Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 419

Chương 419

Bức bách cuối cùng

Bác sĩ phẫu thuật cho Doãn Ngự Hàm đã nhanh chóng ra khỏi phòng cấp cứu, thấy Hề Hề thất thần đứng vô lực tựa vào cửa thì liền nói: “Cô là mẹ của cậu bé sao? Xin yên tâm, cậu bé không có gì đáng ngại, chỉ là va chạm nhẹ ở đầu thôi.”

Chỉ là va chạm nhẹ, vậy tại sao lại phải cấp cứu lâu đến vậy? Còn truyền máu nữa?

Hề Hề kiên quyết không tin lời bác sĩ, mãi đến khi các y tá đẩy Doãn Ngự Hàm ra khỏi phòng cấp cứu, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đang hôn mê của cậu nhóc thì cô mới bình tĩnh được một chút, chân tay cô tựa như rụng rời không còn sức lực.

Cô vừa định đuổi theo thì Doãn Tư Thần lập tức ngăn cản, thấp giọng nói: “Bác sĩ đã nói thằng bé không sao, em không cần lo nghĩ nữa. Em mệt rồi, nên trở về nghỉ ngơi đi.”

Hề Hề mờ mịt lắc đầu: “Tôi không đi! Bọn nhỏ còn chưa thoát khỏi nguy hiểm thì tôi không đi!”

Phảng phất như nhớ tới điều gì, Hề Hề vội vàng nắm lấy vạt áo của Doãn Tư Thần, kích động nói: “Bọn nhỏ cũng là con của anh mà! Anh không thể mặc kệ như vậy được!”

Doãn Tư Thần rốt cuộc đã bức ép cô nói ra lời này, ánh mắt anh lập loè: “Em có biết mình đang nói gì không?”

Hề Hề đành gật gật đầu thật mạnh: “Tôi nghe nói ba năm trước đây tôi và anh đã có con với nhau? Là Doãn Ngự Hàm, đúng không? Mặc kệ ba năm trước đã xảy ra chuyện gì, thằng bé là con của chúng ta! Anh không thể đứng yên mặc kệ được!”

Khoé mắt hẹp dài bình tĩnh nhìn Hề Hề một lúc lâu, sau đó chậm rãi lên tiếng: “Nếu em nhận thức rõ bản thân đang nói gì, hy vọng sau này em đừng tự phủ nhận lời nói của mình. Em yên tâm, bọn nhỏ sẽ không có việc gì! Doãn gia của tôi không phải nhu nhược đến mức không chăm sóc được hai đứa trẻ. Em đã mệt rồi, đi nghỉ ngơi đi! Tiểu A—”

Tiểu A bước đến: “Thiếu phu nhân, mời cô đi nghỉ ngơi!”

Hề Hề còn muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị các trợ lý nửa cung kính nửa bức ép rời đi.

Chờ Hề Hề hoàn toàn rời khỏi, Doãn Tư Thần mới bước vào phòng bệnh. Anh vừa đóng cửa phòng thì gương mặt nhỏ nhắn đang hôn mê tức khắc vùng tỉnh dậy, Doãn Ngự Hàm nháo nhác nhú đầu nhìn ra bên ngoài, nói: “Daddy, mommy đồng ý chưa ạ?”

Doãn Tư Thần không trả lời, ngồi xuống, đưa tay ấn vào ót của cậu nhóc.

“A a a!!! Đau đau đau!” Doãn Ngự Hàm réo lên: “Đau quá!”

“Lần này chơi lớn quá nhỉ?” Đôi mắt hẹp dài nheo lại, sự tức giận trong đáy mắt của anh làm Doãn Ngự Hàm rùng mình.

“Daddy…” Doãn Ngự Hàm chu chu cái miệng nhỏ xíu, uỷ khuất nói: “Con hết cách rồi… lần này bà cố làm tiệc mừng thọ rõ ràng là muốn daddy xem mắt! Con không muốn có mẹ kế, con không thích người phụ nữ nào bước vào nhà chúng ta hết! Daddy~! Daddy muốn phạt con thì để sau được không? Dù dùng cách gì cũng nhất định phải làm cho mommy chịu trở về nước!”

Doãn Tư Thần giận dữ: “Cố Miểu vì sao vô duyên vô cớ phát sốt? Không phải đã dặn hai đứa không được làm quá trớn sao?”

Doãn Ngự Hàm lần nữa chu chu miệng nói: “Ban đầu kế hoạch là con sẽ bị sốt, nhưng mà… con được di truyền thể chất của mommy nên rất khoẻ mạnh, có bỏ đầy nước đá vào bồn tắm ngâm mình thật lâu vẫn chỉ hắt xì vài cái, làm gì cũng không bị sốt…”

“Cho nên con mới bảo Cố Miểu vào tắm trong bồn nước đá? Con không sợ Cố Miểu bị sinh bệnh nghiêm trọng sao? Hả!?” Từ cuối cùng mang theo uy nghiêm trấn áp, khiến cậu nhóc tinh ranh Doãn Ngự Hàm phải run rẩy: “Daddy, con biết sai rồi…”

“Rốt cuộc có bị thương hay không?” Doãn Tư Thần quan sát khắp người cậu nhóc.

Doãn Ngự Hàm ngọ nguậy cái cổ bé xíu: “Không có ạ… chỉ trầy da thôi. Để doạ mommy một chút nên mới nói bác sĩ báo lại như vậy…”

“Hừ, để daddy đi xem Cố Miểu.” Nhìn thấy con trai bình an vô sự không bị thương, Doãn Tư Thần mới thở phào nhẹ nhõm, xoay người rời khỏi và tiến đến phòng của Cố Miểu.

Vừa mở cửa phòng thì Cố Miểu đã ngồi lên, khép nép ngay ngắn nhận lỗi: “Daddy, con sai rồi!”

Doãn Tư Thần thở dài một tiếng, gật gật đầu nhìn Cố Miểu: “Nằm xuống nói chuyện đi.”

Cố Miểu ngoan ngoãn nằm xuống, gối vẫn để cao hơn một chút để hơi ngẩng đầu lên, bộ dáng cậu nhóc vô cùng quy củ trước mặt Doãn Tư Thần.

“Ngự Hàm luôn bày trò nghịch ngợm gây rắc rối, con không cần cái gì cũng nghe theo nó. Daddy chỉ đồng ý cho hai đứa giả bệnh, chứ không phải nói hai đứa làm cho mình thành bệnh thật!” Doãn Tư Thần đưa tay sờ vào trán cậu nhóc, nhiệt độ đã khá ổn định, đáy lòng anh lúc này mới cảm thấy an tâm.

“Nhưng mà giả bệnh sẽ bị mommy phát hiện ngay!” Đôi mắt màu hồng bảo thạch thoáng ảm đạm: “Daddy, con không muốn rời xa mommy đâu! Vất vả lắm mới tìm được mommy, con không muốn… chúng ta đừng rời xa nhau nữa!”

“Sẽ không có ai chia cắt được gia đình chúng ta, cứ tin daddy!” Doãn Tư Thần thầm than một tiếng: “Cố Miểu, con là đứa con trai ngoan, nghỉ ngơi đi để cơ thể khoẻ hẳn. Không được gây chuyện nữa!”

Cố Miểu ngoan ngoãn gật gật đầu: “Rượu thuốc của mommy quả nhiên công hiệu quá!”

Doãn Tư Thần gật đầu: “Dược của Vân gia chính là thứ mà trên thế giới này người có tiền vẫn chưa chắc mua được. Mỗi loại dược đều được tổng hợp tinh chế từ nhiều thành phần dược tề quý hiếm, có mommy dùng rượu thuốc giúp con hạ sốt thì daddy cũng yên tâm.”

“Vậy khi nào chúng ta phải về nước?” Cố Miểu vội vàng hỏi.

“Muộn nhất ngày mai.” Doãn Tư Thần trả lời ngắn gọn dứt khoát.

Cố Miểu khẽ cúi đầu, gương mặt nhỏ nhắn hơi nhíu lại, ánh mắt giãy giụa.

“Không được chơi trò này nữa!” Doãn Tư Thần sao lại không biết cậu nhóc đang nghĩ gì?

Cố Miểu yên lặng, trong lòng hãy còn do dự.

“Vừa rồi hai đứa con thiếu chút nữa đã hù chết mommy rồi. Thêm một lần nữa, nếu mommy thật sự sợ quá mà ngất đi thì biết làm sao?” Thanh âm Doãn Tư Thần tức giận: “Trước khi làm gì đều phải dùng cái đầu suy nghĩ!”

Lúc này Cố Miểu mới rụt cổ le lưỡi, tỏ vẻ biết mình đã sai.

Doãn Tư Thần bất đắc dĩ lắc đầu, hai cậu con trai của anh càng ngày càng nâng cao đẳng cấp nghịch ngợm gây rắc rối!

Hề Hề được nhóm trợ lý đưa về căn biệt thự ở London, khi trở vào nhà thì cô mới hậu tri hậu giác nhận ra nhiều điều không hợp lý, tựa như cô đã vô tình bỏ qua nhiều tình tiết bất thường.

Ví dụ như tại sao Doãn Tư Thần vừa gặp cô ở cổng hội trường thì đã biết chuyện?

Bác sĩ tại sao vừa gặp cô đã làm điệu bộ giải thích mạch lạc như vậy?

Cố Miểu và Doãn Ngự Hàm sao lại cùng lúc xảy ra chuyện, một đứa bị bệnh, một đứa bị tai nạn?

Vừa rồi Hề Hề bị hai cậu nhóc hù cho một trận mất cả hồn vía, hiện tại khi bình tĩnh lại cô mới nhận ra nhiều điều không ổn. Chỉ là cô chưa kịp động não suy nghĩ thì Tiểu Vương đã đột nhiên gõ cửa bước vào: “Hề Hề tiểu thư, chúng tôi… phải về rồi.”

Về? Về đâu?

Hề Hề chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện vừa rồi, cô lập tức kinh ngạc nhìn Tiểu Vương.

“Chuyên cơ đã chuẩn bị, mọi người phải dẫn theo hai vị tiểu thiếu gia đi cùng chủ tịch trở về nước. Chủ tịch nói em đến báo chị một tiếng, còn khoảng hai giờ nữa thì máy bay sẽ cất cánh.” Tiểu Vương điềm đạm nói.

“Đùa sao? Tình trạng bọn nhóc chưa qua khỏi nguy hiểm mà!” Hề Hề tức khắc nóng nảy, căn bản là quên béng mất cô vừa nghi ngờ những chi tiết kỳ lạ xoay quanh câu chuyện thương bệnh binh của hai bánh bao nhỏ. Hiện tại cô chỉ cầu mong cho hai con trai bình an!

“Nhưng đây là lệnh của chủ tịch.” Tiểu Vương liền bày ra vẻ mặt khó xử.

“Chị sẽ nói chuyện với Doãn Tư Thần!” Hề Hề lúc này chính là bất chấp tất cả, cô lấy túi xách xông ra khỏi biệt thự.

Hề Hề vừa rời khỏi, Tiểu Vương đã lấy di động gọi báo với các vệ sĩ: “Thiếu phu nhân đã ra ngoài, chú ý an toàn trên đường đi của thiếu phu nhân.”

Thời điểm Hề Hề tìm được Doãn Tư Thần, anh đang ngồi ung dung trong phòng nghỉ, mặc dù đang an tĩnh nghỉ ngơi không nói lời nào, khí phách vẫn toả ra khiến người chung quanh chỉ có thể im lặng như ve sầu mùa đông.

Vốn dĩ Hề Hề chính là hùng hổ đến đây muốn nói chuyện phải trái, nhưng một khắc thật sự đối mặt với Doãn Tư Thần thì cô nhận ra một chữ mình vẫn không nói ra được.

Dù Doãn Ngự Hàm có là con trai do cô mang nặng đẻ đau, nhưng thằng bé là người của Doãn gia, cô không có quyền gì để chỉ trích Doãn Tư Thần…! Cả Cố Miểu cũng vậy! Cô chỉ là vợ trước, một người vợ mất đi mọi ký ức về quá khứ của mình, đến cả thân phận còn hư hư thực thực vô cùng phức tạp…

Cô lấy gì chứng minh quyền làm mẹ?

Chứng minh được rồi thì sao chứ?

Cô có gì để đấu tranh với Doãn gia?

Doãn Tư Thần nhìn thấy Hề Hề chủ động đến đây, tay phải khẽ phất lên một cái, khí chất ưu nhã tôn quý khiến người khác không thể rời mắt.

“Mời ngồi.” Doãn Tư Thần bình tĩnh nhìn Hề Hề: “Xem ra em đã suy nghĩ kỹ nên muốn nói chuyện với tôi?”

Ánh mắt Hề Hề giãy giụa giây lát, cuối cùng dứt khoát ngồi xuống đối diện Doãn Tư Thần: “Đúng, tôi muốn nói chuyện với anh.”

“Được, em muốn nói gì?” Doãn Tư Thần bộ dáng thong dong tự tại, tuỳ ý tựa lưng vào ghế sofa, mặc dù anh nói rất ít nhưng lại khiến Hề Hề cảm thấy cực kỳ áp lực.

“Ba năm trước…” Hề Hề cắn môi gắt gao, cô nhắm mắt, nhẹ nhàng nói: “Ba năm trước đây tôi và anh thật sự là vợ chồng sao?”

Doãn Tư Thần khẽ cười: “Tôi còn nghĩ em sẽ nói chuyện về quyền nuôi con.”

Hề Hề chưa kịp mở mắt nhìn đối phương, đã nghe thấy lời tiếp theo: “Đương nhiên nếu em có đề cập đến quyền nuôi con với tôi, thì chỉ là lấy trứng chọi đá, hoàn toàn vô ích.”

“Vì sao anh lại giả vờ như không quen biết tôi?” Hề Hề cắn môi, tiếp tục hỏi: “Anh rõ ràng đã nhận ra tôi, không phải sao? Vì cái gì mà tất cả mọi người đều làm như không quen biết tôi?”

“Vậy nếu tôi tỏ vẻ như mình biết em, thì có tác dụng sao? Nếu tôi nói, Cố Hề Hề, những gì em nợ tôi đã đến lúc nên trả lại, em sẽ trả lại cho tôi sao?” Doãn Tư Thần hỏi lại.

“Tôi là Vân Hề!” Hề Hề tức khắc phản bác.

Doãn Tư Thần bật cười trào phúng: “Em xem, tôi chỉ mới nói em là Cố Hề Hề, em đã phản ứng như vậy. Huống chi là nói với em chúng ta từng kết hôn và có con với nhau?”

Hề Hề quả nhiên im lặng, không thể trả lời.

Không sai, nếu thật sự có một người tự nhiên đứng trước mặt cô, nói với cô rằng: Này, em là vợ trước của tôi, chúng ta có một đứa con trai, còn nhận thêm một đứa con nuôi!

Chắc chắn một giây sau cô sẽ báo cảnh sát kiện đối phương tội quấy rối?

“Cố Hề Hề… đến bây giờ trong lòng em vẫn tràn ngập hoài nghi, đúng không?” Doãn Tư Thần đạm mạc lên tiếng: “Nếu em chưa tin những gì chính tai mình nghe, chính mắt mình nhìn thấy, vậy vì cái gì lại không tự trở về điều tra chân tướng? Chính em tra rõ sự tình, còn không phải là sự thật?”

Cố Hề Hề… lại là cái tên này!?

Chẳng lẽ ba năm trước đây, cô tên là Cố Hề Hề?

“Tôi không có nhiều thời gian, nếu không có gì quan trọng thì tôi phải chuẩn bị khởi hành.” Doãn Tư Thần nhẹ nhàng mở miệng.

“Anh muốn đi đâu?” Hề Hề buột miệng hỏi.

“Về vấn đề này, em lấy vị trí gì để hỏi tôi? Nếu lấy thân phận Cố Hề Hề vợ của tôi, vậy tôi sẽ trả lời em. Nếu lấy thân phận Vân Hề, vậy thì xin lỗi, em không có tư cách biết.” Thanh âm Doãn Tư Thần mang theo sự kiêu ngạo.

Những lời này quả thật kích thích khiến sắc mặt Hề Hề trắng bệnh.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

5 thoughts on “Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 419

  1. Chị Airy ơi, trong đoạn Tư Thần nhấn ót của Ngự Hàm, vậy ót là phần nào trên cơ thể vậy chị?

    1. là phần sau gáy, dưới xương cổ, ngang ngang bả vai ấy ^__^

Leave a Reply