Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 381

Chương 381

Hai bánh bao lẽo đẽo theo về nhà

Cố Miểu nghe Doãn Ngự Hàm nói, lập tức gật đầu thật mạnh: “Đúng đúng đúng! Mà dạo này con chỉ ăn lửng bụng thôi là được… không có ăn nhiều nữa đâu…”

Hề Hề không biết nói gì, cô nhìn hai bánh bao nhỏ này, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng nhà dì rất nhỏ, mà dì còn ở chung với một cô bạn nữa. Vậy nên hai đứa chỉ có thể ngủ chung phòng với dì thôi, biết chưa?”

A!? Mommy ở cùng với một dì khác?

Hay quá! Mommy không có đi tìm ba dượng nha!

Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu liếc nhìn nhau, hai cậu nhóc tức khắc hớn hở hẳn lên.

Daddy có hy vọng rồi!

Chúng ta còn được ngủ với mommy nữa!

Hức hức hức, quả thật là quá tuyệt vời!

Rốt cuộc đã có thể ngủ với mommy!

Hai bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, mỗi nhóc nắm một tay trái phải kéo Hề Hề đi, vẻ hạnh phúc tràn ngập khó mà che giấu nổi.

“Căn hộ của tôi sống ở gần cung điện Louvre (*), đây là số điện thoại và địa chỉ của tôi. Sau khi tìm được ba mẹ của hai bé thì hãy đến đón chúng về nhé.” Hề Hề liền đưa thông tin liên hệ của cô cho quản gia.

(*) Cung điện Louvre (Palais du Louvre): là một cung điện cũ của hoàng gia Pháp nằm ở bờ phải sông Seine thuộc trung tâm thành phố Paris. Ngày nay phần lớn diện tích cung điện được sử dụng cho bảo tàng Louvre, một trong những bảo tàng lớn nhất thế giới.

Quản gia mỉm cười tủm tỉm, yên lặng nhìn thiếu phu nhân dẫn theo hai tiểu thiếu gia rời khỏi.

Nhận nhầm người ư?

Không không, hôm nay không phải ngày Quốc Tế Trêu Đùa (*) đâu nha!

(*) Ngày Quốc Tế Trêu Đùa (International Joke Day): ngày 01/7 hằng năm.

Ông đã hầu hạ thiếu phu nhân hơn nửa năm, sao có thể nhận nhầm thiếu phu nhân nhà mình được chứ? Hoặc thậm chí là trùng hợp thì người có thể làm đại thiếu gia của Mặc gia chủ động ôm thì có thể là ai nữa?

Đây tuyệt đối không phải sự trùng hợp nữa rồi!

Vốn dĩ ban đầu quản gia còn chưa dám xác định, nhưng bây giờ ông đã chắc chắn trăm phần trăm. Thảo nào chỉ một dự án hợp tác nho nhỏ mà thiếu gia phải đích thân đến Pháp, xem ra là vì thiếu phu nhân mà tới.

Hiện giờ ông đã thuận lợi để hai tiểu thiếu gia đi theo bên cạnh thiếu phu nhân, có phải xem như đã giải quyết được một vấn đề nan giải rồi đúng không? À, phải mau mau đưa số điện thoại của thiếu phu nhân cho thiếu gia mới được!

Quản gia vui vẻ rạo rực vội vàng chạy đi tìm Doãn Tư Thần và kể lại hết câu chuyện.

Doãn Tư Thần nghe quản gia thuật lại mọi chuyện thì đáy mắt lạnh băng phút chốc như xuân phong phất liễu, nháy mắt tuyết tan.

“Được rồi, để hai đứa nhóc đi theo cô ấy cũng tốt. Dù sao thì đã cách biệt ba năm, nên có thời gian để vun đắp bồi dưỡng tình cảm một chút.” Doãn Tư Thần cười dịu dàng, quay đầu hỏi Tiểu A: “Công việc bàn bạc với đối phương đã xong chưa?”

“Đã xong xuôi hết rồi, thưa chủ tịch.” Tiểu A tươi cười trả lời: “Việc chỉ định phiên dịch viên cũng đã hoàn tất.”

Khoé mắt hẹp dài hơi hơi rung rinh, trong ánh mắt hiện một mạt ánh sao ẩn hiện.

Hề Hề, em đã trốn anh ba năm rồi!

Đã đến lúc nên về nhà…

Anh sẽ đón em trở về!

Hề Hề dẫn theo hai bánh bao nhỏ về tới nhà, lúc này Mộc Nhược Na vẫn chưa về, Hề Hề dắt hai bánh bao nhỏ vào phòng của cô. Thật may lúc mua sắm nội thất thì cô đã chọn giường đôi rất lớn, kích thước tương đương loại giường king size, nếu không sẽ không thể chứa nổi hai bánh bao múp míp như thế này.

“Mommy, bọn con không có quần áo ngủ!” Doãn Ngự Hàm chu chu cái miệng nhỏ nói.

Cố Miểu gật gật đầu: “Bọn con không có quần áo để tắm rửa.”

Hề Hề lấy tay vỗ vỗ trán, ôi đúng vậy, sao cô có thể quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ?

“Phải gọi là dì, hai đứa đừng gọi lung tung nữa!” Hề Hề lấy tay véo nhẹ chóp mũi của hai bánh bao nhỏ: “Lát nữa dì sẽ đưa hai đứa đi siêu thị mua quần áo được không? Trưa nay muốn ăn gì nào? Hay dì nấu cơm nhé? Chiều nay thì phải ngoan ngoãn ở nhà chờ, đừng chạy loạn lung tung, dì còn phải đi làm! Chờ buổi tối dì về sẽ nấu cơm nhé? Nếu không về kịp thì dì sẽ gọi người giao cơm tận nơi đến đây, người giao hàng tới sẽ để cơm bên ngoài cửa, sau khi họ đi thì mới được mở cửa lấy đồ ăn. Hiểu chưa?”

Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu đồng thời cười tủm tỉm gật đầu.

“Ngoan lắm!” Hề Hề hài lòng xoa xoa đầu hai cậu nhóc: “Được rồi, bây giờ thì về phòng chơi đi, có thể mở máy tính để chơi nhưng không được đụng đến tài liệu trên bàn làm việc của dì, nhớ không?”

Hai cậu nhóc tiếp tục gật đầu ngoan ngoãn, Hề Hề lúc này mới nói tiếp: “Được rồi, dì đi nấu cơm đây, chơi ngoan nha!”

Nói xong, cô liền xoay người đi vào bếp.

Doãn Ngự Hàm lập tức nói với Cố Miểu: “Em bây giờ hoàn toàn có thể khẳng định trăm phần trăm, đó chính là mommy! Daddy vẫn luôn lén nhìn ảnh chụp của mommy!”

“Không sai, daddy trước giờ không hề quan tâm người phụ nữ nào cả, mà chỉ biết nhìn ảnh của mommy đến thẫn thờ. Lần này chúng ta đi theo mommy về nhà, daddy cũng đâu có cho người ngăn cản!” Cố Miểu gật đầu tán đồng nói.

Hai bánh bao nhỏ liếc mắt nhìn nhau, đồng thời đập tay!

“Kế hoạch tác chiến tìm lại mommy chính thức bắt đầu!” Hai bánh bao nhỏ vui vẻ nằm trên giường của Hề Hề lăn qua lăn lại.

Đây là giường của mommy nha, nơi này có mùi hương của mommy nữa!

Mommy, chúng con rất nhớ mommy!

Không lâu sau thì Hề Hề đã chuẩn bị cả một bàn đầy đồ ăn, cô gõ gõ cửa: “Hai bảo bối, mau ra ăn cơm nào!”

Doãn Ngự Hàm và Cố Miểu từ trên giường nhảy phốc xuống đất, lạch bạch chạy đi rửa tay và leo lên ghế ngồi ngay ngắn. Bộ dáng dùng cơm đúng tiêu chuẩn lễ nghi, nhìn thì biết xuất thân của hai cậu nhóc phải là từ gia đình quý tộc.

Hề Hề bắt đầu có chút tò mò về thân thế của hai bánh bao nhỏ, cô ngồi đó nhìn ngắm hai cậu nhóc và suy tư.

“Mommy mấy năm nay luôn ở Pháp hay sao ạ?” Doãn Ngự  Hàm nhịn không được mở miệng hỏi.

“Lại gọi sai rồi, gọi là dì!” Hề Hề lần nữa sửa lại xưng hô của Doãn Ngự Hàm: “Đúng vậy, dì vẫn luôn ở Pháp.”

“Vậy trước khi tới Pháp thì mommy ở đâu?” Cố Miểu cũng nhịn không được mà hỏi.

“Phải gọi là dì!” Hề Hề bất lực đỡ trán, sao mà hai bánh bao nhỏ này lại thích gọi cô là mommy vậy nhỉ: “Dì trước kia… là ở Trung Quốc, sau khi tốt nghiệp đại học thì mới tới Pháp.”

Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu liếc nhau, cùng lúc mở miệng hỏi: “Vậy lúc ở Trung Quốc, sao mommy lại chia tay với daddy?”

Hề Hề tức khắc cảm thấy đau đầu… Hai bánh bao nhỏ này sao nhận cô là mẹ vậy?

Hề Hề vô ngữ lắc đầu nói: “Dì không phải mẹ của hai đứa!”

Ngay lúc này có tiếng mở chốt cửa, sau đó là thanh âm của Mộc Nhược Na truyền đến: “A? Cố Hề Hề, trưa hôm nay cậu không phải ở công ty sao? Thật là kì lạ nha? Cậu lại có thể ở nhà giờ này?”

Cố Hề Hề?!

Ánh mắt Doãn Ngự Hàm đột nhiên sáng ngời!

Cậu nhóc đã từng lẻn vào phòng riêng của daddy tìm được một tập hồ sơ, trên đó ghi ba chữ Cố Hề Hề! Quả nhiên chính là mommy!

Mộc Nhược Na vừa vào cửa, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu đang ngồi trên bàn ăn. Giây tiếp theo thì cô vội vàng cởi giày, chạy tới ôm chặt lấy hai bánh bao nhỏ, trực tiếp ấn vào bộ ngực vĩ đại của mình, vui vẻ đến phát điên: “Ngoan, hai con trai, sao hai con lại đến đây?”

Doãn Ngự Hàm và Cố Miểu thiếu chút nữa phun hết đồ ăn trong miệng!

Từ từ! Dì ngực to này là ai vậy?

“Nhược Na, cậu biết bọn chúng sao? Vậy cậu có biết ba mẹ chúng ở đâu không? Hai nhóc này lạc mất người nhà ở sân bay, nếu cậu biết thì mau liên hệ với người thân của chúng đi! Chắc hẳn là người nhà chúng đang rất lo lắng!” Hề Hề lập tức nói.

Hả? Tình huống gì thế này?

Nhặt được ở sân bay?

Cố Hề Hề còn chưa biết thân phận của hai đứa bé này?

Giỡn hoài! Ai dám đi nhặt người thừa kế của tập đoàn Doãn thị chứ?

Người khác không biết thì thôi, Mộc Nhược Na cô có thể không biết sao?

Đừng nhìn vào vẻ ngoài ba bốn tuổi của hai đứa nhóc này mà vội đánh giá! Đứa nhóc quỷ tinh linh này là chuyên gia hàng đầu về vũ khí cùng với dược tề học, đây chính là thiên phú thừa kế của cả ba và tài năng dược tề học của gia đình bên mẹ nó. Còn cậu nhóc Cố Miểu với đôi mắt màu hồng bảo thạch kia chính là một cao thủ hacker, dù là một trang website bảo mật cỡ nào thì chỉ cần vài bước đơn giản đã có thể phá sập mọi bức tường lửa, thật là dễ như bỡn!

Ai lại không có mắt mà dám nhặt hai vị tiểu vương gia này về chứ?

Doãn gia là gia tộc như thế nào?

Sau khi phát hiện ra khả năng thiên phú bẩm sinh thì đã tận lực bồi dưỡng rồi. Nói không ngoa thì dù chỉ mới ba bốn tuổi, nhưng chỉ số thông minh của hai đứa bé tuyệt đối không thua các nhà trí thức trình độ cử nhân thạc sĩ!

Mộc Nhược Na vừa buông tay ra, cúi đầu nhìn thấy Doãn Ngự Hàm và Cố Miểu đang nháy mắt với cô!?

A!? Đây là có ý gì?

Mộc Nhược Na đảo mắt một vòng suy tư, tức khắc nói dối không chớp mắt: “Sao tôi có thể quen biết chúng được chứ? Hai đứa không phải là con của cậu sao? Tôi với cậu đã uống máu ăn thề kết nghĩa, chúng là con của cậu, dĩ nhiên cũng là con của tôi, không phải sao?”

Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu đều hướng về Mộc Nhược Na và đưa ngón cái lên, biểu tượng tán tưởng!

Dì ngực bự này phản ứng nhanh nhạy quá, tụi con thích dì rồi nha!

Vẻ mặt Hề Hề liền thất vọng: “Tôi còn tưởng rằng cậu biết chúng chứ…”

Mộc Nhược Na đặt mông ngồi xuống bên cạnh nói: “Ai da, nếu đã nhặt về đây thì chứng tỏ cậu và hai đứa bé này có duyên phận, chúng đáng yêu như vậy mà để đi lạc ở bên ngoài rất nguy hiểm. Cậu nên giúp đỡ để hai đứa bé ở lại đây vài ngày đi!”

Hề Hề à, tôi đây là vì tốt cho cậu thôi!

Ba mẹ con của cậu đã bị chia cách ba năm, dù hiện tại cậu không thể nhớ được chuyện trước kia, nhưng mà bản năng làm mẹ và tình mẫu tử tự nhiên sẽ không thể ngăn cản được. Nếu ông trời đã an bài cuộc hội ngộ này vậy thì nên trân trọng!

Doãn Ngự Hàm nghe vậy dĩ nhiên càng thêm thích Mộc Nhược Na.

A, lời nói của dì ngực bự thật chí lý nha! Cậu thích!

Dì à, sau này con sẽ bảo vệ cho dì, ai ăn hiếp dì thì con sẽ xử đẹp hết!

Cố Miểu yên lặng gật đầu tỏ vẻ tán đồng!

Mộc Nhược Na đã nói vậy thì Hề Hề thật không còn lý do gì cự tuyệt nữa.

“Vậy được rồi. Nếu cậu không có ý kiến gì thì cứ để bọn nhỏ ở đây vài ngày đi. Lát nữa ăn cơm xong, tôi dẫn chúng đi siêu thị mua vài bộ quần áo và giày dép, vì trong nhà chúng ta không có đồ cho trẻ con. Sau đó tôi phải quay lại công ty làm việc nữa, hôm nay tôi chỉ xin nghỉ có nửa ngày thôi, buổi chiều lại còn một hội nghị cần phiên dịch. Nếu tối nay tôi không về kịp thì cậu chăm sóc hai đứa nhóc giúp tôi nhé!” Hề Hề nhanh chóng nói.

“Cậu cứ yên tâm đi, giao cho tôi là được!” Mộc Nhược Na cười cười trả lời.

Một đứa là con nuôi do chính cô liều mạng cướp về từ tay bọn buôn người, một đứa còn lại từ khi chưa ra đời thì cô đã nhận làm mẹ đỡ đầu, nếu cô không chăm sóc chúng thì ai sẽ làm đây?

Hề Hề lúc này mới yên tâm.

Tranh thủ lúc Hề Hề vào bếp dọn rửa bát đĩa, Doãn Ngự Hàm cười tủm tỉm nói với Mộc Nhược Na: “Hình như là dì biết tụi con?”

Doãn Ngự Hàm trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề, Mộc Nhược Na cũng không gạt hai cậu nhóc làm gì.

“Thằng nhóc này, còn không mau gọi một tiếng mẹ nuôi!” Mộc Nhược Na nhỏ giọng nói: “Có phải ba của hai đứa đã tới Pháp rồi đúng không?”

Doãn Ngự Hàm cùng Cố Miểu lập tức há to miệng!

Trời ạ, hai cậu nhóc thật sự đoán đúng rồi!

Dì ngực bự này đúng là có quen biết với daddy và mommy!

“Dì là… mẹ nuôi?” Doãn Ngự Hàm run rẩy kêu lên.

Có thể bắt cậu gọi một tiếng mẹ nuôi thì trên thế giới này chỉ có một người!

Đó chính là người trong lòng của chú Thượng Kha, Mộc Nhược Na!

Edited by Thanh Bông
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply