Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 316

Chương 316

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp sau

Đổng sự Chu run rẩy càng ác liệt hơn.

Một người phụ nữ nhìn có vẻ yếu mềm nũng nịu e thẹn như vậy, thế nhưng lại có ý định nhúng chàm đụng tay vào thị trường giao dịch ngầm của Châu Âu!

Điều này nghĩa là gì chứ? Ông ta thật sự muốn trở mặt xé bỏ ngay cái bản hợp đồng chuyển nhượng này!

Không biết trong tay Nhiễm Tịch Vi đã nắm được bao nhiêu cổ phần, càng không thể biết cô ta còn muốn bao nhiêu nữa. Đổng sự Chu cảm thấy chuyện này tuyệt đối không ngừng lại ở đây!

Nhiễm Tịch Vi bắt đầu mất kiên nhẫn, cô ta đưa văn bản trước mặt đổng sự Chu: “Anh Chu, ký tên đi chứ?”

Lúc này, người trợ lý phía sau lưng Nhiễm Tịch Vi tiến tới, đưa cho đổng sự Chu một cây bút, tầm mắt ông ta tức thì khựng lại… đồng tử dường như bị co rút!

Bút này… bút này… là… là của Doãn Tư Thần!?

Đổng sự Chu lập tức ngẩng đầu lên nhìn người đưa bút tới, đến khi ông ta thấy được gương mặt của đối phương thì ngón tay run lên, thiếu chút nữa đánh rơi cả bút.

Đây là… một trong những trợ lý thân cận bên cạnh Doãn Tư Thần!

Doãn Tư Thần có rất nhiều trợ lý, ngoài những người thường xuyên lộ diện như Tiểu A, Tiểu B, vẫn còn rất nhiều người khác, một số không ít là những trợ lý hoạt động ngầm, như người đang ở trước mặt đây.

Đổng sự Chu thân là thành viên của hội đồng quản trị, nên ít nhiều từng nhìn thấy vài lần. Tay người trợ lý này đã vấy không ít máu tươi của nhiều nhân vật khét tiếng, bây giờ người này đứng đây, có phải… Doãn Tư Thần đã biết tất cả?

Đổng sự Chu lúc này giống như con cá trong chảo dầu, dày vò giằng co đau đớn, ông ta xưa nay chưa từng biết hối hận là gì, luôn tự hào bản thân đã ẩn giấu tích góp bao lâu đều không bị lộ, nhưng nào ngờ bím tóc của mình đã sớm bị Doãn Tư Thần nắm trong tay rồi?

Trợ lý kia ra hiệu yêu cầu đổng sự Chu nhìn văn bản trong tay mình, ánh mắt đổng sự Chu cúi nhìn xuống, một khắc khi đọc được nội dung của văn bản thì đáy mắt ông ta càng trở nên sợ hãi.

Người sở hữu quyền chuyển nhượng trên văn bản không phải Nhiễm Tịch Vi, mà là Doãn Tư Thần!

Đổng sự Chu cúi đầu, căn bản không dám ngẩng lên nhìn Nhiễm Tịch Vi, cuối cùng thì ông ta đã hiểu… Người phụ nữ đa đoan này tính kế ông ta, nhưng người thật sự đứng sau tất cả chính là Doãn Tư Thần, anh chỉ cần ra tay đúng thời điểm mấu chốt, dùng chiêu ly miêu đổi thái tử, đánh tráo văn bản quyền chuyển nhượng trong tay Nhiễm Tịch Vi.

Nói trắng ra thì tác dụng của Nhiễm Tịch Vi chỉ có một, đó là lên giường với đổng sự Chu, còn người bên cạnh cô ta đều là thân tín ẩn nấp của Doãn Tư Thần!

Đổng sự Chu biết hôm nay ông ta sẽ không có cách nào thoát khỏi chuyện này, việc ông ta có giao dịch mờ ám với công ty đối thủ thì e rằng Doãn Tư Thần đã sớm biết, chỉ là anh vẫn chưa ra tay trừng phạt mà thôi, bây giờ thuận tiện nương theo mưu kế của Nhiễm Tịch Vi để nhẹ nhàng đoạt lại cổ phần của tập đoàn.

Doãn Tư Thần, xem như cậu lợi hại!

Ông đây hôm nay nhận thua!

Đổng sự Chu không còn bất kỳ điều gì do dự, lập tức ký tên mình trên văn bản.

Thấy vậy, Nhiễm Tịch Vi vui vẻ nở nụ cười, cô ta lấy lại bản hợp đồng, vừa định nhìn lại nội dung một chút thì người trợ lý bên cạnh liền thấp giọng nhắc nhỏ: “Nơi này không thể ở lâu.”

Nhiễm Tịch Vi nghe có lý, quay lại nói với đổng sự Chu: “Anh Chu hào phóng như vậy, tôi đương nhiên nói lời giữ lấy lời. Tôi sẽ cho người đưa hết các bản gốc và bản sao của đoạn phim cho anh! Giờ tôi còn có việc, không thể tiếp tục hàn huyên anh Chu. Hẹn gặp lại!”

Nhiễm Tịch Vi hả hê rời khỏi với người trợ lý.

Người trợ lý kia trước khi đi, ánh mắt ý vị thâm trầm liếc nhìn đổng sự Chu một cái, bàn tay trái nắm lại thành hình khẩu súng lúc, hướng về phía trán của đổng sự Chu, bắt chước động tác mở chốt đạn, khẩu hình miệng hiện lên một thanh âm ‘Pằng’’ …

Khi cả hai đã hoàn toàn rời đi, đổng sự Chu tức khắc ngã quỵ, quỳ trên thảm, ông ta biết mình thật sự xong đời rồi!

Lần này không chỉ mất đi vị trí cổ đông của tập đoàn Doãn thị, phỏng chừng cái mạng nhỏ này cũng không giữ nổi nữa… mà nguyên nhân chết của mình là từ Nhiễm Tịch Vi mà ra!

Toàn thân ông ta run rẩy đến tê liệt, ông ta xưa này chưa từng hối hận! Đây là lần đầu tiên, ông ta thật sự không nên trêu chọc gã ác ma kia… người đó chính là đại ma vương…

Không có ai có thể tránh được đôi mắt hay thoát khỏi bàn tay của đại ma vương!

Quả nhiên không lâu sau có một người che mặt bước vào phòng.

Đổng sự Chu đang quỳ gối trên đất, thấy bóng người đến, chỉ nói một câu: “Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, chết theo yêu cầu của các người. Tôi chỉ có một thỉnh cầu, hy vọng Doãn tổng buông tha cho vợ con tôi. Tôi nguyện ý đem toàn bộ gia sản còn lại dâng cho Doãn tổng, xem như là đổi lấy tính mạng của họ.”

Đối phương gật đầu.

Đổng sự Chu run run, ông ta đứng lên lấy ra một tập văn bản, là hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ gia sản của mình.

Đối phương nhận lấy hợp đồng, lướt nhìn qua rồi nói: “Chủ nhân nói nếu ông đã hiểu chuyện, sẽ cho ông dùng loại số 3.”

Đổng sự Chu phảng phất thở dài nhẹ nhõm một hơi, thuốc độc số 3 là loại thuốc gây ra tử vong trong yên lặng không một tiếng động.

“Thay tôi cảm ơn Doãn tổng.” Đổng sự Chu đưa tay tiếp nhận thuốc của đối phương, nói xong những lời này, một ngụm uống cạn sạch.

Ngày hôm sau người ta đã phát hiện ra xác chết của ông ta tại đây, kết quả khám nghiệm cho thấy có lẽ đã dùng thuốc xuân dược quá liều, mà người phụ nữ xuất hiện chỗ này chỉ có… một mình Nhiễm Tịch Vi.

Doãn Tư Thần tắt đoạn phim đó, anh chậm rãi đứng lên bước đến cạnh cửa sổ, kéo màn cửa ra nhìn ánh trăng sáng tỏ bên ngoài.

Anh hít một hơi thật sâu… lại diệt trừ thêm một kẻ phản bội! Trước giờ anh chưa từng nương tay với bất kỳ ai có lòng mưu phản.

Còn về câu chuyện Nhiễm Tịch Vi muốn nhúng tay vào quyền giao dịch của Doãn gia tại thị trường chợ đêm ở Châu Âu, vẫn khiến Doãn Tư Thần ít nhiều cảm thấy bất ngờ. Có rất nhiều hạng mục khác có thể kiếm ra hàng tỷ đô la, vì cái gì mà cô ta nhất quyết phải nhắm vào thị trường này?

Chẳng lẽ lời Kiều Kỳ nói còn có thâm ý khác?

Đúng lúc này, Tiểu A gõ cửa bước vào: “Tổng giám đốc, báo cáo bên Thái Lan đã được gửi tới.”

Doãn Tư Thần quay người lại, cầm lấy báo cáo, hầu hết nội dung bên trong đều bằng tiếng Thái, nhưng anh xem rất nhanh, cho đến khi nhìn thấy tên người ký cuối cùng của phần văn bản, thì anh liền cười nhạt.

Thì ra là thế!

Khó trách Nhiễm Tịch Vi lại biến mất lâu như thế, khó trách cô ta muốn can thiệp vào quyền giao dịch chợ đêm Châu Âu của Doãn gia! Khó trách cô ta che che dấu dấu, nhất mực không chịu nói ra mấy năm gần đây cô đã đi đâu.

Hoá ra vốn dĩ là không thể nói!

Tiểu A đứng tại chỗ, chờ mệnh lệnh của Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần ném tập báo cáo lên bàn, nói: “Nhiễm Tịch Vi mấy ngày nay ngoại trừ đổng sự Chu ra thì còn liên lạc với ai nữa? Thái độ những người đó như thế nào?”

Tiểu A lập tức trả lời: “Những người còn lại đều không ngoài dự đoán của ngài, họ đều dứt khoát cự tuyệt sự thân cận của Nhiễm Tịch Vi, chỉ có đổng sự Chu là không kiềm lòng được…”

Doãn Tư Thần nhẹ nhàng nở nụ cười: “Bọn họ ngoan như vậy, nếu lấy lại cổ phần của họ thì cũng ngượng ngùng thật.”

Tiểu A không nói gì.

“Nhưng không sao, cố phần của đổng sự Chu đã ở trong tay tôi, cho dù Nhiễm Tịch Vi có lấy hết toàn bộ cổ phần của bọn họ thì tuyệt đối không thể có được 30%.” Doãn Tư Thần cười rất vui vẻ: “Thật mong chờ bộ dáng tức giận của cô ta, hẳn là rất thú vị!”

Doãn Tư Thần nói tới đây, thấy Tiểu A vẫn đứng đó như muốn báo cáo điều gì, liền hỏi: “Còn chuyện gì?”

“Tổng giám đốc, vừa rồi Thượng tổng đã ký vào đơn từ chức của Mộc tổng, hiện tại cô ấy đã chính thức rời khỏi vị trí phó tổng giám đốc tập đoàn Ody. Thượng tổng vì muốn bồi thường cho nên đã chuyển vào tài khoản của cô ấy số tiền là hai chục triệu, bên cạnh đó còn sang tên cho cô ấy một căn biệt thự và một chiếc siêu xe thể thao.” Tiểu A tiếp tục nói: “Mộc tổng đã thu dọn đồ dùng, hoàn toàn rời khỏi Ody. Giờ cô ấy đang ở trong khách sạn của đoàn phim, giống như là dành hết tâm huyết để làm phim vậy.”

“Được rồi, cứ kệ bọn họ đi.” Doãn Tư Thần gật đầu nói: “Phía bên Thượng gia thế nào?”

“Thượng lão gia mấy ngày trước rất tức giận vì chuyện Thượng tổng tự ý từ bỏ gia tộc và thân phận, nhưng sau khi Thượng tổng trở về, hơn nữa còn sa thải Mộc tổng thì không khí giữa họ đã hoà hoãn hơn một chút. Gần đây hình như Thượng phu nhân đang sắp xếp để Thượng tổng xem mắt.” Tiểu A báo cáo đầy đủ mọi thông tin.

“A, gấp gáp vậy sao? Cũng tốt, thừa dịp bọn họ chỉ lo chú ý chuyện xem mắt thì bắt đầu xuống tay với Thượng gia đi.” Doãn Tư Thần đưa tay tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng xoay ly rượu trong tay: “Khó có cơ hội thấy Thượng Kha kiên cường, không thể khiến cậu ta thua trận chiến này được.”

“Tổng giám đốc muốn dùng lực lượng của tập đoàn Doãn thị tại Trung Quốc, hay là thế lực của Doãn gia ở nước ngoài ạ?” Tiểu A hỏi.

“Cả hai đều không cần.” Doãn Tư Thần nhẹ nhàng nở nụ cười: “Tôi nghe nói anh họ đã trở lại. Chuyện này cứ để anh ấy làm đi! Tưởng đại thiếu gia đã lâu không xuất hiện trước mặt mọi người rồi.”

Tiểu A cúi đầu, phụ hoạ nói thêm vào: “Đúng vậy, từ sau khi Vân đại tiểu thư qua đời, Tưởng đại thiếu gia vẫn chưa thật sự gượng dậy nổi, nếu không phải nhờ tổng giám đốc… chỉ sợ không biết Tưởng đại thiếu gia còn suy sụp tinh thần tới mức độ nào.”

Ánh mắt Doãn Tư Thần ảm đạm… Đúng vậy, cả hai người họ đều thua trong tay con gái của Vân gia…

Anh họ thua trong tay Vân Nặc, còn bản thân mình không phải là bại tướng trong tay Cố Hề Hề sao?

Hai chị em này, quả thật là tai hoạ mà… Nhưng cho dù vậy, lại khó mà kìm lòng được.

“Anh họ và tôi cùng một tuổi, chúng tôi cùng nhau lớn lên. Thời điểm khi tôi còn non nớt tiếp quản tập đoàn Doãn thị, chính anh ấy đã ở bên cạnh giúp tôi chống lại không ít phong ba bão táp.” Doãn Tư Thần nhàn nhạt nói: “Tuy Tưởng Huy Âm là một đứa con gái não tàn, nhưng nể mặt anh họ thì tôi sẽ tha cho cô ta một đường sống. Anh họ mấy năm nay luôn ở nước ngoài, rất ít xuất hiện ở trong nước. Xem ra, đến lúc khiến Tưởng đại thiếu gia một lần nữa trở lại tầng lớp thượng lưu rồi.”

Tiểu A đứng yên, cúi đầu cung kính. Cậu biết, Doãn Tư Thần sẽ có an bài mới.

Doãn Tư Thần nheo mắt nói: “Lần này tôi đầu tư vào phim của Kiều Kỳ, có phải Kiều Kỳ nên mở một buổi tiệc long trọng, đúng không?”

Tiểu A hiểu ý, liền đáp: “Tôi đã rõ.”

“Đi đi.” Doãn Tư Thần ưu nhã cầm ly rượu, hớp một ngụm, cảm giác nắm được đại cuộc trong tay quả nhiên làm lòng người hưng phấn.

Tiểu A mau chóng liên hệ Kiều Kỳ, Kiều Kỳ và Doãn Tư Thần đã làm bạn bè nhiều năm, tất nhiên trong nháy mắt anh đã hiểu ý tứ của Doãn Tư Thần.

Đêm hôm đó, Kiều Kỳ đã gửi ngay thư mời Tưởng Dật Hải cùng các danh gia vọng tộc khác tham dự một buổi tiệc vận động tài trợ cho bộ phim truyền hình.

Cố Hề Hề và Mộc Nhược Na thân là đại diện nhà làm phim, tất nhiên sẽ tham dự.

Tưởng Dật Hải vốn không muốn đi, nhưng khi nhìn thấy danh sách khách mời có tên Cố Hề Hề, anh tức khắc thay đổi chủ ý.

Có lẽ cũng đến lúc anh nên xuất hiện trở lại.

Edited by Thanh Bông

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply