Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 6

Chương 6. Anh là tổng thống?

“Cô thật to gan!” Lãnh Phi lên tiếng mắng, lập tức bước tới liếc mắt nhìn Hạ Thiên Tinh, sau đó cung kính cúi xuống trước mặt Bạch Dạ Kình: “Chủ nhân…”

Bạch Dạ Kinh đưa tay lên, ý bảo không có nghiêm trọng, thần sắc anh vẫn lạnh băng, khiến người khác e sợ nín thở.

“Này, các người buông tôi ra! Nhiều người như vậy cùng xúm lại ức hiếp một người phụ nữ, còn gì là anh hùng?” Hạ Thiên Tinh tức giận, dùng sức giãy giụa, nhưng đến hai người đàn ông vạm vỡ đang nắm chặt bả vai của cô thì cô có thể tránh đi đâu?

Cô nhìn về phía Bạch Dạ Kình: “Nói người của anh buông tôi ra! Tôi có chuyện phải tính sổ với anh!”

Trời ạ! Rốt cuộc cô gái này có hiểu chuyện gì đang xảy ra không? Lại còn dám nói chuyện với đương kim tổng thống như vậy?!

Ánh mắt Bạch Dạ Kình lạnh lẽo liếc nhìn cô một cái, tựa như nhạy bén nhìn thấu tâm can của cô. Trong lòng Hạ Thiên Tinh thoáng run sợ, nhưng trên mặt vẫn ương ngạnh, cô nhất định không thể hiện sự nhụt chí, nhất là trước mặt người đàn ông này…

Đột nhiên không biết có phải bị ảo giác hay không, cô cảm thấy… người đàn ông này có gì đó quen mắt…

“Đưa cô ta vào!” Lời nói của đối phương đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Bạch Dạ Kình nói một câu, gương mặt âm trầm tiếp tục tiến vào biệt thự. Thanh âm của anh khiến Hạ Thiên Tinh rùng mình, một giây sau đó cô đã bị đám người kia thô lỗ kéo vào nhà.

Bên trong thư phòng, các người hầu đều lui ra ngoài, chỉ còn lại Hạ Thiên Tinh và Bạch Dạ Kình.

Anh để tay trong túi, đứng trước kệ sách, vẻ mặt bễ nghễ nhìn cô, từ người anh toả ra khí chất trấn áp người khác, làm cả không gian đè nặng đến mức hô hấp cũng khó khăn.

Hạ Thiên Tinh âm thầm nuốt nước bọt, nhìn người đàn ông này, không nói gì.

“Không phải nói có chuyện muốn tính sổ với tôi?” Bạch Dạ Kình mở lời trước.

Lời nói của anh vừa dứt, Hạ Thiên Tinh nhớ đến ủy khuất bao nhiêu năm qua cô đã phải chịu đựng vì người đàn ông này, hốc mũi liền chút xót, đáy mắt hơi cay cay, cô tiến lên giương tay muốn đánh anh. Bạt tai khi nãy là vì sự tủi nhục của năm năm trước, bạt tai này là vì anh đã cướp đi Hạ Đại Bạch của cô!

Nhưng tay chỉ vừa đưa lên thì đối phương đã nắm lấy tay cô, sức lực của anh rất lớn khiến cổ tay của Hạ Thiên Tinh đau nhói.

“Buông tôi ra!” Hạ Thiên Tinh cật lực vùng vẫy nhưng sức lực cô không là gì so với Bạch Dạ Kình.

Hạ Thiên Tinh tức giận, cô cúi đầu cắn vào mu bàn tay của anh, dùng hết sức mà cắn, chỉ chốc lát sau thì mu bàn tay của anh đã rướm máu.

Ấn đường của Bạch Dạ Kinh nhíu lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn nữa, người phụ nữ này quả là đã cả gan khiêu chiến anh!

“Hạ Thiên Tinh, cô nên có chừng mực!” Anh thấp giọng nói, trong thanh âm mang theo hàm ý cảnh cáo.

“Có chừng mực?” Cô cười nhạo, đáy mắt hơi ngấn lệ: “Lời này nên dành cho anh. Tôi sẽ không bao giờ giao Đại Bạch cho anh, người nên có chừng mực chính là anh, hãy trả con lại cho tôi!”

“Tuyệt đối không thể!” Bốn chữ đơn giản lạnh lùng.

Nếu không phải cậu nhóc kiên quyết tuyệt thực đòi mẹ, thì anh đã không để Hạ Thiên Tinh có mặt ở đây.

Hạ Thiên Tinh cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, cô buộc bản thân mình phải bình tĩnh, từ từ mở miệng: “Rốt cuộc anh là ai? Là xã hội đen sao? Tại sao lại bắt con của tôi, anh có biết đây là phạm pháp không? Còn nữa, ba của tôi là thị trưởng, anh hẳn cũng biết ông ấy, nếu anh không trả con lại cho tôi thì tự biết hậu quả như thế nào!”

Cô chưa bao giờ muốn dựa vào quyền lực để bức áp người khác, nhưng hiện tại cô quả thật không còn cách gì nữa.

“Bạch Dạ Kình.” Đối phương thấp giọng lên tiếng, nhẹ nhàng nói ra ba chữ.

Hạ Thiên Tinh: “Cái gì?”

Bạch Dạ Kinh: “Là tên của tôi.”

“Bạch… Dạ… Kình?” Hạ Thiên Tinh đọc lại từng từ trong tên của anh, mơ hồ có cảm giác quen thuộc, một lần nữa nhìn kỹ người đàn ông trước mặt. Vóc dáng cao ráo hoàn mỹ, ngũ quan đậm nét, và…

Hạ Thiên Tinh ngây ngốc: “Tổng… tổng thống?”

Cả thân thể của cô sững sờ, trống rỗng đến choáng váng. Cô có đang nằm mơ không? Ba của Hạ Đại Bạch chính là Bạch Dạ Kình – đương kim tổng thống! Chuyện này thật quá sức tưởng tượng!

Cô đứng ngẩn ngơ, rũ mắt nhìn mu bàn tay của anh còn in dấu răng của mình, lại nghĩ đến thân phận của anh, liền cắn môi, hậm hực vùng vẫy thoát khỏi tay đối phương, sau đó lùi lại một bước duy trì khoảng cách với anh.

Bạch Dạ Kình có vẻ hài lòng với phản ứng này, gương mặt đang nhíu mày dường như giãn ra được một chút: “Từ nay về sau cô cứ ở đây, có vấn đề gì cứ tìm quản gia. Cô có thể tiếp tục công việc của mình, sẽ không có ai quản thúc cô. Nhưng vì an toàn của chính cô, tốt nhất là thân phận của Đại Bạch tuyệt đối không được tiết lộ.”

Đây chính là mệnh lệnh!

Hạ Thiên Tinh từ cảm giác khiếp sợ, đã dần dần bình tĩnh. Không được tiết lộ? Dù cô có nói với cả thế giới rằng con trai của cô là con của đương kim tổng thống thì liệu có ai tin?

Hạ Thiên Tinh: “… Tôi còn chuyện muốn hỏi.”

Bạch Dạ Kình nhìn cô: “Nói đi.”

“Tại sao lại là tôi?” Hạ Thiên Tinh nhìn thật sâu vào đôi mắt của đối phương: “Tại sao lại lựa chọn tôi sinh con cho anh?”

“Rất đơn giản, người phụ nữ có thể sinh con cho tôi không nhiều. Mà cô lại có nhóm máu phù hợp.” Bạch Dạ Kình nhàn nhạt đáp.

Đúng là rất đơn giản!

Bạch Dạ Kinh bỏ đi ngay sau đó, vì công việc lại rời khỏi biệt thự cùng với nhóm tuỳ tùng. Hạ Thiên Tinh ngồi thẫn thờ ở sofa, cố gắng suy nghĩ lại việc ba ruột của Hạ Đại Bạch lại là tổng thống của đất nước này.

Tuy rằng cô chưa thể tin được, nhưng chuyện này có thể giải thích vì sao năm đó ba của cô có thể đắc cử vị trí thị trưởng, vì sao tất cả các bệnh viện đều không dám phẫu thuật cho cô.

Bên trong chiếc xe công vụ.

Lãnh Phi nhìn thấy mu bàn tay của tổng thống có dấu răng, trong lòng thầm kinh ngạc, hoá ra đằng sau dáng vẻ mềm yếu thì Hạ tiểu thư lại là người ngoan cường đến vậy.

Lãnh Phi lấy hòm thuốc y tế và bông băng tới, thuần thục giúp Bạch Dạ Kình xử lý vết thương. Tuy đây chỉ là vết thương nhỏ, nhưng dấu vết nhìn tương đối ái muội, nếu để tổng thống xuất hiện trước mặt người khác như vậy thì đúng không thích hợp.

“Hạ Thiên Tinh làm việc ở bộ ngoại giao như thế nào?” Bạch Dạ Kình đang đọc một văn kiện quan trọng, tựa như thuận miệng hỏi cho có lệ.

Lãnh Phi đáp: “Nghe nói khả năng làm việc của cô ấy không tệ. Tuy là thực tập sinh nhưng bộ trưởng đánh giá cô ấy rất cao, còn định giữ cô ấy lại làm chuyên viên biên phiên dịch.”

Bạch Dạ Kình nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng, không hỏi gì nữa. Lãnh Phi cũng không mở miệng, trong lòng không khỏi thắc mắc liệu tổng thống sẽ an bài như thế nào cho Hạ Thiên Tinh.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply