Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 4

Chương 4. Ba đã chết rồi

Hạ Thiên Tinh lập tức tiến lên thì các vệ sĩ áo đen đã đứng thành một hàng ngăn cản cô, vẻ mặt của họ rất vô cảm, một người trong số đó mở miệng: “Tiểu thư, mời lui về phía sau, đây phải không nơi cô có thể đến gần.”

“Có phải các người bắt cóc con trai của tôi không? Vì cái gì mà lại bắt con của tôi? Tôi cảnh cáo các người, thả con tôi ra ngay, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” Hạ Thiên Tinh vừa nói vừa lấy di động ra.

Các vệ sĩ vẫn bất động: “Chủ nhân của chúng tôi đến dẫn con trai của mình đi, hoàn toàn không trái pháp luật.”

“Con trai của mình?” Hạ Thiên Tinh chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây ngốc.

Chẳng lẽ… là ba của Hạ Đại Bạch?

Hạ Thiên Tinh nhìn về hướng chiếc xe Bentley, cửa sổ của xe không đóng hẳn, ở khoảng cách của cô có thể thấy được bóng dáng một người đàn ông đang ngồi ở băng ghế sau. Gương mặt người này trầm tĩnh, dù đang ngồi nhưng phỏng chừng vóc dáng rất cao lớn đĩnh bạt.

Tựa như nghe được tiếng ồn chỗ cô đang đứng, nên người đàn ông hơi hơi hướng đầu nhìn về phía cô, khí chất lãnh lệ toả ra, mang theo cảm giác trấn áp người khác.

Trong nháy mắt Hạ Thiên Tinh cảm tưởng như mình bị đóng đinh, đứng cứng ngắc tại chỗ, hơi thở khó khăn. Đến khi đoàn xe đó chậm rãi rời khỏi, hình dáng người đàn ông kia hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, kể cả đám vệ sĩ ngăn cản cô khi nãy cũng đi rồi, cô mới bừng tỉnh phục hồi tinh thần.

Người đó… là ba của Hạ Đại Bạch?

“Đại bạch!”

“Hạ Đại Bạch!”

Hạ Thiên Tinh hốt hoảng, vội vàng đuổi theo sau, cô biết mình không thể đuổi kịp, nhưng vẫn ngoan cố vứt bỏ đôi giày cao gót, liều chết điên cuồng chạy theo.

Không! Người đàn ông đó không thể tàn nhẫn cướp đi con của cô! Thậm chí… cho đến giờ cô vẫn chưa biết người đó rốt cuộc là ai!

“Thiên Tinh, đừng đuổi theo nữa! Sẽ không kịp đâu! Chúng ta nên báo cảnh sát coi lại máy camera của khu phố đi!”

“Đúng vậy, tôi chưa thấy đám bắt cóc nào lại phô trương thế này, cô không đắc tội với người nào chứ?”

Hàng xóm liền bu lại xung quanh nhao nhao nói, lúc này Hạ Thiên Tinh thật sự hoảng loạn, trước đây cô từng hy vọng ba của đứa bé sẽ xuất hiện, ít nhất là để cô có cơ hội báo thù cho cái bạt tai năm xưa.

Nhưng hiện tại…

Người đàn ông đó vừa xuất hiện, không tốn chút sức lực đã cướp đi Hạ Đại Bạch của cô, lại hiên ngang quanh minh chính đại, như thể mọi chuyện đều hợp tình hợp lý!?

Tên khốn kiếp đó rốt cuộc là thần hay quỷ?

Trong lòng Hạ Thiên Tinh oán giận một câu, cô điên tiết cầm chiếc giày cao gót ném về hướng đoàn xe rời khỏi, nhưng đáp lại cô chỉ là bầu không khí yên lặng…

Chờ đó, đến khi cô thật sự gặp được người đàn ông đó, cô nhất định cho hắn ta đẹp mặt!

Bên trong căn biệt thự sang trọng xa hoa.

Một người đàn ông ngồi trên ghế sofa, đối diện là một cậu bé, hai người mặt đối mặt, mắt to trừng mắt nhỏ, cứ vậy mà nhìn nhau.

“Nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì mấy người đưa tôi về đi.” Chủ động mở miệng chính là Hạ Đại Bạch, cậu nhóc vô cùng bình tĩnh, ngồi ngay ngắn trên ghế, hoàn toàn không có biểu hiện khủng hoảng khi bị ‘bắt cóc’, cậu nhóc tiếp tục nói: “Tối nay tôi không về nhà thì Đại Bảo sẽ buồn lắm. Đại Bảo mà buồn thì hậu quả cực kỳ nghiêm trọng!”

Đúng, chọc cho mẹ buồn thì cậu sẽ bị phạt quỳ gối trên ván giặt đồ, vậy thì mất mặt lắm nha!

Chân mày của Bạch Dạ Kình vẫn giữ vẻ uy nghiêm, gương mặt tuấn lãng không lên tiếng, anh liếc mắt nhìn qua thư ký Lãnh Phi đang ở  phía sau.

Lãnh Phi bước tới, cung kính nói với cậu nhóc: “Tiểu thiếu gia, từ hôm nay trở đi thì đây chính là nhà của cậu.”

Hạ Đại Bạch đưa mắt nhìn quanh bốn phía, làm vẻ suy nghĩ: “Được đó, Đại Bảo còn đang lo không có tiền mua nhà cho tôi, nếu không mua được nhà thì sau này tôi không cưới được vợ. Có căn nhà lớn thế này, về sau cưới cả mười cô vợ thì đến đây ở là được.”

Mười cô vợ?

Lãnh Phi cười cười, mười cô vợ lận à, thân hình bé xíu này lại ngông cuồng quá mức?

Bạch Dạ Kinh nãy giờ không hé răng, giờ liền hừ một tiếng: “Người thì nhỏ mà lại có chí lớn.”

Hạ Đại Bạch vô tư đáp: “Cần phải vậy mà, phải mười cô vợ mới đủ để hầu hạ Đại Bảo của tôi.”

“…”

Cái đó người ta gọi là người hầu thì phải?

Lãnh Phi không ngắt lời, chỉ tiếp tục nói: “Tiểu thiếu gia, từ giờ cậu phải đổi họ, là họ Bạch.”

“Bạch Đại Bạch? Khó nghe quá đi, tôi không thích đổi họ.” Gương mặt Hạ Đại Bạch có vẻ chán ghét, rối rắm hỏi: “Hơn nữa sao lại muốn tôi đổi họ Bạch?”

“Chủ nhân đây là ba của cậu, là họ Bạch, đương nhiên cậu sẽ theo họ Bạch.” Lãnh Phi kiên nhẫn giải thích.

“Ba?” Hạ Đại Bạch mở miệng phát ra từ xa lạ này, cậu nhóc nghiêng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, người này rất tuấn tú, lại cũng có chút gì đó giống cậu, nhưng cực kỳ lạnh nhạt khiến người khác không muốn gần gũi: “Thật muốn làm ba tôi sao?”

Cái gì gọi là ‘muốn’?

“Ba là ba của con.” Người đàn ông liền mở miệng, có vẻ rất kiệm lời, nhưng từng câu từng chữ đều toả ra khí phách hơn người.

“Vậy thì kỳ lạ quá, Đại Bảo nói ba tôi chết rồi. Ông là ma quỷ sao?” Hạ Đại Bạch ngây ngô trả lời.

“…”

Người đàn ông ngồi trên ghế nheo mắt lại, ngón tay gõ từng nhịp trên tay vịn sofa, không khí trong đại sảnh tựa như đóng băng, nhiệt độ bị hạ xuống cực thấp.

Người phụ nữ đó dám dạy dỗ con trai của anh như vậy?

Lãnh Phi sợ toát cả mồ hôi: “Tiểu thiếu gia này, lời này không thể nói bậy! Lần sau tuyệt đối không được nói như vậy!”

Cái này không phải công khai trù ẻo tổng thống của Tân Tây Lan sao? Đúng là tội lớn mà!

“Người ta không có nói bậy! Đại Bảo của tôi nói thật, Đại Bảo chưa bao giờ gạt tôi! Giờ tôi phải đi về, các người mang tôi đến đây thì phải chịu trách nhiệm đưa tôi về!” Nói xong, cậu nhóc chống tay lên thành ghế, chân duỗi thẳng nhảy xuống, liền từ trên ghế sofa tuột xuống đất, hai tay dắt vào túi quần bước đi ra ngoài.

Bộ dáng đó khiến Lãnh Phi buồn cười.

Đúng là con của chủ nhân, gien di truyền quả nhiên tuyệt diệu! Quá giống!

Bạch Dạ Kình cũng nhìn thân ảnh nhỏ đang bước đi, ánh mắt càng trở nên thâm thuý, có một tia sáng nhỏ hiện lên trong mắt anh.

Con của anh đã được bốn tuổi!

Tốt, rất tốt! Hiển nhiên cũng không thể không tính đến công lao của người phụ nữ kia!

“Quản gia, mang thằng bé lên lầu!”

Sau lời nói của anh thì cậu nhóc đột nhiên bị một người tiến đến vác lên vai, mặc cho đôi chân ngắn ngủn đá lung tung loạn xạ, nhưng vẫn không thoát được.

“A a a! Người xấu! Mấy người là người xấu! Thả tôi ra! Tôi ghét mấy người!” Người hầu mang cậu nhóc lên lầu, cho đến rất lâu sau đó vẫn còn nghe văng vẳng tiếng cậu đang la lối.

Bạch Dạ Kình ngồi trên sofa, tầm mắt anh hướng nhìn lên trên lầu, tựa như đang suy tư điều gì.

“Chủ nhân, tiếp theo cần làm gì?” Lãnh Phi tiến lên một bước, hỏi.

Bạch Dạ Kình: “Sắp xếp cho thằng bé chương trình học, bắt đầu từ lễ nghi cơ bản.”

Lãnh Phi: “Vâng… còn mẹ của tiểu thiếu gia, Hạ tiểu thư…”

Bạch Dạ Kình: “Tôi sẽ an bài sau.”

Hạ Thiên Tinh lúc này cảm thấy thật muốn phát điên.

Rõ ràng ngày hôm đó một đoàn xe đến đây cướp đi con trai của cô, nhưng lúc cô đến đồn cảnh sát thì lại được thông báo không có bất kỳ hình ảnh ghi hình nào. Cô không hiểu gì cả, bây giờ giữa biển người mênh mông như thế này, cô không biết phải đi đâu tìm con.

Cô đang là thực tập sinh ở bộ ngoại giao, vì chuyện Hạ Đại Bạch bị bắt cóc mà cô phải xin nghỉ tạm thời, tuy chuyện này ảnh hưởng cực kỳ không tốt nhưng trước mắt cô không còn cách nào khác.

Vấn đề chính là mặc cho cô nỗ lực tìm kiếm như thế nào, cho dù mượn thân phận thị trưởng của Hạ Quốc Bằng để nhờ vả cục cảnh sát, thì người đàn ông kia và con trai của cô giống như biến mất vậy, không thể tìm ra bất kỳ dấu vết nào.

Hạ Thiên Tinh bước ra từ cục cảnh sát, vẻ mặt mất mát hụt hẫng, đột nhiên một chiếc xe ô tô màu đen chậm rãi tiến đến và ngừng lại trước mặt cô.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply