Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 434

Chương 434

An ủi Doãn Tư Dược

Hề Hề đuổi theo sau Doãn Tư Dược.

Nghe được tiếng chân, Doãn Tư Dược bỗng nhiên quay đầu lại, tựa như không nghĩ rằng Hề Hề sẽ đi theo mình nên anh tức khắc ngẩn ngơ, khuôn mặt anh tuấn không giấu được vẻ kinh ngạc.

Hề Hề không biết vì sao cô lại chạy theo ra đến đây, chỉ là cô cảm thấy Doãn Tư Dược thật sự rất đáng thương. Vừa rồi lúc mọi người kích động lời qua tiếng lại, anh dường như là người ngoài cuộc, bản thân bị tổn thương nhưng cả dũng khí mở miệng chất vấn cũng không có.

“Chị…” Doãn Tư Dược định mở miệng gọi một tiếng chị dâu, nhưng đột nhiên nhớ ra Hề Hề còn đang mất trí nhớ, ngay sau đó liền nói: “Sao cô lại ra đây?”

Hề Hề do dự một chút, nói: “Tôi sợ cậu nghĩ quẩn trong lòng.”

Một khắc này ánh mắt Doãn Tư Dược chấn động kịch liệt, trong ký ức của anh từ nhỏ cho đến lớn, người khác nhìn vào anh nếu không phải khinh bỉ thì sẽ là nịnh nọt trục lợi. Ngay cả người mẹ ruột sinh ra anh, cũng chỉ xem anh là công cụ để tranh đoạt tiền tài của Doãn gia, thậm chí đến cả Mã Anh Anh cũng chỉ coi anh là chỗ dựa núp bóng.

Trước giờ chưa từng có bất kỳ ai hỏi anh một câu rằng anh có ổn không, anh có vui vẻ không, anh có nghĩ quẩn trong lòng không… Gần ba mươi năm sống trên đời, người đầu tiên hỏi anh những lời này lại là chị dâu của mình!

Hề Hề thấy thái độ Doãn Tư Dược vẫn còn xúc động, thì hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Chuyện của Doãn gia thì xét về lý tôi hoàn toàn không có tư cách biết đến. Hơn nữa mọi người nói chuyện rất nhanh, mọi thứ khá mờ mịt, tôi chỉ mơ hồ cảm giác cậu và họ khác biệt. Giống như cậu không muốn để lộ ra cảm xúc của mình, cho nên tôi mới sợ cậu nghĩ quẩn. Tôi biết mình không nên xen vào việc của người khác, tôi…”

“Không đâu.” Doãn Tư Dược lập tức ngắt lời Hề Hề, nhìn cô bằng đôi mắt chân thành: “Cảm ơn cô.”

Hề Hề gật gật đầu: “Cậu không có việc gì thì tốt.”

“Có thể phiền cô đi dạo cùng tôi một chút không?” Doãn Tư Dược hơi cúi đầu, ánh mắt mang theo vẻ cầu xin: “Tôi chỉ muốn tìm một người để trò chuyện.”

Hề Hề nghĩ nghĩ, sau đó gật đầu.

Hai người cùng nhau bước ra ngoài thôn, đứng cạnh một hồ nước lớn. Đang là mùa xuân nên đồng ruộng trải dài một màu xanh mát mắt, hoa dại mọc khắp nơi, quang cảnh rất hữu tình an lành. Hương hoa đồng nội và cảnh sắc trước mặt đã khiến nỗi lòng u ám của Doãn Tư Dược vơi bớt phần nào buồn phiền.

“Ở trong Doãn gia, tôi chỉ là con của vợ lẽ, là một tấm bia do ba mình tạo nên. Từ nhỏ đến lớn, tôi biết cả cuộc đời mình đều không có được ánh sáng thật sự. Mỗi ngày tôi đều nghe mẹ mình nói rất nhiều điều, nào là phải mưu tính kế để giành lấy cái ghế mà ba tôi đang ngồi. Ban đầu tôi kháng cự, nhưng mỗi lần như vậy mẹ đều sẽ đánh tôi. Dần dần tôi học được cách nói dối, cách diễn trò, ở trước mặt mẹ mình thì tôi trở thành đứa con đúng ý bà ấy, tôi tham lam, tôi háo sắc, tôi tham mộ hư vinh.” Ánh mắt Doãn Tư Dược nhìn vào đường chân trời xa xăm, từ từ trút ra nỗi lòng.

“Rõ ràng tôi rất chán ghét bộ dáng đó của mình, nhưng lại phải đóng một vai phù hợp. Tôi biết em gái mình là kết quả của mẹ cùng một người đàn ông khác, tôi biết có người luôn theo dõi gia đình tôi, muốn dẫn dụ tôi vào con đường sa ngã thành kẻ vô dụng. Lúc đó tôi rất hận, vì cái gì mà tôi và anh hai đều là con trai của ba, mà anh ấy thì cao cao tại thượng đứng trên tất cả, còn tôi lại là kẻ hèn mọn để người khác chà đạp?”

“Tôi không phục, tôi thật sự không phục! Tôi muốn đấu tranh để bảo vệ chính mình, vì vậy tôi đã thuận theo ý của bọn họ, bề ngoài trở thành một kẻ hư hỏng đua đòi như ý họ mong muốn. Ở huyện thành nơi tôi ở ngày xưa, chưa có chuyện xấu nào mà tôi chưa làm, cứ như vậy nhiều năm trôi qua, họ thật sự tin rằng tôi đã trở thành một kẻ lụn bại. Còn tôi vẫn chờ đợi một cơ hội phản công.”

“Ông trời quả nhiên không làm tôi thất vọng, năm tôi hai mươi lăm tuổi thì đột nhiên Doãn gia muốn đón tôi trở về. Vì thế tôi đã kết thúc hai mươi lăm năm sống trong u ám, chính thức có một địa vị và thân phận. Tôi cho rằng mình có thể đối nghịch với anh hai, trở thành người thắng cuộc trong cuộc chiến gia tộc này, nhưng mọi thứ hoá ra chỉ là một trò đùa đáng chê cười. Người mà tôi gọi là anh hai, anh ấy tài giỏi ưu tú vượt xa hơn những gì tôi có thể tưởng tượng. Mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh ấy, đừng nói là đối nghịch, ngay cả việc tôi tự bảo vệ bản thân cũng đã quá khó khăn.”

“Anh hai cố ý để lộ tin tức, dẫn dụ cho tôi tự thăm dò được, cô có biết thời điểm tôi biết được thì tôi như thế nào không? Lúc đó tôi thật sự tuyệt vọng, cái cảm giác một khắc trước đây bừng bừng khí thế thì lập tức đã bị đối phương đẩy vào địa ngục… Anh hai của tôi là một vị đế vương cao ngạo, từ lúc bắt đầu ở vị trí vạch xuất phát thì anh ấy đã dẫn dắt tôi đi theo con đường vạch sẵn rồi. Cả đời này tôi sẽ không bao giờ với tới anh ấy, chỉ có thể ngước nhìn lên mà thôi.”

“Tôi biết, ở trong mắt anh hai thì tôi buồn cười và đáng thương cỡ nào. Tôi tự cho mình là đúng, sự kiêu ngạo của tôi chỉ là trò hài trong mắt anh ấy. Tôi không gượng dậy được, thậm chí tôi từng nghĩ đến việc bỏ chạy, chạy trốn khỏi thế giới đáng sợ này. Nhưng lúc tôi còn đang suy nghĩ từ bỏ thì anh hai bỗng dưng đến tìm tôi, đưa cho tôi hai lựa chọn, thần phục hoặc biến mất! Tôi hiểu từ biến mất của anh ấy không phải là rời khỏi Doãn gia, mà là triệt để biến mất trên đời này.”

“Khoảnh khắc đó tôi hiểu rất rõ, anh ấy không hề nói đùa. Anh hai quả thật có năng lực đủ để làm mọi thứ, có lẽ anh ấy đã chán ghét trò chơi này, phải đến lúc chọn một kết thúc vĩnh viễn. Tôi đã thần phục, bởi vì tôi là kẻ không có dũng khí. Đúng vậy, tôi rất nhu nhược, tôi không có can đảm lựa chọn biến mất. Vì thế theo lời của anh hai sai bảo, tôi bắt đầu làm mọi việc theo lệnh anh ấy.”

“Ban đầu tôi còn cho rằng mình sẽ theo bản năng mà kháng cự mệnh lệnh của anh hai. Nhưng tôi đã sai, tôi hoàn toàn cam tâm tình nguyện làm việc cho anh ấy. Bởi vì lúc đó bên cạnh anh ấy xuất hiện một người con gái…” Thanh âm Doãn Tư Dược nhỏ dần, gương mặt thoáng hoảng loạn nhìn lướt qua Hề Hề một cái, đến khi thấy cô vẫn bình thường không có phản ứng gì đặc biệt, thì anh mới yên tâm.

Nhưng sau cảm giác yên tâm thì chính là sự tiếc nuối tận đáy lòng… cô không biết… cũng tốt!

“Ba năm trôi qua, thời gian không phải dài, lại không phải quá ngắn, đủ để tôi nhìn nhận lại bản thân và tương lai của mình. Nếu không có sự việc ngày hôm nay thì có lẽ tôi sẽ tiếp tục lừa mình dối người, cho rằng dù mình là con của vợ lẽ, dù mẹ của tôi không được cưới hỏi, ít ra tôi vẫn còn một người ba thương yêu mình. Nhưng hôm nay tôi đã biết, thì ra cả điều nhỏ nhoi nhất tôi cũng không có.” Giọng nói Doãn Tư Dược dần dần ảm đạm.

Hề Hề thầm than một tiếng trong lòng, chuyện của Doãn gia quả là phức tạp rối rắm…

An ủi người khác quả nhiên không phải dễ, cô phải nói gì để động viên đối phương đây?

Này, không sao đâu, cậu không thấy anh hai của cậu cũng buồn lắm sao? Anh ấy cũng đâu có được ba cậu thương yêu, đúng không?

Không được, nghe kỳ quá, giống như xát muối vào tim người ta vậy, kích thích hận thù nữa chứ!

Này, không sao đâu. May mắn là bây giờ trông cậu cũng rất ổn mà, dù có được ba thương yêu hay không thì cậu vẫn là một người thành công trong xã hội!

Không được, thành công chỗ nào chứ, cả nhà người ta đang buồn thúi ruột mà!

Ai da, đúng là tội tò mò hại bản thân mà, tự nhiên mềm lòng đi theo ra đây, giờ biết nói gì để khuyên giải đối phương đây? Cô không có chút kinh nghiệm nào của một chuyên viên tư vấn tâm lý cả!

Ngay lúc Hề Hề đang khổ sở vắt óc nghĩ lời an ủi, thì Doãn Tư Dược đột nhiên lên tiếng: “Hề Hề, cảm ơn cô đã nghe tôi nói nhiều như vậy. Nói ra được rồi, tôi cảm thấy lòng mình dễ chịu hơn nhiều.”

Hề Hề ngớ người.

Tôi rõ ràng chưa nói gì hết? Vậy là ổn rồi hả? Không cần an ủi sao?

Hề Hề còn đang rối rắm tính nói gì đó, bỗng nhiên di động reo lên, cô liền nhìn Doãn Tư Dược với ánh mắt xin lỗi, sau đó bắt máy: “Nhược Na, có chuyện gì vậy?”

Trong điện thoại truyền đến giọng nói vui mừng hớn hở của Mộc Nhược Na: “Này, này, rốt cuộc hồi nãy mọi người ở trong nhà nói cái gì vậy? Trần Mỹ Nga gặp tôi nói là muốn tặng miễn phí cho tôi cái bí quyết làm mỹ phẩm đó! Chúng ta lời to rồi!”

A ha? Trần Mỹ Nga vậy mà không cần tiền, tặng không cho Mộc Nhược Na thật sao?

Mà cũng đúng, bà ấy chịu đả kích lớn như vậy, quả thật bây giờ đúng là có sống cũng không luyến tiếc gì. Bí quyết làm mỹ phẩm kia làm sao còn là bảo vật đối với bà ấy? Tình cảm mười năm trân quý hoá ra chỉ là giả tạo, thì còn gì đáng để tâm…

Hề Hề bỗng dưng đồng cảm với Trần Mỹ Nga.

“Nếu người ta đã tặng cho cậu thì cứ nhận đi, nhưng đối phương tặng không thì chúng ta cũng không nên keo kiệt, cậu cần phải bồi thường một chút cho bà ấy. Vừa rồi Trần Mỹ Nga đã chịu kích động rất lớn mới có thể lựa chọn như thế này.” Hề Hề nhỏ giọng nói: “Chuyện của Doãn gia chính là một bể khổ, ai can dự cũng đều bi thương. Thôi được rồi, tôi đến chỗ cậu ngay đây.”

Cúp điện thoại, Hề Hề định nói lời tạm biệt, không ngờ Doãn Tư Dược đã lên tiếng trước: “Cô nói rất đúng, Doãn gia chính là bể khổ, ai can dự cũng đều bi thương, tôi hiện tại chính là như vậy, đúng không? Được rồi, cảm ơn cô đã nghe tôi nói nhiều đến vậy. Cô có việc cứ đi trước đi.”

Hề Hề thật sự rất muốn hỏi một câu rằng cậu thật sự không sao chứ, nhưng nghĩ lại thật ra cô và đối phương không phải quen biết gì nhiều, nếu cô quan tâm quá thì hoá ra thừa thãi.

Hề Hề gật gật đầu nói đôi lời tạm biệt, sau đó chạy đi tìm Mộc Nhược Na. Cuối cùng thì cô và Mộc Nhược Na đã thành công, đạt được mục đích tới đây, thật không ngờ mọi chuyện lại diễn tiến như vậy, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. Chẳng biết nên tự khen mình hay không khi mà cách của cô trật lất, nhưng lại mang đến kết quả này.

Hề Hề vừa chạy đến thì nhìn thấy Mộc Nhược Na đang tươi cười hớn hở cảm ơn Trần Mỹ Nga. Bà ta thấy được Hề Hề thì ánh mắt hơi rung động, nhìn về phía cô và nói: “Đàn ông của Doãn gia, bạc tình mà lại thâm tình. Cô so với tôi may mắn hơn rất nhiều, bởi vì cô có được toàn bộ tình yêu của cậu thanh niên đó.”

Hề Hề ngẩn ngơ, cô may mắn hồi nào chứ?

Trần Mỹ Nga tiếp tục nói: “Được rồi, mục đích của hai người đã đạt được. Tôi đã quá mệt mỏi, không tiễn. Trần gia thôn này là nơi xa xôi hẻo lánh, từ nay về sau hai người không cần tới đây nữa.” Nói xong câu đó, gương mặt Trần Mỹ Nga thoáng qua vẻ buồn phiền thẫn thờ.

Hề Hề kéo kéo tay Mộc Nhược Na, nói: “Cảm ơn dì, chúng tôi sẽ không đến quấy rầy dì nữa. Dì hãy nghỉ ngơi an tĩnh.”

Trần Mỹ Nga xua xua tay, quay người rời đi.

Mộc Nhược Na không khỏi tò mò, nhìn Hề Hề: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

“Một lời khó nói hết, chúng ta trở về trước đi đã.” Hề Hề khẽ lắc đầu: “Đi thôi, cậu lái xe đi, tôi muốn nghỉ một chút.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê – Chương 434

Leave a Reply