Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 9

Chương 9. Tình cũ tình mới chạm mặt

Hạ Thiên Tinh tưởng tượng, không biết khi Trì Vị Ương biết ba của Hạ Đại Bạch chính là đương kim tổng thống thì còn dám nói năng hùng hổ đầy hào khí như vậy không.

Trì Vị Ương liền đổi sang một đề tài khác: “À, tổng thống sẽ tham dự bữa tiệc tối nay của chúng ta đó!”

Hạ Thiên Tinh ngạc nhiên: “Hả? Sao tôi không nghe nói gì cả?”

Trì Vị Ương: “Là kế hoạch lâm thời thôi, tôi vừa nghe trưởng thư ký nói tức thì.”

“…Ừa.” Hạ Thiên Tinh đáp, cũng vài ngày rồi cô không nhìn thấy Bạch Dạ Kình.

“Sao cậu phản ứng thờ ơ vậy? Trì Vị Vương ngược lại rất kích động: “Chỉ nghĩ đến việc được gặp tổng thống là tôi đã khẩn trương sốt ruột muốn chết luôn! Trước kia xem tivi hay thấy anh ta, đã cảm thấy rất đẹp trai rồi, không biết bên ngoài còn thế nào nữa! Chắc sẽ còn khí phách phong độ hơn trên tivi nhiều!”

“Đẹp trai thì ích lợi gì? Lạnh như băng, không khác gì cái đầu gỗ.” Hạ Thiên Tinh lẩm bẩm.

“Cậu nói gì? Ai không khác cái đầu gỗ?” Trì Vị Ương khó hiểu.

Hạ Thiên Tinh: “…Không có gì, rồi cậu sẽ biết.” Cô không dám nói nữa, sợ mình nhất thời lỡ miệng.

Sau buổi sáng nay thì cô cũng không gặp lại Hứa Nham nữa, anh là chuyên viên phiên dịch, hẳn là luôn phải bận rộn đi theo bên cạnh thủ tướng.

Đến buổi tối, quả nhiên tổng thống đã đến. Trên dưới bộ ngoại giao rình rang chào đón, tựa như không thể phô trương hơn được nữa. Hạ Thiên Tinh đứng lẫn trong đám đông, nhìn người đàn ông cao cao tại thượng, trông anh loá mắt tựa như ánh mặt trời, còn cô chỉ là hạt cát trên đất khô cằn.

Hai người là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, vậy mà giữa họ lại có chung một đứa con, thật sự là không tưởng. Bất quá, cô cảm thấy mình thật may mắn vì không yêu người đàn ông này, nếu không nhất định gian khổ không sao tả xiết.

Đột nhiên Trì Vị Ương lặng lẽ véo tay Hạ Thiên Tinh một cái, làm cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Hạ Thiên Tinh quay lại nhìn, đã thấy cô bạn của mình nét mặt si ngốc hưng phấn đến ửng hồng hai gò má, cứ vậy mà nhìn chằm chằm vào tổng thống.

Trời ạ! Có thể tỏ ra khép nép rụt rè một chút không?

Chính là khi Hạ Thiên Tinh nhìn quanh các chị em phụ nữ đang làm việc ở bộ ngoại giao này, dù lập gia đình hay chưa đều có chung một vẻ mặt giống Trì Vị Ương. Người duy nhất bình tĩnh trước nhan sắc của tổng thống là cô, trông có vẻ hơi lạc loài so với đồng nghiệp.

Người đàn ông này, thật là tai hoạ mà!

Bạch Dạ Kình tựa như một vị đế vương hiên ngang đi vào, toàn bộ quãng đường anh đều không liếc mắt đến Hạ Thiên Tinh.

Vẻ mặt Trì Vị Ương mất mát: “Tổng thống đến nhìn cũng không chịu nhìn chúng ta nữa!”

Hạ Thiên Tinh nhẹ giọng an ủi: “Ở đây đông người như vậy, có muốn nhìn thấy chúng ta cũng khó. Được rồi, đừng đứng đó nữa, chúng ta đi thay trang phục đi, sắp phải chuẩn bị yến tiệc rồi.”

Các nhân viên đã chuẩn bị nhanh gọn cho bữa tiệc, sảnh tiệc được trang hoàng tinh xảo, dự là sẽ có một buổi tối náo nhiệt. Hạ Thiên Tinh trang điểm nhẹ nhàng, cô chọn một bộ lễ phục màu xanh ngọc, bước ra từ phòng thay đồ. Trong khi vội vàng tiến đến sảnh tiệc, thì một bóng dáng quen thuộc làm thân thể cô khựng lại.

Chỉ một cái nhìn đã khiến trái tim cô đập liên hồi.

Là Hứa Nham!

Ánh mắt anh thâm thuý nhìn Hạ Thiên Tinh, cô đang cầm một túi xách nhỏ, nhìn thấy anh thì cô đã khẩn trương không nói nên lời.

“Đã lâu không gặp.” Người mở lời là Hứa Nham.

Khoé môi Hạ Thiên Tinh gượng gạo: “Đúng vậy, không ngờ lại gặp anh ở đây.”

Hứa Nham nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, nhịn không được lên tiếng tán thưởng: “Trông em hôm nay đẹp lắm, lễ phục này rất hợp với em.”

Hạ Thiên Tinh: “Cảm ơn.”

Hai người im lặng, trong lòng đôi bên có trăm ngàn điều ngổn ngang, nhưng không biết nên nói từ đâu. Tình huống lúc này trở nên hơi ngượng ngịu.

“Anh Hứa Nham!” Một giọng nói ngọt ngào vang lên.

Hạ Thiên Tinh hơi ngẩn ra, thân thể Hứa Nham khẽ động một chút.

Một giây sau, một thân ảnh nhỏ xinh chạy vọt đến, ôm chầm lấy cánh tay Hứa Nham: “Anh Hứa Nham, em đã nói chúng ta sẽ có thể gặp nhau ở đây mà, thấy chưa?”

Là Hạ Tinh Không…!

Hạ Thiên Tinh chợt nhớ đến buổi tiệc hôm nay quả là có tiết mục biểu diễn của vũ đoàn quốc tế, mà Hạ Tinh Không chính là một thành viên của vũ đoàn. Chỉ là, cô không nghĩ tới… cô ta và Hứa Nham…

Tầm mắt Hạ Thiên Tinh dừng lại nơi cánh tay của Hứa Nham đang được ôm ấp bởi Hạ Tinh Không, yên lặng không nói gì.

Hứa Nham có vẻ mất tự nhiên, rút tay ra, cứng đờ nói: “Được rồi, Tinh Không! Nơi này là bộ ngoại giao.”

“Thì sao chứ? Chúng ta là người yêu mà, vả lại ở đây đâu có người ngoài!” Hạ Tinh Không cười, gương mặt xán lạn đến hạnh phúc.

Trong lòng Hạ Thiên Tinh thoáng chút buồn phiền.

“Chị? Thì ra là chị!” Hạ Tinh Không lúc này mới để ý đến sự tồn tại của Hạ Thiên Tinh, cô ta liền buông tay Hứa Nham, kéo tay Hạ Thiên Tinh: “Chị, trùng hợp thật đó! Không ngờ ba chúng ta lại gặp nhau ở đây! Em vừa về nước, định đi thăm chị mà nghe nói chị đã đổi chỗ ở rồi.”

“Hai người trò chuyện đi, tôi còn có việc!” Hạ Thiên Tinh thật sự không nhìn nổi điệu bộ giả vờ ngoan ngoãn thân thiện của Hạ Tinh Không, cô đẩy tay Hạ Tinh Không ra, muốn rời khỏi.

Hạ Tinh Không vẫn lôi kéo, không buông tha: “Chị, đừng vội vậy mà, chúng ta nói chuyện một chút thôi.” Cô ta quay lại nhìn Hứa Nham: “Anh Hứa Nham, em muốn uống cà phê, anh đi lấy giúp em một ly cà phê được không?”

Hứa Nham nhìn Hạ Tinh Không, lại im lặng nhìn Hạ Thiên Tinh, anh không nói gì, xoay người đi.

Anh vừa rời đi, thì Hạ Tinh Không lập tức hất tay Hạ Thiên Tinh ra, nụ cười nhu mì biến mất, thay vào đó là gương mặt lạnh lẽo: “Hiện tại anh ấy là bạn trai của tôi, tránh xa anh ấy ra một chút!”

Là một lời cảnh cáo!

Hạ Thiên Tinh đã sớm quen với kiểu lật mặt nhanh như chớp này, cô cười nhạo một tiếng: “Đã qua năm năm, sắc mặt dối trá của cô đúng là không hề thay đổi.”

“Cũng giống như cô luôn ra vẻ thanh thuần, kết quả lại làm ra chuyện xấu mặt. Hạ Thiên Tinh, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, đừng lảng vảng trước mặt Hứa Nham để tự rước lấy nhục! Cô căn bản không xứng với anh ấy!”

Hạ Thiên Tinh điềm tĩnh, cô không nổi giận, chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn Hạ Tinh Không một cái: “Nếu cảm thấy tôi không xứng đáng, sao cô còn phải xem tôi như tình địch? Hạ Tinh Không, cô đi ra bên ngoài năm năm, mà đầu óc lại không thông minh lên được chút nào sao?”

“Cô!” Hạ Tinh Không tức giận đến nghẹn lời. Vừa định buông lời mắng chửi thì nghe tiếng Hứa Nham quay lại, cô ta tức khắc thu lại sát khí.

Hứa Nham bưng cà phê đến, nói: “Giờ anh phải đến hội trường có việc, hai người…”

“Vậy anh cứ đi trước đi, em và chị trò chuyện một lát thôi. Dù sao cũng sắp đến tiết mục của em rồi.” Hạ Tinh Không ngoan ngoãn trả lời.

“Được.” Hứa Nham không nghĩ nhiều, anh vội vàng quay người đi, công việc của chuyên viên phiên dịch luôn luôn bận rộn.

Hứa Nham vừa đi, sắc mặt Hạ Tinh Không tức khắc thay đổi, cô ta thẳng tay hất mạnh ly cà phê vào người Hạ Thiên Tinh.

Hạ Thiên Tinh không kịp đề phòng, đã hứng trọn ly cà phê nóng, cà phê chảy từ cổ áo xuống đã làm da cô ửng đỏ.

Đáng chết! Hạ Thiên Tinh cau mày tức giận.

Hạ Tinh Không làm vẻ mặt vô tội: “Ô xin lỗi, tại em không cẩn thận. Bất quá, chị à, ở trước mặt bạn trai của người khác, chị làm ơn đừng mặc đồ gợi cảm phong tình đến vậy, sẽ làm người ta ghen ghét đó!”

Dứt lời, không đợi Hạ Thiên Tinh phản ứng, cô ta đã xoay người bỏ đi.

Edited by Airy Nguyen

Chương trước

Mục lục

Chương sau

Leave a Reply