Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 8

Chương 8. Tình cũ khó quên

Thời điểm Hạ Thiên Tinh mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, cô mơ hồ nghe tiếng mở cửa phòng. Trong phòng rất tối, đèn không được bật lên, cô thoáng thấy được bóng dáng cao lớn của người đàn ông chậm rãi tiến đến mép giường, nhẹ nhàng cúi người xuống hôn lên trán Hạ Đại Bạch, sau đó cẩn thận đắp lại chăn cho cậu nhóc.

Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào phòng, rọi trên gương mặt người đàn ông, biểu tình của anh vẫn đạm nhiên, nhưng so với hình ảnh lạnh lùng thường ngày trên tivi thì giờ phút này tựa như lại ấm áp hơn rất nhiều.

Hạ Thiên Tinh mỉm cười, xem ra cậu nhóc Hạ Đại Bạch đã hiểu lầm rồi, sao anh lại không cần con trai nữa chứ?

Sáng sớm hôm sau, Hạ Thiên Tinh rửa mặt xong thì dắt con trai xuống lầu, hai người nắm tay nhau đi, một người vừa nhảy nhót tưng bừng, người kia vừa nói vừa cười. Chính là thời điểm cửa phòng ăn được mở ra, trông thấy gia chủ ngồi ngay đó thì một lớn một nhỏ liền im bặt.

Bầu không khí trở nên lạnh đi, người nào đó khí tràng cường đại khiến chẳng ai dám ho he.

“Chào buổi sáng, tiểu thiếu gia, Hạ tiểu thư.” Quản gia ở phía sau anh, cúi người chào hỏi.

“Chào buổi sáng.” Hạ Thiên Tinh cẩn thận đáp lời, cô kéo ghế nhỏ ra, rồi bồng Hạ Đại Bạch ngồi lên ghế. Thoáng nhìn qua người đàn ông đang an tĩnh ngồi đọc báo, nhớ đến chuyện tối qua vẫn còn thấy ngại ngùng.

“Chào buổi sáng, ngài tổng thống.” Cô lên tiếng chào hỏi, thanh âm hơi thiếu tự nhiên.

“Ừ.” Anh nhàn nhạt trả lời.

Hạ Thiên Tinh: “…”

Cô cảm thấy người đàn ông này đúng là khó nói chuyện thật.

Cậu nhóc Hạ Đại Bạch mở to mắt nhìn anh: “Con tưởng ba sẽ không trở lại nữa.”

“Vì sao?” Bạch Dạ Kình đặt tờ báo xuống, so với câu trả lời lúc nãy với Hạ Thiên Tinh, thì khi trả lời con trai thì giọng điệu khác hoàn toàn.

Đúng là đãi ngộ khác biệt thật…

Hạ Thiên Tinh âm thầm lẩm bẩm.

“Ba đi lâu như vậy không về, là vì hối hận không muốn gặp con, đúng không?” Hạ Đại Bạch ngây thơ hỏi.

Hạ Thiên Tinh đang quẹt phô mai lên bánh sandwich, tay hơi khựng lại. Cô theo bản năng đưa mắt nhìn Bạch Dạ Kình.

Dường như anh không nghĩ con trai sẽ hỏi câu này, hơi ngẩn ra một chút, chớp mắt, nói: “Con vĩnh viễn là con trai của ba, ba chưa từng hối hận việc đón con về đây, sau này cũng không bao giờ.”

“Thật không?” Hạ Đại Bạch ninh mày lại, dò xét nhìn anh, lại quay sang nhìn Hạ Thiên Tinh, tựa như chưa xác định được anh có nói thật hay không.

“Yên tâm đi, ba của con nói chuyện nhất ngôn cửu đỉnh, lời nói chính là sự thật.” Hạ Thiên Tinh dịu dàng xoa đầu cậu nhóc, an ủi tâm hồn mẫn cảm: “Được rồi, ăn sáng đi.”

Nhìn thấy bộ dáng ôn nhu của cô, Bạch Dạ Kinh không khỏi nghĩ đến cảnh mà cô cho anh ăn cái bạt tai, đúng là hai hình ảnh khác xa nhau.

Cô chuẩn bị bánh sandwich đưa cho Hạ Đại Bạch, cậu bé vui vẻ nhận lấy, cắn một miếng ngon lành, cười tủm tỉm: “Ngon quá, Đại Bảo làm cho ba một cái đi, ba nhất định sẽ thích ăn!”

“Vậy sao?” Hạ Thiên Tinh có vẻ không chắc chắn lắm, cô thoáng nhìn qua người đàn ông ngồi cùng bàn. Anh đã thu ánh mắt về, an tĩnh dùng cơm, tư thế ưu nhã tôn quý, hoàn toàn trái ngược với không khí náo nhiệt của hai mẹ con.

Rõ ràng anh và cô là người của hai thế giới khác nhau.

Hạ Thiên Tinh nghĩ nghĩ một chút, vẫn chuẩn bị một miếng sandwich đưa cho anh. Động tác dùng bữa sáng của anh hơi khựng lại, liếc nhìn cô một cái, không đưa tay nhận.

“Hạ tiểu thư, chủ nhân có thói quen ở sạch, thật xin  lỗi.” Quản gia thấy vậy liền giải thích, sau đó tự tiến đến dùng bao tay khử trùng chuẩn bị một miếng sandwich khác, rồi mới cẩn thận đưa, lúc này anh mới nhận.

Ngại tay mình dơ sao? Ra là thế!

Hạ Thiên Tinh hơi ngượng ngùng, cánh tay đang cầm bánh sandwich của cô không khỏi có chút xấu hổ. Cô càng không thể ép anh ăn được, cô không dám và cũng không có năng lực đó, làm vậy thì chỉ một giây sau cô sẽ bị đá văng ra khỏi biệt thự mất!

“Nếu tổng thống ngại dơ thì tôi tự ăn vậy.’ Cô bĩu môi chữa thẹn, cầm bánh cắn một ngụm.

Ánh mắt Bạch Dạ Kình thâm trầm, không nói gì. Anh chưa từng thấy một người phụ nữ nào lại dám không chú ý hình tượng trước mặt anh, phái nữ không phải luôn nhai kỹ nuốt chậm từ tốn sao? Còn cô, lại ăn ngấu nghiến!

Hạ Đại Bạch nhìn nhìn, vẻ mặt hơi buồn bực một chút, xem ra muốn mẹ thu phục được ông bố tổng thống này, hy vọng quá là xa vời mà!

Mấy ngày sau đó, tổng thống đi đi về về bất thường, như thần long thấy đầu không thấy đuôi, phỏng chừng là anh rất bận rộn. Hạ Thiên Tinh cũng bận tối tăm mặt mày.

Bộ ngoại giao chuẩn bị tiếp đón thủ tướng của Anh quốc, Hạ Thiên Tinh tuy chỉ là thực tập sinh nhưng vẫn phải tất bật chuẩn bị. Ngày mà thủ tướng đến, đoàn xe chậm rãi dừng lại trước cổng bộ ngoại giao, cô và toàn bộ nhân viên đã ra cửa đích thân chào đón.

Xe dừng lại, thủ tướng cùng đoàn tuỳ tùng bước xuống. Theo sau có một dáng người phương Đông khá đặc biệt, người đó…

Hạ Thiên Tinh đứng lẫn trong đám đông của nhân viên bộ ngoại giao, chỉ một cái liếc mắt cô đã nhận ra anh. Đã năm năm trôi qua, so với ngày xưa thì anh càng thêm thành thục, trầm ổn. Dù ở giữa một nhóm các đồng nghiệp phương Tây, nhưng anh vẫn nổi trội một cách xuất sắc, bất luận là khí chất hay vẻ ngoài, đều không thua kém bất kỳ ai.

Trì Vị Ương ở bên cạnh, đột nhiên kéo tay Hạ Thiên Tinh, dùng khẩu hình miệng nói ra một cái tên: Hứa Nham.

Đúng, chính là Hứa Nham!

Ánh mắt Hạ Thiên Tinh không thể rời khỏi người anh. Anh bước đi trong đoàn tuỳ tùng của thủ tướng, càng lúc càng gần, sau đó…

Khi bước ngang qua người cô, tầm mắt anh đột nhiên hạ xuống, đối diện Hạ Thiên Tinh. Bốn mắt nhìn nhau, sững sờ. Có lẽ sự xuất hiện của cô ở đây cũng nằm ngoài ý muốn, ánh mắt anh trở nên thâm trầm phức tạp.

Hạ Thiên Tinh lấy tay nhéo vào thịt mình để tự thanh tỉnh, cô vội vàng quay mặt đi.

Tiếp theo, tâm trí của cô hoàn toàn không sao tập trung được, thật may cô chỉ là một trợ lý nhỏ, hơn nữa luôn có Trì Vị Ương ở bên cạnh giúp đỡ, nên không có sự cố gì xảy ra. Đến giữa trưa thì công việc tạm ổn, các nhân viên có thể thở phào nhẹ nhõm.

Ngồi trên bàn ăn trưa, Hạ Thiên Tinh tay cầm đôi đũa, đang ngồi chọn món.

Trì Vị Ương ngồi xuống đối diện cô, thoáng nhìn một cái rồi hỏi: “Không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, tôi có thể có gì chứ?” Hạ Thiên Tinh cười, ra vẻ mọi chuyện đều ổn.

Trì Vị Ương: “Được rồi, không cần giả bộ trước mặt tôi, trong lòng cậu nghĩ gì tôi là người hiểu nhất mà.”

Hạ Thiên Tinh: “…” Cô không nói gì nữa, càng cố gắng tỏ ra cứng rắn thì càng buồn cười mà thôi.

Trì Vị Ương: “Hứa Nham bây giờ đúng là rất phong độ, tôi nghe mấy nhân viên nữ trong cuộc họp đều bàn tán về anh ta. Có lẽ anh ta đã có bạn gái mới.”

Hạ Thiên Tinh nhẹ nhàng nói: “Cũng không có gì lạ, anh ấy ưu tú như vậy, các cô gái theo đuổi khẳng định đếm không xuể.”

Trì Vị Ương hừ lạnh một tiếng: “Năm đó nếu không phải cậu bị tên khốn nạn nào đó hãm hại, thì đã không chia tay với Hứa Nham. Không biết tên dê già hại cậu rốt cuộc là ai, nếu để tôi biết, tôi nhất định sẽ ném giày vô mặt hắn!”

Hạ Thiên Tinh: “…”

Nghĩ tới khuôn mặt lạnh lùng tựa như tảng băng ngàn năm của Bạch Dạ Kình bị ném giày vô mặt, Hạ Thiên Tinh bật cười, hình ảnh này thật quá xuất sắc mà.

Trì Vị Ương trừng mắt nhìn: “Tôi nói thật đó, cậu còn cười?!”

Hạ Thiên Tinh cười khúc khích: “Được, tôi nhớ rồi mà. Đây là cậu nói đó nha, đến lúc tôi tìm được ba của Đại Bạch thì cậu nhớ thay tôi trừng trị hắn!”

Trì Vị Ương vỗ ngực đảm bảo: “Cậu yên tâm, nhất định phải vậy!”

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply