Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 53

Chương 53. Bữa tiệc của đoàn phim

Lâm Triệt bất đắc dĩ nhìn Du Mẫn Mẫn.

Cô và Du Mẫn Mẫn quen biết nhau đã lâu, tuy Du Mẫn Mẫn là người thích đi cửa sau, có xu hướng muốn dùng quy tắc ngầm, nhưng thật ra lại không làm người ta cảm thấy chán ghét. Có lẽ bởi vì cả hai đều là người thực tế, cô cảm thấy Du Mẫn Mẫn không phải kiểu người giả tạo, cũng không có bất đồng quá lớn về quan điểm nên không có bài xích đối với người phụ nữ này.

Xem lại khoảng thời gian qua thì Du Mẫn Mẫn đối xử với cô chưa phải là quá ưu ái, nhưng cũng không tệ, chẳng qua là con đường công danh của Lâm Triệt đúng là nhiều gian nan, cho nên bao nhiêu cơ hội cũng đều vụt mất. Hiện tại thì Lâm Triệt được xem là nghệ sĩ mà Du Mẫn Mẫn phải tập trung để bồi dưỡng lăng xê, cho nên quan hệ của hai người bắt đầu trở nên gắn bó hơn rất nhiều.

Không lâu sau đó thì cả hai đã đến khách sạn mà Cố Tĩnh Dư nói.

Từ bên ngoài nhìn vào thì nơi này hoàn toàn không giống với những khách sạn khác, phục vụ rất nhiều lĩnh vực, phía dưới là khu trung tâm thương mại, tầng giữa là nơi giải trí vui chơi, phía trên toà cao ốc là khách sạn cùng với quán bar sang trọng.

Một toà cao ốc khổng lồ sừng sững tại trung tâm thành phố, đúng là một vị trí đắc địa.

Các nhóm người khác trong đoàn phim cũng lần lượt tới, tất cả đều tham dự buổi tiệc mừng bộ phim đóng máy.

Lâm Triệt cùng Du Mẫn Mẫn ngồi ở một góc yên tĩnh, hai người chậm rãi tán gẫu. Thời điểm Cố Tĩnh Dư bước vào sảnh phòng thì mọi người đều nhiệt liệt hoan hô.

Lâm Triệt cũng thức thời vỗ tay, nhưng ít phút sau đó thì Cố Tĩnh Dư chỉ chào hỏi qua loa rồi lại đi thẳng đến chỗ ngồi của Lâm Triệt. Gương mặt Lâm Triệt tỏ vẻ kỳ quái nhìn Cố Tĩnh Dư, còn anh lại rất điềm tĩnh, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô.

“Anh sao lại ngồi ở đây?” Lâm Triệt hỏi.

Bên kia là bàn dành cho chủ bữa tiệc, vị trí trung tâm của sảnh, anh không ngồi ở đó mà qua đây làm gì?

Cố Tĩnh Dư nhìn cô: “Chỗ này yên tĩnh, tôi thích vậy, có vấn đề gì không?”

“…” Lâm Triệt vô ngữ.

Thôi được, anh thích là được.

Đây là lần đầu Du Mẫn Mẫn có thể ngồi chung bàn với một đại minh tinh, dĩ nhiên không tránh khỏi khẩn trương. Bây giờ diễn viên nhiều như sao trên trời, nhưng đẳng cấp đại minh tinh siêu sao thì có được bao nhiêu người đâu.

Cố Tĩnh Dư thấy biểu tình của Du Mẫn Mẫn như vậy, cũng nghiêng đầu cười cười, một nụ cười này khiến Du Mãn Mẫn thụ sủng nhược kinh, cũng vội vàng cười đáp lại.

Cố Tĩnh Dư tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Lâm Triệt, cô cũng không cách nào cự tuyệt được. Vốn không có gì đặc biệt, nhưng ánh mặt ngạc nhiên của mọi người lại đổ dồn vào chỗ này làm cô thấy quá ngượng ngùng.

Thời điểm Lâm Lị bước vào sảnh tiệc, vừa liếc mắt đã thấy Cố Tĩnh Dư và Lâm Triệt ngồi cùng nhau, mà cô ta có muốn không thấy được cũng khó, bởi vì tất cả đều đang xôn xao ánh mắt về hướng hai người họ.

Lâm Lị nhớ đến chuyện tin tức hôn lễ của cô ta đáng lẽ phải ở trang nhất để thu hút người hâm mộ, vậy mà lại bị một tin đăng trên weibo của Cố Tĩnh Dư khiến cho Lâm Triệt được chú ý, làm mọi người đã hoàn toàn bỏ quên cô ta, Lâm Lị nhất thời thấy trong lòng nghẹn uất muốn chết.

Lâm Triệt này đúng là gần đây đắc ý, đi đến đâu cũng không quên gây sự mà…

Thời điểm Mộc Phỉ Nhiên tiến vào, mọi người lại reo lên tiếng chúc mừng.

Lâm Triệt nhìn Mộc Phỉ Nhiên mà hâm mộ, nói: “Nếu có một ngày tôi có thể được như chị ấy, khí phách như vậy thì thật là hay…”

Mỗi bước đi của Mộc Phỉ Nhiên đều hiên ngang, theo sau là nhóm trợ lý và thư ký, bước vào sảnh phòng đã khiến người người cảm nhận được khí thế cường tràng.

Cố Tĩnh Dư nhìn lướt qua, cười nói: “Nhất định em sẽ được như vậy.”

Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Dư: “Anh cũng rất biết an ủi người khác, thôi bỏ đi, đừng nói xa quá.”

“Phải tin vào chính mình, cô ấy từng là một người nghèo đến mức không mua nổi một phần cơm, lúc đó cũng không nghĩ đến có một ngày được như hôm nay!”

“Thật sao? Chị ấy cũng có lúc như vậy?” Lâm Triệt kinh ngạc.

“Đương nhiên, không lẽ ai vừa sinh ra cũng là minh tinh sao?” Cố Tĩnh Dư bình thản trả lời.

Dĩ nhiên là có người vừa sinh ra đã là được ấp trong trứng vàng rồi, Lâm Triệt liếc mắt nhìn Cố Tĩnh Dư một cái, cả anh và Cố Tĩnh Trạch đều là dạng thiên chi kiêu tử.

Cố Tĩnh Dư nhận ra ý tứ của Lâm Triệt, cười nói: “Em cho rằng từ nhỏ nếu sống trong gia đình giàu sang không lo cơm ăn áo mặc thì nhất định là có hạnh phúc? Mỗi người đều có phiền não của riêng mình, cả người của Cố gia cũng không ngoại lệ, được hưởng thụ quyền lợi, đồng nghĩa với việc phải gánh tránh nhiệm trên vai. Bởi vậy nên tôi mới không ở lại Cố gia, em xem, bây giờ tôi đúng là tiêu dao tự tại, thật thoải mái đúng không?”

Lâm Triệt bỗng nhiên nghĩ đến Cố Tĩnh Trạch, anh cũng có phiền não sao?

Đúng vậy, điều phiền não đầu tiên của anh chính là phải chấp nhận một cuộc hôn nhân bị ép buộc với cô. Ngẫm lại Cố Tĩnh Trạch này cũng thật đáng thương, rõ ràng là một người đàn ông hoàn mỹ mà lại có căn bệnh kỳ quái như vậy, đúng là đáng tiếc.

“Này này, tôi đang nói chuyện với em, em nghĩ đến ai vậy?” Cố Tĩnh Dư thấy gương mặt cô thất thần, liền đưa tay nhéo nhéo cái mũi của cô.

“Ai da, không có, tôi không có nghĩ gì cả.” Lâm Triệt chột dạ lẩm bẩm.

Bữa tiệc này rất vui vẻ, mọi người vui chơi điên cuồng. Sau khi đóng máy thì mọi người cũng được nghỉ ngơi một thời gian, các kịch bản khác cũng phải chờ thời gian chế tác rồi biên soạn lại, dù vậy họ vẫn sẽ gặp nhau thường xuyên để đi tuyên truyền quảng cáo cho bộ phim này.

Tất cả đều uống rất nhiều rượu, Lâm Triệt cũng vậy, khi cô trở về từ toilet thì không thấy những người khác, cả Du Mẫn Mẫn cũng biến mất. Lâm Triệt đành ngồi xuống một mình để nghỉ ngơi, lát sau lại nghe có tiếng nói bên ngoài.

“Tổng thống vậy mà tới đây?”

“Ở đây chính là khách sạn thuộc sở hữu của Cố thị, tổng thống đến nơi thuộc về gia tộc của mình có gì là lạ?”

“Chỗ này không phải thuộc về Cố Tĩnh Trạch sao?”

“Người ta là anh em, đều cùng một nhà thì có gì khác nhau, anh không thấy đợt vừa rồi tổng thống muốn nghỉ ngơi thì Cố nhị thiếu gia đã cho lệnh giới nghiêm không cho phép ai lên làm phiền sao?”

Cố Tĩnh Dư lúc này đã trở lại, Lâm Triệt vội vàng kéo kéo tay của anh, hỏi: “Tôi vừa nghe bọn họ nói tổng thống tới, đó là anh cả của anh đúng không?”

Cố Tĩnh Dư gật đầu: “Đúng, anh ấy tới đây thì có vấn đề gì?”

“Không có gì… gia đình của anh thật là… các anh em của anh đều là nhân trung long phượng (*) sao?”

(*) Nhân trung long phượng: giống rồng phượng giữa loài người, ý nói người có tài năng, dung mạo nổi bật hơn người. Cụm từ tương tự là Nhân trung chi long.

“Em thích à, nếu thích em có thể gia nhập trở thành người của Cố gia, đến lúc đó bảo đảm em sẽ có một cảm giác thú vị khác nữa!” Cố Tĩnh Dư cười hì hì.

Lâm Triệt chột da cúi đầu, trong lòng ngượng ngùng, cô bây giờ có tính là người của Cố gia không nhỉ…

Cố Tĩnh Minh đã nhậm chức tổng thống ba năm nay, công trạng hiển hách, làm được nhiều việc cho quốc gia nên rất được người dân ủng hộ, tự nhiên khi đi đến bất kỳ đâu đều có người hoan nghênh cung kính, không chỉ vì đây là đại thiếu gia của Cố gia mà còn là đương kim tổng thống.

Lâm Triệt nhìn mọi người đon đả háo hức chạy ra để nhìn bằng được dung nhan của tổng thống, cô không khỏi lắc đầu, đột nhiên lại sực nhớ ra chuyện gì, vội hỏi: “Chị Du ở đâu sao lại không thấy chị ấy?”

“Chị Du? Là người quản lý của em đúng không, tôi cũng không biết, vừa lúc nãy thấy cô ấy uống say, lại xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra ngoài, đến giờ chưa thấy quay lại.” Cố Tĩnh Dư nhướng mày nói: “Mà này, lỡ vạn nhất cô ấy đi lên tầng trên mà va chạm với tổng thống thì số phận hai người xem như xong rồi.”

“…” Lâm Triệt buồn bực tưởng tượng viễn cảnh u ám, không lý nào lại xui xẻo như vậy chứ?

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply