Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 5

Chương 5. Cảnh trong mơ trở thành hiện thực

Cửa chiếc xe mở ra, một bóng dáng cao sừng sững bước xuống.

Sau lần trước thì Hạ Thiên Tinh đã có chuẩn bị sẵn tâm lý, cô cực kỳ cảnh giác.

“Hạ tiểu thư.” Lãnh Phi lịch sự cúi chào: “Chủ nhân của tôi mời tiểu thư đi cùng một chuyến.”

Hạ Thiên Tinh nhíu mày: “Chủ nhân của anh là ai?”

Lãnh Phi: “Khi gặp thì cô tự khắc sẽ biết.”

Hạ Thiên Tinh khinh thường trả lời: “Cả thân phận còn không minh bạch rõ ràng, còn muốn tôi đi theo anh?”

Lãnh Phi hơi mỉm cười: “Nếu Hạ tiểu thư còn muốn gặp lại Bạch tiểu thiếu gia, thì nên lên xe đi cùng chúng tôi. Nếu không thì cô vĩnh viễn không có cách nào tìm được tiểu thiếu gia, không phải sao?”

Hạ Thiên Tinh dĩ nhiên hiểu ý tứ của đối phương, nếu họ đã không muốn cô tìm được Hạ Đại Bạch, thì cả đời này cô cũng đừng mong tìm ra: “Được, tôi đi theo anh. Tôi thật muốn nhìn xem chủ nhân của anh rốt cuộc là ai, mà lại ngang ngược một tay che trời như vậy?”

Lãnh Phi liền nở một nụ cười thâm ý: “Nhất định không khiến tiểu thư thất vọng. Mời!”

Dứt lời, Lãnh Phi cúi người làm tư thế mời Hạ Thiên Tinh lên xe, ngoài xe đã có người chờ sẵn, cung kính mở cửa.

Dọc đường đi, trong lòng Hạ Thiên Tinh luôn thấp thỏm không yên, cô không biết chốc lát nữa mình sẽ đối mặt với những chuyện gì.

Không lâu sau xe đã dừng lại trước một trang viên lớn, bên trong là một dãy các biệt thự theo lối kiến trúc xa hoa của phương Tây.

Trong khi xe rẽ bánh tiến vào trang viên, Lãnh Phi nhẹ nhàng mở miệng: “Tiểu thiếu gia đang ở trường học, chút nữa sẽ trở về, nếu tiểu thư cảm thấy nhàm chán thì có thể di dạo xung quanh. Từ hôm nay trở đi tiểu thư sẽ ở đây chăm sóc cho tiểu thiếu gia, về sau cô có thể xem đây giống như nhà của mình.”

“Cái gì?” Hạ Thiên Tinh ngạc nhiên, chuyện này quả thật ngoài dự tính của cô.

Nhưng rõ ràng lời của Lãnh Phi không phải là thương lượng, mà chính là thông báo, cô căn bản không có lựa chọn từ chối.

“Phòng của tiểu thư ở trên lầu, sẽ có người hầu dẫn tiểu thư đi làm quen không gian trong nhà.” Lãnh Phi cúi đầu nhìn đồng hồ: “Mời tiểu thư tranh thủ thời gian đi tắm rửa thay trang phục, khoảng hai tiếng sau thì chủ nhân của tôi sẽ gặp tiểu thư, để cảm ơn công lao và sự hy sinh của cô trong mấy năm qua. Cô cũng có thể suy nghĩ một chút, muốn bồi thường hoặc muốn món quà như thế nào thì cứ nói, nếu trong khả năng thì chủ nhân của tôi sẽ không từ chối.”

Hạ Thiên Tinh nghe những lời này như câu chuyện cười khôi hài nhất trên đời, cô ngửa đầu ‘ha’ một tiếng cười gượng, nhịn không được liền lên tiếng châm biếm: “Khẩu khí đúng là quá lớn! Trước khi gặp hắn ta còn phải tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, đó là ai chứ, tổng thống sao?”

Lãnh Phi không trả lời, chỉ cười cười, xe vừa dừng lại, thì anh liền bước xuống vẫy tay gọi quản gia: “Quản gia, Hạ tiểu thư giao cho ông chăm sóc.”

Hạ Thiên Tinh vốn dĩ không muốn tắm gội gì cả, nhưng chuyện muốn hay không thì không do ý cô nữa rồi, cô bị một đám nữ hầu kéo vào phòng tắm, ấn người vào bồn tắm xa hoa lộng lẫy. Ban đầu cô còn giãy giụa, nhưng do bồn tắm này thật sự quá thoải mái làm người cô mềm nhũn ra, thư giãn đến mức cả đầu ngón tay cũng không muốn động đậy.

Người đàn ông này đúng thật là có tiền! Tuy cô không phải người trong ngành bất động sản, nhưng cũng nhận ra được căn biệt thự trong trang viên này đều có giá trị liên thành, không cần nói đâu xa, chỉ căn phòng tắm này thôi mà đã rộng bằng căn hộ cô đang ở cùng với Hạ Đại Bạch.

Để cho Hạ Đại Bạch làm con trai người đàn ông này, thật ra cũng không tệ…! Ít nhất là… không lo ăn, không lo mặc, không cần đi theo cô chịu khổ…

Hạ Thiên Tinh dựa đầu vào một góc bồn tắm, vẫn miên man suy nghĩ tự an ủi bản thân, nhưng trong lòng thật sự lo sợ. Có khi nào cậu nhóc của cô gặp được người cha giàu có như vậy, lập tức sẽ quên đi người mẹ nghèo khổ này không…

Sau khi tắm rửa xong, người hầu đã sắp xếp sẵn quần áo cho cô ở bên ngoài. Hạ Thiên Tinh nhìn nhìn, toàn là sản phẩm xa xỉ của Chanel, từng bộ quần áo này cô chưa bao giờ dám mơ tưởng tới, bây giờ lại có đầy cả một ngăn tủ.

“Đúng thật là hào phóng mà!” Hạ Thiên Tinh tự nói, thanh âm có chút trào phúng, cô cũng không khách khí, lấy một bộ quần áo mặc vào.

“Hạ tiểu thư thật xinh đẹp.” Người hầu ngắm nhìn một chút rồi lên tiếng khen ngợi.

“Cảm ơn.” Hạ Thiên Tinh hơi hơi mỉm cười: “Chủ nhân của các người bao lâu nữa mới về?”

Người hầu lễ phép đáp: “Tiểu thư cứ xuống lầu uống trà một lát, chủ nhân của chúng tôi sắp trở về rồi.”

Hạ Thiên Tinh đi xuống lầu, thật ra cô rất nôn nóng, thật sự không chờ nổi để gặp người đàn ông này!

Hạ Thiên Tinh ngồi trên ghế sofa đọc hơn mười cuốn tạp chí thì nghe được tiếng động cơ xe về đến biệt thự. Ngay sau đó một đám người hầu đon đả bước ra ngoài, tuy bước chân vội vàng nhưng đi rất ngay hàng thẳng lối có tổ chức.

Tình huống này là gì đây?

Hạ Thiên Tinh ngẩng đầu lên nhìn một cách khó hiểu, lúc này quản gia bước tới, vừa đi vừa sửa sang lại nơ trên cổ áo. Nhìn cô, ông ta liền nói: “Hạ tiểu thư, mời cô theo chúng tôi ra ngoài! Chủ nhân đã về!”

Nghe vậy, Hạ Thiên Tinh lập tức bỏ tạp chí trong tay xuống, đứng lên bước ra cửa biệt thự.

Cô rất hiếu kỳ về người đàn ông này, nhưng thời điểm có thể gặp được người bằng xương bằng thịt thì trái tim cô đập rất mạnh, ‘thình thịch thình thịch’ cứ nhảy loạn cả lên, thân thể cô có chút khẩn trương.

Đến tận giờ phút này cô vẫn còn ký ức mơ hồ về đêm triền miên đó… Người đàn ông này đã từng hôn cô rất nóng bỏng…

Hiện tại cô phải tận mắt xem rõ ràng đó là ai…

Hạ Thiên Tinh theo quản gia ra ngoài, thấy một đoàn xe đi thành hai hàng song song ngừng lại bên ngoài trang viên.

Người hầu tiến đến mở cửa xe của chiếc xe thứ hai, thân ảnh một người đàn ông bước xuống —— đây chính là người đã xuất hiện trong giấc mơ đó, cả bóng dáng đối phương đều lọt vào tầm mắt của cô.

Ánh mặt trời bên ngoài chói loá chiếu rọi lên thân hình đĩnh bạt, người này cao khoảng 1m88, phía sau anh có năm người hầu đi theo, anh rảo bước tiến về cửa biệt thự. Ánh sáng quá chói làm cô nheo mắt lại, vẫn chưa kịp nhìn rõ ngũ quan đối phương.

Trong đầu cô chỉ cảm nhận được khí thế cường tràng cùng sự nghiêm nghị của đối phương, khí chất của anh rất phi thường, từng bước chân đều cao lãnh tôn quý làm người khác khó lòng rời mắt. Cô từng nghĩ trên thế gian sẽ không tồn tại người đàn ông như thế này, giờ đây lại chân thật xuất hiện trước mắt cô.

Bóng đen cao lớn của người đàn ông trong phút chốc đã bước đến bên cạnh Hạ Thiên Tinh, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy vóc dáng 1m65 của mình lại nhỏ bé đến vậy, cô buộc phải ngưỡng cổ lên cao để nhìn rõ đối phương.

“Hạ Thiên Tinh?” Thanh âm ngữ khí lương bạc gọi ra tên cô, thái độ cao cao tại thượng nhìn xuống.

Chính là giọng nói này! Giọng nói trong giấc mộng đó…!

Đáy lòng Hạ Thiên Tinh rung động, trong tâm cô rối bời nhiều cảm giác phức tạp, có cả sự kích động. Cô khẽ cắn môi, nhón chân lên, đưa tay…

BANG —— một tiếng!!!

Âm thanh kinh hoàng vừa vang lên, người đàn ông không kịp đề phòng bị đánh mạnh đến mức nghiêng người sang một bên.

Tất cả người hầu hít hà một hơi tưởng như ngừng thở, bọn họ sợ đến toát mồ hôi lạnh. Trời ơi! Cô gái này… có biết vừa ra tay đánh ai hay không?

Nhìn lại tổng thống bên đây —— gương mặt anh tuấn trở nên âm trầm giống như bão tố đang chực chờ ập đến, khiến người ta run rẩy.

Lúc này người theo phía sau anh tiến lên, nghiêm nghị nắm lấy bả vai của Hạ Thiên Tinh.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply