Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 357

Chương 357

Tưởng Huy Âm nổi điên

Cố Hề Hề sửng sốt.

Tiêu Hằng bình tĩnh nói: “Là Tưởng Huy Âm.”

“Anh nói cái gì!” Cố Hề Hề tức khắc kích động, cô hốt hoảng lấy tay bưng kín miệng.

Tiểu Vương gật gật đầu, nói: “Vừa rồi em và anh họ vội vã chạy ra ngoài là để ngăn cản cô ta làm chuyện ngu ngốc.”

Cố Hề Hề kinh ngạc nhìn Tiểu Vương: “Hai người đang nói cái gì vậy?”

Gương mặt Tiểu Vương liền đỏ ửng, cô hoàn toàn không ngờ lúc mình xông vào phòng Tưởng Dật Hải lại thấy một màn… nóng bỏng!

Lúc này Tưởng Dật Hải từ từ mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên thấy được Cố Hề Hề. Ánh mắt anh hơi u ám, nhìn bác sĩ nói: “Chuyện hôm nay thật là đa tạ.”

Bác sĩ thấy Tưởng Dật Hải đã tỉnh, chậm rãi rút kim châm ra, sau đó đo nhiệt độ cơ thể của anh rồi nói: “Nếu cảm thấy không khoẻ thì có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”

Tưởng Dật Hải gật gật đầu, bác sĩ thu dọn dụng cụ để vào vali chuyên dụng rồi rời khỏi, chuyện riêng của chủ nhân thì tốt nhất là nên tránh đi. Tiêu Hằng và Tiểu Vương cũng ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Cố Hề Hề hơi giật giật khoé miệng, đưa mắt nhìn Tưởng Dật Hải, cô không biết nên nói gì vào lúc này.

“Vừa rồi thật sự xin lỗi em, là tôi không khống chế được bản thân mình.” Tưởng Dật Hải áy náy nhìn Cố Hề Hề: “Có thể nhờ em đắp chăn giúp tôi được không? Hiện tại toàn thân tôi không còn một chút sức lực nào cả.”

Cố Hề Hề lập tức hồi phục tinh thần, cô vội tiến đến, kéo chăn lên đắp cho Tưởng Dật Hải.

Dáng người của Tưởng Dật Hải quả nhiên không tệ, muốn cơ bắp có cơ bắp, muốn đường cong có đường cong, bản thân anh thật ra không ngại để lộ vóc dáng trước mặt Cố Hề Hề, nhưng hoàn toàn không phải là tình huống hiện tại… Bởi vì chuyện vừa rồi khiến anh rất hổ thẹn!

“Thật xin lỗi, thời điểm bị dược vật khống chế thì tôi chỉ có thể nghĩ đến em.” Tưởng Dật Hải cười chua xót: “Tôi không thể để bất kỳ ai thấy hình ảnh chật vật của mình như vậy.”

Cố Hề Hề gật gật đầu, thuận tay kéo một ghế dựa đến ngồi cạnh mép giường: “Em hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt Tưởng Dật Hải thoáng qua sự đau lòng, nhẹ nhàng mở miệng: “Đều là do tôi sai.”

Cố Hề Hề thở dài một tiếng: “Nếu anh không muốn nói cũng không sao.”

Tưởng Dật Hải khẽ lắc đầu: “Không phải! Không phải không muốn nói, mà là… mà là chuyện này quả thật đáng xấu hổ!”

Cố Hề Hề im lặng nhìn Tưởng Dật Hải.

“Có lẽ em không thể tưởng tượng được, Huy Âm con bé… đối với tôi… có một tình cảm khác.” Tưởng Dật Hải dù biết việc này thật sự mất mặt, nhưng vẫn nói ra.

Khi thần trí bị áp đảo bởi mị dược, anh đã cố gắng đẩy Tưởng Huy Âm ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra khỏi phòng của mình, tìm đến phòng của Cố Hề Hề. Tựa như ở sâu trong tiềm thức thì người anh có thể tin tưởng được, chỉ có cô!

Kẻ khác có thể sẽ lợi dụng tình trạng này của anh để gây chuyện xấu ảnh hưởng thanh danh, thậm chí là uy hiếp và bức bách anh. Nhưng Cố Hề Hề sẽ không làm vậy! Anh tin tưởng cô một cách tuyệt đối!

Cố Hề Hề nghe lời này của Tưởng Dật Hải, tức khắc chấn động, mãi một lúc sau mới thốt lên: “Hả?!”

Tưởng Dật Hải cẩn thận quan sát Cố Hề Hề, nhìn gương mặt mờ mịt khiếp sợ của cô, nhíu mày cười khổ mà nói: “Gần đây tôi cũng mới biết, thì ra thời gian trước Huy Âm liên tục nhắm vào em là bởi vì tôi. Hề Hề, thật xin lỗi, là tôi liên luỵ em.”

Cố Hề Hề sững sờ vì sự thật này, phải mất một lúc lâu cô mới chậm rãi trả lời: “Thật may là anh tìm đến em, nếu không thì danh dự của Tưởng gia đã bị huỷ hoại rồi!”

Tưởng đại tiểu thư hạ mị dược Tưởng đại thiếu gia! Tưởng đại tiểu thư yêu thầm anh trai của mình và muốn dùng dược vật để chơi trò ván đóng thuyền!

Một khi tin tức này bị truyền đi thì thanh danh của Tưởng gia sẽ bị vết nhơ không thể rửa sạch, giá cổ phiếu và việc kinh doanh của Tưởng gia sẽ đứng trước nguy cơ lũng đoạn!

Cố Hề Hề lập tức tha thứ, bỏ qua hành động mạo phạm vừa rồi của Tưởng Dật Hải. Ở dưới tình huống đó mà anh chỉ ôm lấy cô, không làm bất kỳ điều gì khác, quả thật là nhẫn nhịn đến cực hạn.

“Rốt cuộc… chuyện xảy ra như thế nào?” Cố Hề Hề nhịn không được liền hỏi.

Tưởng Dật Hải thầm than một tiếng, kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

“Sau bữa cơm trưa thì tôi về phòng nghỉ ngơi một chút. Khoảng ba giờ chiều thì Huy Âm đột nhiên gõ cửa phòng, nói là có việc. Tôi không suy nghĩ gì nhiều nên để cho con bé vào phòng, bởi vì lúc đó vừa ngủ trưa dậy nên tôi mặc… quần áo khá ít.” Tưởng Dật Hải cảm thấy thật sự khó khăn khi phải nói những lời này với Cố Hề Hề: “Huy Âm đột nhiên ôm lấy tôi, nói là muốn dành lần đầu tiên cho tôi. Tôi đương nhiên không đồng ý chuyện hoang đường như vậy. Người Tưởng gia xưa nay trọng tình cảm và chấp niệm rất nặng, một khi đã nhận định người trong lòng thì rất khó thay đổi. Hơn nữa tôi luôn xem Huy Âm là em gái của mình, sao có thể làm ra chuyện bại hoại không bằng cầm thú?”

Cố Hề Hề gật gật đầu.

“Khi biết Tưởng Huy Âm thích mình, tôi bắt đầu trốn tránh mà không triệt để giải quyết, chính vì vậy mà dẫn đến hậu quả ngày hôm nay.” Thanh âm Tưởng Dật Hải mang theo sự chua xót: “Mẹ tôi vốn dĩ vì biết chuyện này, nên bà mới buộc chúng tôi đến sơn trang suối nước nóng, trước nhất là để con bé bỏ đi ý niệm điên rồ đó, thứ hai là để tìm một người phù hợp để gả con bé đi. Tôi là người thừa kế duy nhất của Tưởng gia, mẹ tôi tuyệt đối không cho phép bất luận điều gì sơ suất xảy ra.”

Cố Hề Hề lần nữa gật đầu.

“Trước khi đến sơn trang hôm nay thì ở nhà đã xảy ra tranh cãi kịch liệt. Mẹ tôi đã tuyệt tình nói, nếu Huy Âm không đến đây để tìm hiểu một người phù hợp, thì bà sẽ gả con bé đến bất kỳ một gia đình nào đó. Vì vậy ngoài mặt Huy Âm giả vờ thuận theo an bài của bà, nhưng lại ngấm ngầm chuẩn bị mị dược để… tiền trảm hậu tấu, để khi mọi việc đã rồi thì trưởng bối sẽ không còn cách nào khác. Tất cả là do tôi sơ suất khi uống ly nước mà Huy Âm đưa.” Tưởng Dật Hải tiếp tục nói: “Lúc tôi cảm thấy cơ thể mình bất ổn thì Tưởng Huy Âm liền cởi hết đồ đứng trước mặt tôi, nói rằng cả đời sẽ không lấy bất kỳ người đàn ông nào khác, mà muốn ở bên cạnh tôi.”

“Tôi cảm giác được dược vật rất mạnh đang khống chế bản thân mình, nên đã bất chấp mọi thứ để đẩy con bé ra. Kết quả là Huy Âm lấy dao tự kề ngay cổ, nói rằng nếu tôi bước ra khỏi cửa thì con bé sẽ chết trước mặt tôi. Tuy tôi không thể chấp nhận con bé, nhưng cũng không muốn em gái mình phải chết, trong lúc tôi do dự thì dược hiệu phát tác rất nhanh. Ngay lúc tôi đang khó xử thì thấy được trợ lý của em đi ngang ngoài cửa, tôi lập tức gọi cô ấy lại…”

Ánh mắt Cố Hề Hề loé lên, thảo nào Tiểu Vương không ở trong phòng lúc cô thức dậy, hoá ra là vậy.

“Tưởng Huy Âm không nghĩ tôi sẽ gọi người khác vào phòng, con bé tức khắc xông tới bám chặt lấy tôi, thật buồn cười đúng không? Chính là lúc ấy tôi không còn chút sức lực nào! Tôi liều mạng dùng chút lý trí sau cùng đẩy con bé ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào phòng của em. Hề Hề, chuyện vừa rồi thật sự rất xin lỗi.” Tưởng Dật Hải tràn đầy áy náy: “Tôi không thể khống chế được mình…”

Cố Hề Hề khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Khoan đến chuyện này, vậy anh dự định xử lý chuyện của Tưởng Huy Âm như thế nào? Con bé gây ra chuyện như vậy, sợ rằng Tưởng gia sẽ không thể bỏ qua! Chuyện này sẽ không giấu diếm mợ được, sơn trang này chính là sở hữu riêng của mợ, chắc chắn sớm muộn mợ cũng sẽ biết!”

Thần sắc Tưởng Dật Hải ngưng trọng, gật gật đầu: “Đúng, đây là việc tôi lo lắng. Hề Hề, em có cách nào không?”

Cố Hề Hề thở dài một tiếng: “Tạm thời em chưa nghĩ ra, anh cứ nghỉ ngơi trước đi. Em ra ngoài một chút.”

Cố Hề Hề rời khỏi phòng, thấy Tiêu Hằng và Tiểu Vương ở bên ngoài, cô nhíu mày hỏi: “Chuyện vừa rồi có bị ai khác nhìn thấy không?”

Tiểu Vương lắc đầu: “Dạ không có, sau khi Tưởng đại thiếu gia gọi em vào thì liền xông ra ngoài. Tưởng Huy Âm cũng tự hạ dược chính cô ta, chỉ là liều lượng thấp hơn so với Tưởng đại thiếu gia thôi. Cho nên… anh họ của em đã rất thảm!”

Nói xong câu đó, Tiểu Vương lén nhìn thoáng qua Tiêu Hằng với ánh mắt đồng cảm.

Vẻ mặt Tiêu Hằng tức thì lộ vẻ giận dữ.

“Chuyện của Tưởng đại thiếu gia thì không có ai khác thấy, chỉ là khi Tưởng Huy Âm bám lấy và quằn quại thân thể cô ta trên người anh họ thì có không ít người chứng kiến. Vì đúng lúc anh họ đến thì dược vật trong người cô ta phát tác rất mạnh, hơn nữa tiếng động trong phòng quả thật ồn ào nên đã gây chú ý cho mọi người.” Tiểu Vương nói thêm.

Cố Hề Hề quay đầu nhìn Tiêu Hằng, há hốc miệng kinh ngạc.

“Hừ!” Biểu tình Tiêu Hằng càng thêm âm trầm: “Thật ghê tởm!”

Cố Hề Hề bật cười, cố ý trêu chọc: “Ai nha, cũng đâu cần nói vậy! Dù sao Tưởng Huy Âm quả thật khá xinh xắn, đâu có tệ lắm!”

Tiêu Hằng trừng mắt liếc nhìn Cố Hề Hề một cái, rồi xoay người rời khỏi!

Ôi, tính tình của vị thủ tịch trợ lý này thật nghiêm túc mà! Đùa một chút cũng không được sao?

Cố Hề Hề mặc kệ Tiêu Hằng, tiếp tục hỏi: “Vậy có bao nhiêu người thấy được?”

Tiểu Vương suy ngẫm một chút rồi trả lời: “Chắc là khoảng ba bốn người gì đó, một người là con gái của vị thư ký Uỷ ban đô thị, còn có một vị thiên kim của vị đại gia bất động sản, hai người còn lại thì em không rõ. Bọn họ đều là vô tình đi ngang qua phòng nên chắc đã nghe được tiếng động bên trong. Hình như đó là hai chị em đang làm việc ở một chi nhánh của tập đoàn Doãn thị, cũng xem như là người của mình thì có thể căn dặn riêng được.”

Cố Hề Hề rất hài lòng với phản ứng nhạy bén của Tiểu Vương, cô gật gật đầu nói: “Chuyện của Tưởng Huy Âm không cần phải giấu kín, cứ để bọn họ lan truyền tin đồn đi. Nhưng việc của Tưởng Dật Hải thì một chữ cũng không được phép tiết lộ! Chỉ e là phải uỷ khuất cho Tiêu Hằng, phải chịu danh tiếng là bị Tưởng gia đại tiểu thư quyến rũ.”

Cố Hề Hề làm như vậy là đã cân nhắc nặng nhẹ để lựa chọn, so với Tưởng Dật Hải thì hy sinh Tiêu Hằng, chính là điều cần thiết.

Tiểu Vương suy nghĩ thông suốt, lập tức gật đầu nói: “Vâng, thiếu phu nhân. Anh họ… sẽ không để tâm đâu!”

Cố Hề Hề cười khổ: “Sau chuyện này chị sẽ bồi thường xứng đáng cho anh ta.”

Sau khi suy tính kỹ lưỡng thì Cố Hề Hề đã khéo léo bày mưu loan một tin đồn ra bên ngoài, Tưởng Huy Âm để mắt đến nam trợ lý bên cạnh Cố Hề Hề!

Chuyện Tưởng Huy Âm điên cuồng quyến rũ bám lấy Tiêu Hằng nhanh chóng lan đi khắp nơi!

Tất cả mọi người đều kinh hoàng, không dám tin vào điều này!

Đại tiểu thư của Tưởng gia lại có thể thích trợ lý của Cố Hề Hề!?

Dù vị tiểu thư này không phải con cháu ruột thịt của Tưởng gia thì vẫn mang danh là một tiểu thư, hoàn toàn xứng đáng để chọn một hào môn thế gia! Cớ sao phải tình nguyện hạ thấp thân phận mà đi dây dưa với một trợ lý?

Trong khi những người khác khiếp sợ bàn tán, thì có một người vô cùng phẫn nộ, sắc mặt vặn vẹo vì tức giận…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply