Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 259

Chương 259

Mời Cố Hề Hề đi ngắm hoa

Mọi người tuần tự đi vào nhà. Vừa vào cửa, Cố Hề Hề cảm thấy bầu không khí ấm áp hơn rất nhiều, sau đó có người hầu mang tới chén canh nóng giúp cô làm ấm người.

Cố Hề Hề cúi đầu uống một ngụm canh, lập tức khen ngợi: “Mợ, món canh này có mùi vị thật độc đáo! Ngày hôm qua bà nội uống trà mà cậu mang về từ Nam Phi, con chỉ uống một ít mà đã cảm thấy hương vị rất đặc biệt. Mẹ thấy con tham ăn nên mới dẫn con tới nhà cậu thì mới đã nghiền được. Lần này tới chơi mợ đừng ghét bỏ con tham ăn nhé!”

Nói xong câu đó, Cố Hề Hề cười hóm hỉnh hướng về phía Tưởng phu nhân chớp mắt.

Một câu nói lém lỉnh tức khắc xua tan bầu không khí mất tự nhiên nãy giờ. Tưởng phu nhân trong lòng thầm gật đầu, khó trách Tư Thần thích cô gái này đến vậy, đúng là hiểu chuyện, tính tình lại hào phóng.

“Xem con bé này miệng ngọt chưa kìa, con đã mở miệng rồi thì sao mợ nỡ ghét bỏ được chứ? Dật Hải, con đi lấy một phần trà mà ba con mang về từ Nam phi mang tới cho em dâu, đừng để con bé nói Tưởng gia chúng ta keo kiệt, đến lá trà cũng không cho.” Tưởng phu nhân cười nói.

“Dạ được, mẹ.” Tưởng Dật Hải vui vẻ nhận nhiệm vụ được giao.

Doãn phu nhân thấy Cố Hề Hề hiểu chuyện và xử sự lễ độ, đáy mắt của bà tức thì mang theo một tia cười nhàn nhạt, xem ra cô con dâu này quả nhiên không tệ.

“Nghe Tư Thần nói, cậu ở Nam Phi có một dự án lớn, không biết phong tục ở đó như thế nào, cậu đã thích ứng với khí hậu nơi đó chưa?” Cố Hề Hề chủ động mở đầu câu chuyện, bộ dáng chân thành quan tâm.

Dù chỉ lần đầu gặp gỡ nhưng Tưởng lão gia rất có thiện cảm với Cố Hề Hề, không thấy có gì gượng gạo hay là phản đối cả, cô và người Tưởng gia hoà hợp rất tự nhiên, đáy lòng ông cũng thích cô gái nhỏ này.

“Sự nghiệp của Tưởng gia ở Nam phi không phải ngày một ngày hai, chuyện này chỉ là việc nhỏ, không làm khó cậu được.” Tưởng lão gia cười nói: “Nếu con đã thích trà kia như vậy, lần tới cậu sẽ mang về một ít cho con.”

“Dạ được ạ, vậy con không ngượng ngùng khách khí nữa đâu.” Cố Hề Hề cười duyên nói: “Tư Thần luôn nói tài nghệ phẩm trà của anh ấy đều học được ở cậu, vì vậy muốn thưởng thức trà đạo chân chính thì phải tìm cậu mới được! Muốn uống trà của nghệ nhân thì con phải tới lấy lòng của cậu! Trước kia vốn dĩ con còn chưa tin nhưng hôm qua uống trà của bà nội thì con không muốn tin cũng không được! Mợ thật là có phúc khí, mỗi ngày đều có thể uống được những tách trà ngon nhất thế giới nha!”

Cố Hề Hề nói mấy câu đã khiến Tưởng lão gia và Tưởng phu nhân mặt mày hớn hở hẳn lên.

“Tiểu Tuyết, cô con dâu này của em làm chúng ta thật bất ngờ!” Tưởng phu nhân nói với Doãn phu nhân: “Cái miệng nhỏ này ngọt lịm như vậy, em đừng quá khắt khe với nó nhé!”

Đáy mắt Doãn phu nhân hiện lên ý cười: “Em nào dám khắt khe chứ? Mọi người cũng biết Tư Thần đối với con bé chính là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ vỡ!”

Cố Hề Hề thấy vậy liền nói: “Không phải đâu ạ! Người trong lòng Tư Thần quan tâm nhất chính là mẹ! Đêm qua Tư Thần nói với con thời tiết nơi này lạnh, phương thuốc hàng năm mẹ hay dùng cũng nên thay đổi, tuổi đã lớn thì không thể bị phong hàn được.”

Mặc kệ Doãn Tư Thần có thật sự nói những lời này hay không, Doãn phu nhân nghe thấy Cố Hề Hề nói vậy thì biểu tình trên mặt đã trở nên nhu hoà đi rất nhiều.

Tưởng Huy Âm ngồi bên cạnh nhìn ba mẹ mình vui vẻ trò chuyện Cố Hề Hề, trong lòng càng thêm không phục. Cố Hề Hề kia rốt cuộc có cái gì tốt? Vì sao đến ba mẹ cũng đối xử với cô ta ôn hoà như thế?

Chẳng qua chỉ dựa vào diện mạo giống Vân Nặc thì nghĩ rằng mình chính là Vân gia đại tiểu thư sao?

“Ba mẹ, cô cô, con thấy hơi mệt, con về phòng nghỉ ngơi trước.” Tưởng Huy Âm nói xong câu đó thì giận dỗi xoay người bỏ đi.

Doãn phu nhân nhìn theo bóng dáng Tưởng Huy Âm đến khi đi khuất rồi mới nói với vợ chồng Tưởng lão gia: “Huy Âm năm nay đã hơn hai mươi rồi, có phải cũng là gái lớn tuổi không nên giữ trong nhà?”

Tưởng phu nhân và Tưởng lão gia liếc nhau một cái, biểu tình trên mặt có chút miễn cưỡng.

Tưởng phu nhân than nhẹ: “Đừng nói nữa, tâm tư đứa con gái này… thật là đoán không ra! Vợ chồng chị đã an bài cho nó rất nhiều mối tốt, nhưng một lần đi gặp mặt đối phương nó cũng không thèm, cứ quấn lấy anh hai nó, mấy bữa nay lúc nào cũng gây rối vô cớ! Hề Hề, coi như là nể mặt mợ, con đừng so đo với em nó nhé!”

Cố Hề Hề khẽ cười lắc đầu: “Dạ dĩ nhiên rồi ạ!”

Chuyện phát sinh ngày hôm trước cô không thể tuỳ tiện nói ra, cho nên hôm nay đến đây vẫn phải biểu hiện bình thường như không có chuyện gì.

Tưởng lão gia chỉ ở nhà một lát để tiếp khách, sau đó có việc liền rời khỏi. Dù sao Doãn phu nhân lại không phải người ngoài nên mình Tưởng phu nhân chiêu đãi là được.

Cố Hề Hề lần đầu tới biệt thự của Tưởng gia, hiển nhiên rất tò mò. Biệt thự này và đại trạch của Doãn gia có phong cách khác nhau. Biệt thự của Tưởng gia có hơi thở hiện đại, không như Doãn gia sâu lắng, cũng không giống Vân gia cổ hương sắc nét, tất cả đều thiết kế theo tiêu chuẩn tân tiến tươi mới. Sự khác biệt về phong cách kiến trúc tạo nên vẻ đẹp thú vị.

Cố Hề Hề nhìn ngắm say sưa, Tưởng Dật Hải từ từ đi tới: “Em dâu thích phong cách này sao?”

Cố Hề Hề ngạc nhiên nhìn Tưởng Dật Hải: “Sao lại hỏi như vậy?”

“Tôi còn tưởng em sẽ thích phong thái kiến trúc của Vân gia.” Tưởng Dật Hải nhẹ nhàng nói, dung nhan anh tuấn hiện lên nét cười: “Tôi từng được nhìn thấy sân vườn của Vân gia, núi non trùng trùng điệp điệp, đẹp không sao tả xiết!”

Cố Hề Hề nghiêm túc gật đầu: “Thật đúng là vậy, Vân gia là nơi thích hợp để nghỉ ngơi an dưỡng! Không khí ở đó quả thật rất mỹ lệ tươi mát.”

“Đúng vậy, lúc đó tôi cũng có cảm nhận tương tự. A đúng rồi, tuy kiến trúc nơi này theo xu hướng hiện đại, nhưng vẫn có một vườn hoa, em muốn đi xem không?” Tưởng Dật Hải rốt cuộc đã mở miệng mời Cố Hề Hề.

“Bây giờ ư?” Cố Hề Hề kinh ngạc: “Nhưng chẳng phải đang là mùa đông sao?”

“Đúng! Nếu căn biệt thự này theo phong cách hiện đại thì hiển nhiên sẽ có một nhà kính trồng hoa hiện đại rồi! Có muốn đi nhìn một chút không?”

Ánh mắt Tưởng Dật Hải mong chờ nhìn Cố Hề Hề.

Tưởng Dật Hải nói vậy khiến Cố Hề Hề có chút tò mò, cô gật đầu trả lời: “Được ạ! Anh giới thiệu với em như vậy làm em cũng muốn tham quan xem nhà kính trồng hoa của anh so với vườn của Vân gia có gì khác nhau!”

“Mời đi bên này.” Tưởng Dật Hải dẫn Cố Hề Hề xoay người đi tới nhà kính.

Tiểu Vương luôn theo sát bên cạnh để thuận tiện chăm sóc cho Cố Hề Hề. Đi không xa lắm, Cố Hề Hề nhìn thấy một nhà kính lớn trồng hoa ngay trong tầm mắt.

Vừa bước vào nhà kính thì cảm thấy vô cùng ấm áp. Trong nhà kính này có vô số hoa cỏ đang nở rộ. Nhà kính được chia làm ba tầng, còn đan xen cả sơn thuỷ núi non trùng điệp đầy thi vị.

Cố Hề Hề nhìn con đường nhỏ ở giữa, hai bên đều có hoa cỏ men theo quấn lên tận cầu thang, cảnh vật tựa như tiên cảnh, tức khắc khiến Cố Hề Hề ngẩn người.

Tưởng Dật Hải luôn cúi đầu lén quan sát biểu hiện của Cố Hề Hề. Lúc nét mặt cô lộ vẻ ngạc nhiên, một khắc kia khiến Tưởng Dật Hải động tâm, không kiềm chế được run rẩy một chút.

Tôi chờ đợi ngày nay đã lâu lắm rồi… Đáng tiếc, Nặc Nặc… em không thể đến đây!

Nhưng ông trời có mắt, để Hề Hề thay em tới nơi này nhìn ngắm, Nặc Nặc, em có thích không?

Hình ảnh Vân Nặc và Cố Hề Hề dần dần hoà làm một, Tưởng Dật Hải cũng không nhận ra ánh mắt anh đang nhìn cô ngây ngốc.

Ở bên ngoài nhà kính không xa, Tưởng Huy Âm đã đem một màn này thu vào mắt, phẫn nộ nắm chặt khung cửa sổ, hai mắt tức giận đến phun hoả, gắt gao trừng mắt nhìn hai người trong nhà kính.

“Cố Hề Hề… Cố Hề Hề… Thiên đường có lối cô không đi, địa ngục không cửa cô lại đâm đầu vào! Tôi tuyệt đối không để cô ở bên cạnh anh hai!” Đáy mắt Tưởng Huy âm tràn đầy lửa giận, hoàn toàn thiêu đốt mọi lý trí, cô ta xoay người mang theo một thân khói giận mù mịt kiên quyết bỏ đi.

“Đẹp đến không tưởng được!” Cố Hề Hề than nhẹ một tiếng: “Cho dù là Vân gia, muốn làm được một vườn hoa đẹp thế này cũng không có khả năng! Anh biết đó, thân thể Vân Nặc vốn suy yếu, lại dị ứng phấn hoa nên ở Vân gia chỉ có cây lá xanh tốt um tùm, không thể trồng các loại hoa cỏ tươi sắc thế này! Anh làm được như thế này chắc hẳn là đã phí không ít tâm tư rồi?”

Nghe thấy giọng nói của Cố Hề Hề, Tưởng Dật Hải mới giật mình hoàn hồn, hoảng loạn đáp: “À đúng!”

Cố Hề Hề chậm rãi bước lên từng bậc thang, mỗi bước đi đều mang lại cho cô những bức tranh khác nhau.

Cố Hề Hề hoàn toàn không để ý tới vẻ mặt khác thường của Tưởng Dật Hải, vừa đi vừa tán thưởng: “Anh họ, không ngờ anh lại có thiên phú này! Nhà kính này rất đẹp, em cảm thấy đây là nhà kính trồng hoa đẹp nhất mà em từng biết.”

“Em thích là được rồi.” Đôi mắt Tưởng Dật Hải sâu xa nhìn bóng dáng Cố Hề Hề, nhẹ nhàng đáp.

Cố Hề Hề không nhận ra có gì khác lạ, gật đầu nói: “Quả là rất đẹp! Tiểu Vương, đưa cho chị di dộng đi.”

Tiểu Vương liền đưa di động cho Cố Hề Hề, cô mở camera chăm chú chụp ảnh rồi lấy những tấm ảnh ưng ý nhất đăng lên weibo, còn kèm theo lời tựa cảm thán.

Ở bên này di động của Doãn Tư Thần phát ra tiếng thông báo, anh biết Cố Hề Hề đăng ảnh lên weibo, lập tức mở ra xem. Trước mắt anh là nhà kính trồng hoa của Tưởng gia, thấy cô thích thú như vậy, khoé miệng Doãn Tư Thần hiện lên một nụ cười.

“Tiểu A, trong nhà có phải vẫn còn thiếu hoa cỏ đúng không?” Doãn Tư Thần nghĩ nghĩ rồi căn dặn: “Đi chọn một ít loài hoa đẹp nhất mang về nhà trồng đi, nhớ hỏi qua bác sĩ xem trong nhà thích hợp trồng hoa gì.”

“Vâng, tổng giám đốc.” Tiểu A nhìn thấy weibo của Cố Hề Hề, khoé miệng mỉm cười, quả nhiên chỉ cần là chuyện của thiếu phu nhân thì tổng giám đốc luôn ưu tiên hàng đầu.

Doãn Tư Thần nhìn vào mấy tấm ảnh, nghĩ nghĩ lần nữa lại lầm bầm: “Xem ra trong nhà cũng nên xây một nhà kính trồng hoa, hình như Hề Hề rất thích hoa. Buổi sáng hôm đó cô ấy ở ban công tưới hoa còn vui vẻ ca hát. Được, vậy thì làm một nhà kính có hiệu ứng âm thanh để trồng hoa đi! Sau đó đem dương cầm đặt vào giữa nhà, vừa đánh đàn vừa thưởng hoa, ý kiến rất hay! Chỉ cần xây lại hoa viên nhỏ trong nhà thành nhà kính, xây đường đi thông với nhà chính thì sau này có thể đi trực tiếp tới nhà kính, dù là mùa đông cũng không sợ lạnh.”

Nghe Doãn Tư Thần nháy mắt đã quyết định nhiều việc như vậy, đáy lòng Tiểu A thở dài một tiếng. Thiếu phu nhân à, sau này cô không nên tuỳ tiện đăng ảnh chụp nữa!

Lần trước cô đăng ảnh gian bếp nhà người ta, tổng giám đốc liền cho người đến sửa sang nhà bếp. Bây giờ cô đăng ảnh nhà kính trồng hoa, thì hoa viên nhỏ trong nhà sắp biến thành nhà kính.

Lần tới nếu cô đăng hình một món đồ cổ, nói không chừng trong nhà sẽ biến thành nơi triển lãm đồ cổ mất!

Edited by Thanh Bông

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply