Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 10

Chương 10. Mắt chó của anh ta bị mù rồi!

Hạ Thiên Tinh thật sự tức giận, nhưng bộ dáng bây giờ của cô quá chật vật, hơn nữa đây là bộ ngoại giao, cô chỉ là một thực tập sinh càng phải giữ lấy hình tượng, không thể vì nhất thời mất bình tĩnh mà làm ầm ĩ.

“Tổng… tổng thống!”

Hạ Thiên Tinh định quay đi sửa sang trang phục thì nghe được âm thanh kinh ngạc của Hạ Tinh Không. Cô theo bản năng quay lại, nhìn theo tầm mắt của Hạ Tinh Không, thì thấy được Bạch Dạ Kình đang đứng ngay hành lang gần đó. Không biết anh đã ở đó từ bao giờ, vẫn là vóc dáng đĩnh bạt cao ráo, theo sau là tâm phúc của anh, trong đó có cả Lãnh Phi.

Hạ Tinh Không đứng thẳng người, trước mặt cô ta chính là người đàn ông khiến cả đất nước này sùng bái, kính sợ. Anh quả thật có đủ mị lực khiến tất cả phụ nữ mất đi khả năng khống chế.

Nhưng Hạ Thiên Tinh không nằm trong số những phụ nữ đó, ít nhất là vào giờ phút này, trong lòng cô đối với anh chỉ tràn đầy oán hận, đặc biệt sau khi nhìn thấy Hứa Nham và Hạ Tinh Không bên nhau.

Nếu không phải năm đó anh tự cho mình cái quyền chọn cô làm người sinh con cho anh, hiện giờ cô đã không mất đi tình yêu, không phải chịu đựng sự sỉ nhục khiêu khích của Hạ Tinh Không.

Bạch Dạ Kình âm trầm, từng bước đi về phía trước.

Hạ Tinh Không cảm nhận người đàn ông hoàn mỹ đang tiến đến gần, hô hấp cô ta trở nên khó khăn, kích động đến muốn ngất xỉu. Chính là, anh đi lướt qua cô ta, bước đến trước mặt Hạ Thiên Tinh.

Cả một cái liếc mắt cho cô ta cũng không, trong mắt Bạch Dạ Kình thì Hạ Tinh Không giống như không tồn tại. Vẻ mặt cô ta khó tin, lập tức quay lại nhìn chằm chằm Hạ Thiên Tinh.

“Chào ngài!” Hạ Thiên Tinh hơi khom lưng cúi chào, thái độ điềm nhiên.

Bạch Dạ Kình cau mày, không nói gì, đưa tay nắm cằm cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang chật vật. Tầm mắt của anh nhìn từ chiếc cổ trắng nõn bị hất cà phê nóng, tiếp tục nhìn xuống…

Lực cánh tay của anh không hề nhẹ, làm Hạ Thiên Tinh cảm thấy khó chịu, trong lòng cô càng thêm tức giận, muốn né tránh đi.

Bạch Dạ Kình trừng mắt nhìn cô, một cái liếc mắt này tuy không mang theo giận dữ nhưng đủ uy lực khiến người khác kinh hãi. Dù trong lòng Hạ Thiên Tinh oán khí cỡ nào, thì cũng không dám lộn xộn nữa. Cô chỉ không hiểu rốt cuộc người đàn ông này muốn làm gì, hơn nữa…

Khoảng cách giữa hai người rất gần, ngón tay thon dài của anh đang chạm vào mặt cô, đầu ngón tay có hơi ấm, khiến tâm Hạ Thiên Tinh nóng bỏng như lửa, trái tim hơi đập loạn nhịp.

Và… tầm mắt của anh rốt cuộc đang nhìn cái gì vậy chứ? Là nhìn ngực của cô sao?!

“Cái kia, tổng thống…” Cô mím môi, gian nan mở miệng, cả thân thể đã cứng đờ.

Lúc này Bạch Dạ Kình đã buông lỏng cô ra, quay đầu nói với Lãnh Phi: “Gọi bác sĩ đến đây.”

“Vâng!” Lãnh Phi đáp một tiếng.

Sau đó Bạch Dạ Kình không ở lại, anh xoay người rời đi. Lúc đi ngang Hạ Tinh Không, ánh mắt anh hơi dừng lại một chút, tầm mắt trầm ngâm lạnh lẽo làm cô ta rùng mình, cảm thấy có gió lạnh lùa sau lưng.

Cho đến khi Bạch Dạ Kình đã hoàn toàn biến mất, Hạ Thiên Tinh vẫn còn ngơ ngác, cô đưa tay lên chạm vào mặt mình, phảng phất như còn lưu lại hơi ấm của Bạch Dạ Kình. Vậy là… anh ta đến xem mình có bị thương hay không ư?

Nếu là như vậy, xem ra người đàn ông này… không đến nỗi đáng ghét lắm…

Hạ Tinh Không lúc này đã hoàn hồn, cô ta thấy bộ dáng thất thần của Hạ Thiên Tinh, không khỏi buông lời châm chọc: “Chị, đừng nói chị đang mơ tưởng xuân tình chứ?”

Hạ Thiên Tinh bừng tỉnh, vẻ mặt khinh thường đáp lại đối phương: “Thái độ của cô có vẻ giống hơn là tôi.”

“Tôi đã có anh Hứa Nham, không cần mơ tưởng người đàn ông nào nữa.” Hạ Tinh Không đắc ý: “Bất quá, tôi có lời khuyên này cho chị, đừng không biết trời cao đất dày mà mơ ước cao xa. Ngài tổng thống vừa rồi chỉ là một hành động quan tâm dân chúng, còn chị là ai, chỉ là một phụ nữ chưa chồng đã có chửa, đừng nói là tổng thống, đến cả anh Hứa Nham nhìn chị còn chướng mắt. Cho nên, đừng tự dệt mộng đẹp nữa!”

Hạ Thiên Tinh cười cười: “Đúng vậy, tổng thống đúng là người quan tâm và gần gũi dân chúng. Chỉ là, mặc kệ quan tâm cỡ nào, thì ngài cũng coi cô giống như không khí, hoàn toàn không tồn tại.”

Hạ Tinh Không: “…” Cô ta bị chọc đến tức giận không biết nói gì.

Ngay sau đó, có người vội vàng đến hỏi: “Xin hỏi vị nào là Hạ tiểu thư?”

“Cả hai chúng tôi!” Thanh âm Hạ Tinh Không có phần bực dọc.

“Là Hạ Thiên Tinh tiểu thư?” Đối phương hỏi bổ sung một câu.

Hạ Tinh không câm nín không nói gì.

Tầm mắt đối phương nhìn Hạ Thiên Tinh, mỉm cười, cung kính nói: “Mời tiểu thư đi theo tôi, tổng thống có lệnh nói tôi giúp cô xử lý vết thương.”

Hạ Thiên Tinh đi theo đối phương, để lại Hạ Tinh Không đứng đó dậm chân hậm hực!

Đứa con gái này, sao vận khí lại tốt đến vậy!?

Thật ra vết thương không nghiêm trọng, chỉ do cà phê nóng nên da hơi bị kích ứng, không đến mức bị bỏng. Bác sĩ giúp Hạ Thiên Tinh xử lý vết thương nhanh gọn, nhưng cô không thể mặc lễ phục dự yến tiệc nữa, đành mặc bộ đồng phục công sở bước vào hội trường. Giữa sảnh tiệc toàn các cô gái ăn mặc lộng lẫy, thì cô thật sự hơi lạc loài.

Hạ Thiên Tinh ngồi ở góc trong hội trường, cách rất xa so với vị trí trung tâm. Nhưng cô có thể thấy được người đàn ông tựa như đế vương kia, bên cạnh anh là các nhân vật quyền cao chức trọng, tất cả mọi người trước mặt anh đều cúi đầu xưng thần.

“Đừng nhìn nữa! Cậu nhìn người ta giống như muốn xuyên thủng quần áo vậy!”

Trì Vị Ương quơ quơ tay trước mặt, làm Hạ Thiên Tinh mới ý thức được cô đang nhìn chằm chằm vào bóng dáng Bạch Dạ Kình, có hơi chột dạ: “Tiết mục vừa rồi hay quá nhỉ?”

“Thôi đừng giả vờ, tôi biết cậu đang ngắm tổng thống, bất quá, tôi sẽ không chọc cậu đâu! Người ta có mị lực đến vậy mà, nếu cậu không nhìn chằm chằm mới là lạ. Chẳng qua… này, nhìn phía trước đi, Hứa Nham nãy giờ quay lại nhìn cậu nhiều lần lắm đó! Ai da, cậu nói xem, có phải anh ta còn có ý với cậu không? Hai người không chừng còn cơ hội?”

Hạ Thiên Tinh đặt tay lên đầu gối, hít một hơi thật sâu, bình đạm lên tiếng: “Anh ấy giờ là bạn trai của Hạ Tinh Không, cậu thấy… chúng tôi còn khả năng sao?”

Trì Vị Ương cứng đờ miệng, đôi mắt mở to kinh ngạc, một giây tiếp theo, nhịn không được liền mắng: “Thật là, mắt chó của anh ta bị mù rồi! Con nhỏ Hạ Tinh Không tiện nhân đó thật thủ đoạn mà! Lúc cậu và Hứa Nham quen nhau, tôi đã nói đứa con gái này khẳng định không đơn giản, có lần tôi còn thấy cô ta lén cho Hứa Nham uống xuân dược, chỉ là sau đó đã thất bại!”

“Suỵt…!” Hạ Thiên Tinh tức khắc đưa tay thủ thế im lặng, nơi này là hội trường của bộ ngoại giao, và đang là sảnh tiệc chính, ở đây đều là các nhân vật lớn có tiếng tăm, những lời thô tục này để người khác nghe được thì xem như xong rồi.

Trì Vị Ương hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa lỡ lời, lập tức bụm miệng lại, không nói nữa.

Hạ Thiên Tinh rốt cuộc nhịn không được, cô hướng nhìn về phía Hứa Nham một chút, nhưng không chờ anh quay đầu lại thì cô đã dời tầm mắt đi.

Trong lòng cô thoáng chua xót… thế sự vô thường, trước đây chưa giờ cô nghĩ sẽ có một ngày Hứa Nham và Hạ Tinh Không lại trở thành một đôi…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

4 thoughts on “Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 10

    1. hẹn 1/2019 nhé, giờ tập trung cho 3 truyện gần nhất đã 😛

Leave a Reply