Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 102

Chương 102. Nếu tôi không ly hôn thì sao?

Cố Tĩnh Trạch hạ tầm mắt nhìn Mạc Huệ Linh: “Em rốt cuộc làm gì vậy, Huệ Linh? Sao tự dưng lại đến đây làm náo loạn?”

Náo loạn? Nói mình làm loạn ư?

Mạc Huệ Linh tức giận đáp trả: “Cố Tĩnh Trạch, em hỏi anh, cuối cùng thì cô ấy và anh là như thế nào? Vì sao anh lại dẫn cô ấy đến căn phòng của riêng chúng ta?”

Cố Tĩnh Trạch nhìn thoáng qua căn phòng: “Chỗ này là phòng riêng của chúng ta từ khi nào?”

“Em…” Mạc Huệ Linh kinh ngạc nhìn anh: “Rõ ràng là vậy, đây là nơi chúng ta thường xuyên tới.”

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt trả lời: “Đây là nơi yêu thích của tôi, không chỉ có em, mà anh trai và em trai của tôi, gia đình của tôi đều tới, nhiều bạn bè thân quen của tôi tất nhiên cũng đã tới.”

“Chuyện này…” Mạc Huệ Linh không nghĩ Cố Tĩnh Trạch sẽ nói vậy, từ lâu cô ta đã tự cho rằng nơi đây chính là chốn riêng tư của hai người họ, bởi vì anh và cô ta thường lui tới đây. Ngay cả sau đó khi cô ta đến đây với bạn bè mà không phải là đi cùng anh thì nhân viên vẫn rất ân cần tiếp đón.

Rõ ràng nơi này chỉ thuộc về cô ta và Cố Tĩnh Trạch, vậy mà hiện tại anh lại dẫn người phụ nữ đáng ghét kia đặt chân đến nơi này…! Sao lại có thể?

Vẻ mặt Cố Tĩnh Trạch vô cảm, nói: “Em nhìn lại bộ dáng của mình xem, mau trở về đi.”

Mạc Huệ Linh nắm chặt cánh tay Cố Tĩnh Trạch, sống chết đều nhất định không chịu rời khỏi: “Không, anh không chỉ là ăn cơm với cô ấy, anh còn cười nói rất vui vẻ nữa! Em không thích như vậy!”

Cố Tĩnh Trạch hít một hơi thật sâu, ráng nhẫn nại mặc dù trong lòng bắt đầu bực bội: “Tôi và cô ấy ăn cơm thì thế nào, chẳng lẽ cả quyền ăn cùng ai mà tôi cũng không tự quyết định được?”

“Nhưng…” Mạc Huệ Linh cắn răng, nhất thời nghẹn họng không biết nói gì.

Cô ta nhận ra tâm trạng Cố Tĩnh Trạch không vui, đành phải dịu giọng nói: “Tĩnh Trạch, vốn dĩ hôm nay em có dẫn vài người bạn đến nhà hàng này ăn, không ngờ lại gặp anh và cô ấy ở đây… Mọi người đều biết chúng ta mới là một đôi, hiện tại anh cùng cô ấy lại ở bên nhau, em phải nói như thế nào đây? Nhất định mọi người sẽ nhìn em như một người phụ nữ bị vứt bỏ… tại sao em phải thành ra nông nỗi này…”

Cố Tĩnh Trạch trầm mặc một chút: “Huệ Linh… không cần phải quan tâm đến ánh mắt người khác.”

“Người họ xầm xì bàn tán không phải anh, dĩ nhiên anh không quan tâm!” Mạc Huệ Linh ngẩng đầu gắt gỏng.

Cố Tĩnh Trạch điềm tĩnh nói: “Vậy thì em nên nói cho họ biết tôi bây giờ đã kết hôn, tôi và em không phải một đôi, vậy thì mọi người sẽ không còn thắc mắc hay nói gì đến em.”

“Anh…!” Mạc Huệ Linh nghe xong lời này liền á khẩu, tâm trí rối loạn: “Anh nói chúng ta không phải một đôi? Tĩnh Trạch, chúng ta luôn là một đôi hạnh phúc bên nhau, anh vẫn là của em! Còn anh và cô ấy sớm muộn cũng phải ly hôn! Em đã nói rồi, em sẽ chờ anh!”

“Đúng vậy, sớm muộn cũng ly hôn, nhưng hiện tại chúng tôi vẫn là vợ chồng, tôi và em phải tạm chấm dứt, còn chuyện sau này thì để về sau hãy nói. Tôi đã từng nói, em có thể đi tìm người đàn ông khác phù hợp với mình, chuyện tương lai không ai có thể đoán trước được, không ai có thể biết được điều gì sẽ xảy ra, thời điểm tôi kết hôn cũng chưa từng nghĩ…” Cố Tĩnh Trạch chậm rãi nói.

Anh chưa từng nghĩ đến một ngày quan hệ của anh và Lâm Triệt sẽ thay đổi như thế này, bây giờ chỉ cần nghe đến hai chữ ‘ly hôn’ thì trong lòng anh thật sự bực bội khó chịu. Anh không muốn nghĩ đến viễn cảnh đó, đối với anh thì việc có Lâm Triệt bên cạnh tựa như là một thói quen, một thứ gì đó rất hiển nhiên tồn tại trong cuộc sống của mình.

“Chưa từng nghĩ tới cái gì?” Mạc Huệ Linh ngẩng đầu, cô ta đang sợ sệt anh nói ra điều gì đó.

Cố Tĩnh Trạch đành hít một hơi thật sâu: “Cuộc hôn nhân này không có thời hạn cụ thể, bản thân tôi cũng không biết khi nào sẽ ly hôn.”

Mạc Huệ Linh cắn răng: “Dù là bao lâu thì em vẫn chờ!”

“Huệ Linh!” Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ nói: “Nếu tôi không ly hôn thì sao?”

“Anh…!” Mạc Huệ Linh lập tức nhào đến ôm chặt anh: “Nếu anh không ly hôn thì em có chết cũng không buông tha anh! Em có chết cũng không từ bỏ anh! Tĩnh Trạch, anh nhất định sẽ ly hôn, nhất định là như vậy! Sao anh có thể không ly hôn chứ?”

Cảm nhận được nước mắt Mạc Huệ Linh đang ướt đẫm trên áo mình, thân thể Cố Tĩnh Trạch phản ứng rất khó chịu, nhưng nhìn thấy cô ta khóc nức nở vậy thì đành yên lặng.

Cố Tĩnh Trạch biết rõ tính cách của Mạc Huệ Linh nên không nói gì nữa, chính anh cũng không biết tương lai về sau như thế nào, lúc này trong lòng anh rất rối loạn nên buột miệng nói một câu, lại không ngờ khiến cho Mạc Huệ Linh khóc thương tâm, bỗng nhiên có chút hối hận.

Anh đang thầm tự trách mình không nên quá xúc động mà nói chuyện thiếu suy nghĩ. Chỉ là vừa trong nháy mắt, ý nghĩ ‘không ly hôn’ thật sự đã lướt qua đầu anh…

“Được rồi, đừng khóc, Huệ Linh.” Cố Tĩnh Trạch nhẹ giọng nói.

Mạc Huệ Linh nghe được giọng nói ôn nhu này, tức khắc biết ít ra ở trong lòng anh thì cô ta vẫn còn một vị trí nhất định, vậy nên mới từ từ nín khóc. Dù sao thì hai người chính là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm khắng khít biết bao nhiêu, sao có thể dễ dàng bị Lâm Triệt chen ngang?

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nói: “Được rồi, em đi ăn với bạn bè đi, tôi phải về trước.”

Mạc Huệ Linh gật gật đầu: “Mấy ngày nữa là Thất Tịch rồi, em muốn ở bên anh.”

Cố Tĩnh Trạch: “Mấy ngày nữa là Thất Tịch?”

Mạc Huệ Linh: “Đúng vậy.”

Cố Tĩnh Trạch: “Nhưng, Huệ Linh, mỗi dịp Thất Tịch thì người Cố gia luôn đi nghỉ cùng nhau, tôi sẽ không thể ở bên cạnh em.”

Mạc Huệ Linh nghe vậy liền rủa thầm trong lòng, Cố gia đáng chết… toàn là thứ quy củ vớ vẩn! Bất quá thì ngoài mặt cô ta vẫn nhỏ nhẹ: “Vậy thôi được, em sẽ chờ anh sau đó.”

Chờ Cố Tĩnh Trạch rời khỏi thì nhóm bạn tiểu thư của Mạc Huệ Linh mới từng bước từng bước chui ra.

Không ngờ Cố Tĩnh Trạch lại có người phụ nữ khác nha, sự thật này khiến cả đám bọn họ đều ngây người! Chẳng ngờ Mạc Huệ Linh kiên trì bám lấy Cố Tĩnh Trạch nhiều năm như vậy đều không thể đặt chân vào cổng nhà Cố gia, xem ra Mạc tiểu thư đây là công sức dã tràng!

Mạc Huệ Linh thấy ánh mắt bọn họ thì hừ lạnh một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Người phụ nữ kia cùng lắm chỉ là người mà gia đình anh ấy ép cưới! Chung quy thì anh ấy chỉ yêu mình tôi, chỉ một mình tôi mà thôi! Sớm muộn thì cô ta sẽ phải cút xéo đi, hừ, cái thứ gì chứ!”

Khi Cố Tĩnh Trạch bước ra ngoài thì thấy Lâm Triệt đang ngồi trong xe chờ anh, gương mặt cô bất đầu mất kiên nhẫn.

Nhìn thấy anh, ánh mắt Lâm Triệt hơi giật giật, hỏi: “Dỗ xong chưa?”

Cố Tĩnh Trạch ngồi vào xe, nhẹ giọng nói: “Là cô ấy hiểu lầm, cho rằng phòng đó là dành riêng cho hai chúng tôi, nhưng thật ra phòng đó là căn phòng ưa thích nên tôi thường dẫn người nhà và bạn bè tới, không có gì quá đặc biệt.”

Lâm Triệt vội nói: “Anh không cần giải thích với tôi, tôi không để ý đâu. Nhưng nếu anh nói lời này với cô ấy thì cô ấy nhất tức chết rồi. Cô ấy tin đó là nơi dành riêng cho hai người, anh thì không nghĩ vậy.”

“Nhưng đó là sự thật, tôi không nói vậy thì phải nói thế nào?” Cố Tĩnh Trạch khó hiểu hỏi.

Lâm Triệt: “…”

Cô thầm nghĩ Cố Tĩnh Trạch luôn là người ưu tú thông minh trên mọi phương diện, nhưng ở khía cạnh tình cảm thì anh thật như cục đá, Mạc Huệ Linh có thể ở bên anh nhiều năm đúng là kiên trì dễ nể…

Lâm Triệt thở dài một tiếng: “Thôi bỏ đi, nói với người ngốc như anh cũng vô dụng.”

Cố Tĩnh Trạch dĩ nhiên biết anh thật sự không cần phải gấp gáp giải thích, nhưng bản thân lại không khống chế được, chỉ muốn nhanh chóng nói cho Lâm Triệt hiểu rằng nơi này không phải là chốn riêng tư của anh và Mạc Huệ Linh.

Lúc này chủ nhà hàng liền bước ra ngoài, đến gần cửa xe và nhẹ giọng nói: “Cố thiếu gia, có chuyện này tôi muốn nói với ngài.”

Cố Tĩnh Trạch: “Chuyện gì?”

Chủ nhà cung kính nói: “Mạc tiểu thư dùng bữa ở đây rất nhiều lần, các chi phí đều ghi vào tài khoản của ngài.”

Chủ nhà hàng luôn tin tưởng Mạc Huệ Linh là Cố thiếu phu nhân tương lai, cho nên mỗi lần cô ta đến dùng bữa thì ông đều ghi lại chi phí và chốt và phần tài khoản của Cố Tĩnh Trạch, cũng chưa bao giờ nói gì.

Nhưng bây giờ lại thấy Cố Tĩnh Trạch dẫn một người phụ nữ khác tới, trong lòng có chút nghi hoặc nên vội vàng chạy đến trình mọi giấy tờ cho anh xem.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply