, nhưng lời nói này của cô lại làm anh có vẻ nguôi giận một ít. Anh khẽ cười, nói: “Mạnh mẽ lắm sao?”

Lâm Triệt lần nữa ngơ ngác, há miệng ngây ngốc, khuôn miệng nhỏ xinh lộ ra hàm răng trắng: “Chuyện này…”

Ngay tức thì cô cảm thấy một hơi thở nam tính đang tiến đến gần, chỉ trong phút chốc đã bao phủ xung quanh cô, lúc này cô mới cảm giác được Cố Tĩnh Trạch đang ở rất gần… gần đến mức cả hơi thở của anh cũng đã làm gò má cô nóng lên. Bàn tay rắn chắc nắm lấy cằm của cô, anh cúi đầu, khoé miệng lộ ra ý cười tà mị.

Lâm Triệt nhanh nhẩu đáp: “Rất mạnh mẽ thì sao, chẳng lẽ còn không phải? Đây là khích lệ… tuy tôi không biết có phải do tác dụng của dược không, nhưng là vậy…”

Gương mặt Cố Tĩnh Trạch tối sầm lại.

Cô gái ngốc nghếch này… Vậy mà cũng nói ra được?

Lâm Triệt tiếp tục hỏi: “Anh không phải vì tôi nói vậy mà nổi giận chứ, có gì không ổn sao? Anh phát bệnh nữa hả?” Nhận thấy được ánh mắt kỳ quái của anh, đáy mắt rực lửa giống như muốn thiêu trụi cô vậy, làm cô càng hoảng hồn.

Cố Tĩnh Trạch hơi hơi áp người vào Lâm Triệt, đôi mắt đen nhánh của anh khẽ dời tầm nhìn, trong ánh mắt mang theo một sự nhu hoà, cúi đầu nhìn vào làn môi mềm mại, bên trong đó là một đầu lưỡi nhỏ nhỏ, thoạt nhìn đáng yêu lả lướt, kết hợp với đôi môi hồng tự nhiên lại càng nổi bật trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp.

Lâm Triệt nhìn vào ánh mắt hút hồn của anh, cảm thấy cả người như bị thôi miên, cô muốn tránh né nhưng bước chân như cứng đờ lại, thân thể không thể động đậy.

Anh lấy lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng ma sát trên cánh môi hồng của cô, nhìn thẳng vào đôi mắt thanh thuần, nói: “Tôi phải nói với em, đối với đàn ông thì đừng nên nói lời khen rằng họ mạnh mẽ.”

“Hả?” Gương mặt Lâm Triệt trở nên ngốc xít.

“Tuy đây là sự thật!”

“…” Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh.

“Nhưng sẽ làm một người đàn ông hiểu lầm, biết chưa?”

“Hả…” Lâm Triệt một lần nữa không hiểu.

Anh nhẹ nhàng vuốt môi của cô.

Lâm Triệt cảm thất môi mình tê dại, liền đẩy Cố Tĩnh Trạch ra, xoay người hừ một tiếng rồi bỏ chạy về phòng. Đóng cửa lại, cô ngồi phịch xuống đất, tim vẫn còn đập thình thịch khi nghĩ lại bộ dáng mị hoặc kia của Cố Tĩnh Trạch, trái tim cô giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Người đàn ông này không lẽ không biết khi anh làm vẻ mặt yêu nghiệt đó là đánh một đòn chí mạng sao? Nhất là khi anh lại là người đàn ông gợi cảm như vậy…

Lâm Triệt nghĩ lại, cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, có nhu cầu về tâm lý tình cảm và cả sinh lý, anh lại quyến rũ cô trần trụi như vậy, cô làm sao mà kháng cự?

Không biết phải qua bao lâu thì cô mới từ từ bình tĩnh ngồi dậy…

Ngày hôm sau.

Lâm Triệt đang hăng hái khởi động tại trường quay, chuẩn bị tinh thần diễn thật tốt để bộ phim này hoàn thành kịp thời ở dịp hè, vì thời gian đó lượt người xem là nhiều nhất, nên tỷ lệ bình chọn cũng rất cao. Mấy ngày gần đây, ở trường quay lúc nào cũng bận rộn động người.

Lâm Triệt từ xa đã nhìn thấy Cố Tĩnh Dư, nhất thời nhớ lại chuyện hôm qua lại chột dạ, không dám ngẩng đầu lên. Còn Cố Tĩnh Dư nhìn thấy Lâm Triệt, lại cười cười, giống như không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Triệt bồn chồn thấp thỏm trong lòng, ngồi xuống ghế uống ngụm nước để bình tĩnh, lại đột nhiên nghe thấy giọng nói của Cố Tĩnh Dư truyền từ trên đỉnh đầu: “Ồ, em sao lại cố tình không nhìn thấy tôi?”

Lâm Triệt thiếu chút nữa bị sặc nước, ngẩng đầu nhìn anh: “Tôi… tôi… tôi không có!”

Cố Tĩnh Dư thấy gương mặt thoáng vẻ chột dạ của cô, liền nhìn cô một cái thật sâu dò xét, rồi ngồi xuống nói: “À, chẳng lẽ em thật sự đã kết hôn? Nhìn sao cũng thấy không giống, em mới bao nhiêu tuổi đâu?”

Lâm Triệt nghĩ đến tin nhắn đáng ghét tối qua của Cố Tĩnh Trạch, lại cảm thấy hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng giờ chỉ đành thất thỉu nói: “Thật xin lỗi, tôi hôm qua hơi kích động, mới nói chuyện khó nghe như vậy… Tôi thật ra không có ý tứ đó, tôi đúng là đã kết hôn, mà việc kết hôn thì nhiều hay ít tuổi cũng không liên quan, quan trọng là gặp được người phù hợp thì sẽ đi tới hôn nhân thôi.”

Cố Tĩnh Dư yên lặng một chút nhìn Lâm Triệt, thở dài gật gật đầu: “Được, nếu đã vậy thì tôi đương nhiên không làm khó em, cũng chúc em luôn hạnh phúc. Nhưng, em thấy tôi giống trai tơ thật sao?”

“…” Lâm Triệt lắc đầu kịch liệt: “Không, không phải, anh đương nhiên không phải!”

Cố Tĩnh Dư nhíu mày: “Là vì em không thích kiểu người như tôi, cho nên từ lúc bắt đầu đã luôn ngó lơ tôi?”

“Tôi… tôi thật ra là vì… tôi đã kết hôn, cho nên mới giữ khoảng cách với người khác phái… A, không phải là ngó lơ, tôi chỉ cảm thấy tôi rất tôn kính anh như bậc tiền bối, nên không có ý gì… Anh… Anh lúc nào cũng cao lớn vĩ đại giống như ba tôi vậy, làm tôi luôn kính trọng, thật đó!” Lâm Triệt chỉ có thể nói lấp liếm bằng cách tôn sùng hình tượng của đối phương, hy vọng anh chàng minh tinh này sẽ không trút giận lên cô.

Nhìn thấy cô có bộ dáng nịnh nọt khoa trương như vậy, cố tình chọc cười người khác để mình không bị chán ghét, Cố Tĩnh Dư chỉ có thể vô ngữ lắc đầu.

“Ai muốn làm ba của em chứ?” Cố Tĩnh Dư nói: “Em yên tâm, tôi sẽ xoá bài đăng trên weibo, cũng không nhắc lại chuyện này, em không cần vì vậy mà né tránh tôi. Tôi thật ra rất hiếu kỳ, người chồng của em rốt cuộc là thần thánh phương nào, mà lại có thể làm một cô bé như em yêu thích anh ta, anh ta là người thành thục trầm ổn, rất đáng tin cậy sao?”

“…” Lâm Triệt định nói sao anh không về hỏi anh hai của anh đi, người gì mà mặt dày, còn dám nói ra lợi tự đắc đến vậy.

Nhưng đúng là nghĩ lại, quả thật Cố Tĩnh Trạch so với Cố Tĩnh Dư thì trưởng thành và trầm tính hơn nhiều.

“Cũng không có gì, sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp.” Lâm Triệt đáp một câu vô thưởng vô phạt.

“Được…” Cố Tĩnh Dư vỗ vỗ bả vai của cô, cười cười.

Sau đó quả nhiên Cố Tĩnh Dư đã xoá bài đăng trên weibo, tiếp theo đại diện của đoàn phim cũng đã lên tiếng xác minh tin đồn, giải thích mối quan hệ giữa Cố Tĩnh Dư và Lâm Triệt chỉ là bạn bè và đồng nghiệp, để dư luận ngưng việc thổi phồng và soi mói.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply