Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 3

Chương 3. Con trai bị bắt đi

Lý Linh ban đầu còn khinh thường, bà ta cho rằng viện trưởng ở bệnh viện đầu tiên chỉ là hù doạ. Hạ Quốc Bằng là phó thị trưởng, bà ta làm vợ của Hạ Quốc Bằng bao nhiêu năm, chuyện lớn gì mà chưa thấy qua?

Nhưng kết quả sau khi đi đến liên tục sáu bệnh viện, sự đãi ngộ và phô trương dành cho Hạ Thiên Tinh khiến bà ta nghẹn họng. Dù cho có là phó thị trưởng thì tuyệt đối cũng khó có thể khiến các bệnh viện đều nhất mực cung kính như thế này!

Cho nên người đứng đằng sau mọi chuyện, hẳn là quyền lực còn lớn hơn cả Hạ Quốc Bằng?

Hơn nữa những ngày gần đây, Hạ Quốc Bằng nhận được một tin tốt lành. Ông ta vốn dĩ đang tranh chức thị trưởng, ban đầu không có hy vọng thắng cử, nhưng đột nhiên tình thế xoay chuyển, lãnh đạo ở trên đã trực tiếp đề bạt ông ta, xem như không đánh mà thắng.

Còn Hạ Tinh Không từ lâu đã mơ được tham gia đoàn vũ đạo quốc gia, giờ lại được trúng tuyển. Phải biết một điều rằng, đoàn vũ đạo kia chỉ tuyển những nghệ sĩ chuyên nghiệp đẳng cấp quốc tế, Hạ Tinh Không đây là lần đầu tiên được phá lệ trúng tuyển.

Mà những sự việc này, đều có một điều kiện duy nhất: Đứa con của Hạ Thiên Tinh phải được giữ lại!

Buổi tối, Hạ Thiên Tinh trở về từ bệnh viện, cô mệt mỏi ngâm mình trong bồn tắm, đầu óc vẫn suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Người đàn ông họ Bạch kia rốt cuộc là người như thế nào, lại có quyền lực khống chế tất cả bệnh viện ở Tân Tây Lan? Thậm chí còn nắm quyền quyết định sự nghiệp chính trị của ba cô?

Mang thai đứa bé này vốn không phải ý nguyện của cô, giờ đến cả quyền bỏ đi đứa bé cô cũng không có…? Nếu người đàn ông đó muốn đứa bé này như vậy… Có phải chỉ cần cô sinh ra đứa bé này, sẽ có một ngày hắn ta xuất hiện?

Nghĩ đến đây, Hạ Thiên Tinh lập tức đứng lên khỏi mặt nước, hít thở thật mạnh, trong lòng đã có một tính toán. Cô rất muốn biết người đàn ông thần bí kia rốt cuộc là thần thánh phương nào! Những uỷ khuất đã chịu, cái bạt tai ngày hôm đó, sự sỉ nhục này, cô sẽ đòi lại hết!

Năm năm sau…

Hạ Thiên Tinh tưởng rằng ngày cô sinh con thì người đàn ông đó nhất định sẽ xuất hiện, nhưng cô đã thất vọng.

Sau năm năm, cô đã tốt nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ, tìm được một công việc ổn định tại bộ ngoại giao, và rời khỏi Hạ gia để sống tự lập. Con trai của cô được đặt tên Hạ Đại Bạch, bé con năm nay đã được bốn tuổi.

Người đàn ông đó chưa từng xuất hiện, cả một lần cũng không!

Thời gian trôi qua khiến Hạ Thiên Tinh cũng lãng quên đi người đàn ông kia, hiện tại cô và con trai nương tựa nhau mà sống, cuộc sống bình dị đơn giản, cô chỉ cầu nguyện không có bất kỳ ai xuất hiện cướp đi hạnh phúc này của cô.

Nghĩ lại cô cảm thấy thật may mắn khi đã sinh ra đứa bé này, tuy rằng nhiều năm qua mọi người đều nhìn cô với ánh mắt khinh thường, cả tình cảm của ông bà nội cũng vì vậy mà đều dành cho Hạ Tinh Không và ghẻ lạnh với cô, nhưng cô không hối hận.

Kết thúc một ngày làm việc, Hạ Thiên Tinh trở về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy nhóc tì đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, mà chương trình nhóc đang xem lại là kênh tài chính kinh tế.

“Đại Bạch này, con vẫn là con nít đó, có thể xem cái gì đó giống như con nít hay xem không? Mẹ chuyển kênh sang ‘chú cừu vui vẻ và sói bự’ được không?”

“Không cần, chương trình đó dành cho mấy đứa nhóc ấu trĩ thôi.” Hạ Đại Bạch không chần chừ, liền cự tuyệt.

Hạ Thiên Tinh: “…”

Cô cảm thấy thật tổn thương mà, bởi vì cô thật sự thích xem chương trình ‘chú cừu vui vẻ và sói bự’, kết quả là một đứa bé bốn tuổi lại nói cô ấu trĩ!?

“Con bây giờ chính là con nít, thì phải xem chương trình cho con nít! Đưa đồ điều khiển cho mẹ!” Hạ Thiên Tinh dứt khoát.

“Được rồi được rồi, mẹ đổi kênh đi, con biết Đại Bảo ngốc nghếch sẽ không thể hiểu được tin tức tài chính kinh tế đâu.” Hạ Đại Bạch ngoan ngoãn đem điều khiển tivi đưa cho Hạ Thiên Tinh.

“…” Hạ Thiên Tinh nhếch miệng cười khổ, giận dỗi nắm cái ót của nhóc con: “Con không thể ngưng chê bai chỉ số thông minh của mẹ được sao? Thật đáng ghét mà!”

Cô cảm thấy mình sinh ra Hạ Đại Bạch đúng là một phúc phần may mắn, đứa bé này chính là đại bảo bối. Nhóc con của cô không những ngoan ngoãn nghe lời mà còn rất hiểu chuyện, khi biết mình không có ba như các bạn bè khác thì cũng không khóc nháo lên. Hơn nữa, bé rất thông minh, là cực kỳ thông minh.

Sở thích của bé toàn những thứ mà cô không thể hiểu được! Ví dụ như các con số lung tung rối mù trên bản tin tài chính kinh tế, các mô hình triển lãm máy bay và hàng không dân dụng, thậm chí các trò chơi trí tuệ trên truyền hình đối với bé chỉ là chuyện nhỏ.

Ban đầu cô cảm thấy việc bị con trai chê bai chỉ số thông minh thật là mất mặt, nhưng về sau do bị chê nhiều lần quá rồi thì riết thành thói quen. Hơn nữa khi dẫn con trai ra ngoài cũng khiến cô vô cùng hãnh diện.

“Được rồi, Đại Bạch, mẹ thay quần áo rồi sẽ dẫn con ra ngoài ăn cơm nhé!” Hạ Thiên Tinh dịu dàng xoa đầu nhóc con.

Cậu nhóc xua xua bàn tay bụ bẫm: “Đi thôi, đi thôi!”

Hạ Thiên Tinh tắm rửa xong, cởi bỏ bộ váy công sở, thay vào một chiếc đầm có thân váy liền áo màu vàng nhạt. Tuy cô đã là một bà mẹ có con trai bốn tuổi, nhưng thật ra cô cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi, vẫn còn rất trẻ và xinh đẹp, gam màu vàng nhạt tươi sáng cũng rất hợp và dễ dàng tôn lên làn da trắng nõn mịn màng.

Chuẩn bị xong thì cô liền bước ra khỏi phòng ngủ, nhưng nhìn lại ở phòng khách lại không có bóng dáng của con trai.

“Đại Bạch?” Cô gọi một tiếng.

… Không có tiếng trả lời của nhóc con.

“Hạ Đại Bạch, con mau ra đây! Nếu không sẽ muộn đó!” Hạ Thiên Tinh liền hối thúc, cô bước đến đẩy cửa phòng ngủ của nhóc con, nhưng trong phòng cũng không có một bóng người.

Hạ Thiên Tinh nhất thời ngẩn người, chớp chớp mắt, không biết vì cái gì mà trong lòng cô lại dấy lên linh cảm bất an. Cô lập tức chạy vào toilet mở cửa ra.

Trống không! Vẫn là trống không!

“Đại Bạch! Hạ Đại Bạch” Hạ Thiên Tinh cố gắng buộc bản thân bình tĩnh, cô không bỏ sót bất kỳ góc gác nào trong căn nhà này, nơi mà cậu nhóc có thể trốn được: “Đại Bạch, con mau ra đây! Giờ không phải lúc chơi trốn tìm đâu! Con không ra mẹ sẽ giận đó!”

Cô giả vờ cất cao giọng tức giận, thanh âm có chút thay đổi. Những lúc như thế này thì bé con đã sớm chui ra, nhưng hôm nay…

Hạ Thiên Tinh biết thằng bé không ở trong nhà, cô vội vàng bước ra ngoài nhìn khắp nơi hàng hiên cũng không thấy bóng dáng con trai.

Cô vội vàng lấy di động ra gọi giúp đỡ, nhưng di động chưa kịp gọi thì liền nghe hàng xóm kế bên kêu lên: “Thiên Tinh, tôi vừa thấy Đại Bạch nhà cô!”

Hạ Thiên Tinh giống như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng cầm tay người hàng xóm: “Thật sao? Thằng bé ở đâu?”

“Thằng bé chỉ vừa rời khỏi thôi, cô mau chạy đi xem! Thằng bé bị một đám đàn ông mặc áo đen dẫn đi!” Người hàng xóm lập tức trả lời.

Trái tim Hạ Thiên Tinh trầm xuống, cô gấp gáp đến mức lời cảm ơn cũng không kịp nói, vội vàng chạy đi.

Không lẽ là bắt cóc tống tiền? Nhưng cô nghèo rớt mồng tơi, cô chỉ là một người mẹ đơn thân, làm gì có tiền? Tài sản quý giá nhất của cô chính là Hạ Đại Bạch!

Lúc Hạ Thiên Tinh chạy ra khỏi cổng khu phố thì cô thấy mười mấy chiếc xe ô tô đậu hàng loạt ở đó, mỗi chiếc xe đều là siêu xe sang trọng.

Người ở đây hiển nhiên chưa từng gặp qua một màn này? Họ hóng chuyện nhìn quanh, có người còn mon men tới gần, nhưng đã bị các vệ sĩ áo đen ngăn lại, trong vòng bán kính năm mươi mét tuyệt nhiên không ai có thể tiếp cận.

“Thiên Tinh! Đại Bạch của cô ở trên chiếc xe kia kìa! Thằng bé vừa bị bọn họ bế lên xe!” Một người đã chỉ vào chiếc xe Bentley màu đen trong đoàn xe.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply