Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 138

Chương 138. Sao có thể làm ảnh hưởng đến Tĩnh Trạch?

“Cố Tĩnh Trạch, bộ anh có thù oán với tôi sao? Thật là, càng chụp càng xấu…” Lâm Triệt lấy lại di động, vô ngữ nhìn anh: “Cố Tĩnh Trạch, giờ tôi rốt cuộc đã nhận ra, hoá ra anh cũng có khuyết điểm!”

Đôi mắt Cố Tĩnh Trạch trừng lên nhìn cô, thiếu chút nữa là anh nhảy dựng lên: “Em nói cái gì?”

Lâm Triệt: “Anh nhìn xem, hình anh chụp nè, tôi cảm thấy Cố thiếu gia à, anh chẳng có năng khiếu làm nhiếp ảnh gia chút nào cả, bất quá không sao, tôi hiểu mà, con người không ai hoàn hảo cả…” Cô lại tiếp tục nói: “Tôi tự chụp còn đẹp hơn…”

Nói xong, cô liền điều chỉnh tư thế và tự chụp một tấm, rồi đưa cho Cố Tĩnh Trạch nhìn: “Anh xem, đây mới gọi là nghệ thuật, nhìn lại hình anh chụp thật là chán đó…”

Cố Tĩnh Trạch xem hình, vô ngữ nhìn Lâm Triệt: “Hình này chẳng giống gì cả? Đây mà là em sao?”

Lâm Triệt liền kêu lên: “Đẹp là được!”

Cố Tĩnh Trạch thật không hiểu nổi thị hiếu của cô.

Lâm Triệt lại nói tiếp: “Nếu không thì chẳng lẽ lại chụp toàn những góc xấu nhất sao? Đương nhiên phải coi trọng người hâm mộ, chụp hình đẹp là suy nghĩ cho fan hâm mộ mà!”

“…” Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ lắc đầu.

Lâm Triệt cười cười: “Anh không hiểu đâu!”

Cố Tĩnh Trạch: “Tôi cũng không muốn hiểu!”

Lâm Triệt tủm tỉm cười, lại kéo Cố Tĩnh Trạch sát gần cô: “Ngồi sát lại đây, chúng ta chụp chung một tấm đi, nhìn anh là biết anh chưa chụp hình bao giờ rồi, thử rồi sẽ biết!”

“Tôi không cần…” Cố Tĩnh Trạch nhíu mày.

“Không cần cũng không được…” Lâm Triệt vẫn kéo anh lại gần cô, hơi dựa dựa đầu vào anh, để hình ảnh hai người cùng lọt vào khung ảnh: “Một hai ba, chụp!”

Răng rắc một tiếng, hình ảnh của hai người đã hiển thị trên màn hình di động, Lâm Triệt hí hửng chỉnh sửa hiệu ứng ánh sáng một chút rồi đưa cho anh xem: “Nhìn nè, đẹp lắm phải không?”

Cố Tĩnh Trạch nhướng mày: “Người đẹp thì chụp thế nào cũng đẹp.”

Cô xua xua tay nói: “Xuy, nhìn xem, mặt anh coi kỹ có nhiều nếp nhăn lắm đó!”

“Lâm Triệt!” Anh sa sầm mặt, lại lần nữa cô có ý chê bai tuổi tác của anh!

Lâm Triệt thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch sa sầm lại, tức khắc cười hì hì, nói: “Anh sao vậy, không chịu đối diện với tuổi thật của mình sao?”

Cố Tĩnh Trạch: “…”

Lâm Triệt cười hì hì nói: “Được được, đừng nóng giận được không? Ý tôi là… so với tuổi của anh thì gương mặt của anh rất trẻ đó!”

Cố Tĩnh Trạch: “…”

Đây là vẫn là chê anh già đúng không…?

“Thật sự đó…” Lâm Triệt nhỏ giọng nói.

“Được rồi, đừng nói nữa, tránh để lát tôi lại bị em làm tức chết.” Cố Tĩnh Trạch nghĩ nếu nói nữa với cô thì chỉ mình anh bị tức tối thôi, không nên nói quá nhiều với cô nàng ngốc nghếch này.

Những bỗng nhiên nhìn lại tấm hình chụp chung, hai người cùng dựa vào nhau, trông cũng rất xứng đôi, Cố Tĩnh Trạch liền nói: “Hình này gửi cho tôi một tấm.”

“Hả, anh muốn hả? Nhưng để làm gì?” Lâm Triệt không khỏi thắc mắc.

Cố Tĩnh Trạch: “Tôi không có tấm hình nào của em cả, lỡ nhất em đi lạc thì cũng có hình đăng báo tìm người chứ!”

“…” Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh, nhưng vẫn lấy di động gửi hình cho anh.

Cố Tĩnh Trạch nhận được hình, nhìn nhìn một chút rồi liền bấm nút lưu lại.

Chốc lát sau, tiệc từ tiện bán đấu giá đã bắt đầu, Lâm Triệt đăng ảnh vừa chụp lên weibo, sau đó cùng Cố Tĩnh Trạch xem bán đấu giá. Có vài món đồ nhỏ bé mà đã khởi điểm bán với giá hơn một ngàn vạn, làm Lâm Triệt kinh ngạc đến ngây người.

Một hồi lâu sau, Cố Tĩnh Trạch nghiêng đầu nhìn cô: “Em có thích gì không?”

Lâm Triệt nhìn anh: “Tôi đâu có mua nổi…”

Anh cười nói: “Nếu em làm tôi vui, thì món gì cũng mua được.”

“…” Lâm Triệt nói: “Bộ hiện tại tôi chưa đủ săn sóc anh sao! Tôi lúc nào cũng nhường nhịn anh mà!”

Cố Tĩnh Trạch hoàn toàn chẳng thấy cô nàng này có chút gì là nhường nhịn anh cả, chỉ thấy cô ngày càng to gan, nhiều lúc còn mắng mỏ chê bai anh nữa.

Lâm Triệt xem bán đấu giá một lúc, sau đó đứng lên đi toilet. Dãy hàng lang rất rộng và xa hoa, dù sao đây cũng là lần đầu đến nơi sang trọng thế này nên Lâm Triệt ít nhiều hơi choáng ngợp.

Cả toilet cũng được lát đá hoa cương, đèn vàng sáng bừng, Lâm Triệt không khỏi cảm thán… đúng là nơi dành cho giới thượng lưu nha…

Cô rửa tay và dặm lại lớp trang điểm nhẹ, lúc vừa định bước ra ngoài thì nghe được một thanh âm cao ngạo kêu lên: “Lâm Triệt?”

Là Mạc Huệ Linh?

Lâm Triệt quay đầu nhìn lại, Mạc Huệ Linh đứng đó một thân lễ phục lấp lánh, sải bước trên đôi giày cao gót tiến đến, lỗ mũi cô ta kiêu căng hểnh lên trời, khoé môi khinh miệt cười: “Thế nào? Lần đầu tới đây hay sao?”

Nụ cười trên mặt Lâm Triệt tắt dần, ăn ngay nói thật: “Đúng vậy, là lần đầu.”

Cô cũng không cảm thấy chuyện này có gì mất mặt, đơn giản là có sao nói vậy, không cần phải nói dối.

Mạc Huệ Linh cười cười: “Cũng phải, nên để Tĩnh Trạch dẫn cô tới những nơi như vậy thường hơn, nếu không người như cô gặp phải bữa tiệc lớn chắc sẽ bị doạ đến hết hồn. Nơi này tuy không thể so bằng bữa tiệc bề thế của Cố gia, nhưng tốt xấu gì cũng là bữa tiệc từ thiện lớn nhất đất nước này, mỗi năm chỉ có một lần.”

Lâm Triệt dĩ nhiên nhận ra ý nhạo báng của đối phương, cười nhạt: “Cảm ơn Mạc tiểu thư đã quan tâm.”

“Đương nhiên, cô vẫn chưa biết sao? À đúng rồi, tôi thấy cô đã chụp ảnh ở đây và đăng lên weibo?” Mạc Huệ Linh chính vì xem được tấm hình trên mạng xã hội weibo nên mới đi tìm Lâm Triệt.

Lâm Triệt này quả nhiên đang đắc ý, đã tới đây thì thôi, còn dám chụp ảnh, tuy rằng chỉ là ảnh tự chụp nhưng điệu bộ cao cao tại thượng kia thật phản cảm! Vị trí đó vốn dĩ phải là của Mạc Huệ Linh cô ta mà!

Mạc Huệ Linh thật sự căm hận, những gì Lâm Triệt đang sở hữu, đáng lẽ đều phải là của cô ta!

Lâm Triệt nhíu mày: “Thì sao?”

Vẻ mặt Mạc Huệ Linh trở nên nghiêm túc, giống như một vị nữ chủ nhân đáng trách cứ: “Lâm Triệt, tôi biết cô muốn nổi tiếng, nhưng cũng đừng giả vờ giả vịt nữa, cô muốn khoe khoang cũng chẳng sao. Nhưng cô phải biết Tĩnh Trạch là người kín tiếng về đời sống riêng tư, không thích dư luận hay báo chí tọc mạch về cuộc sống của anh ấy, cô không biết suy nghĩ hay sao hả? Có thích khoe khoang cũng phải nghĩ đến Tĩnh Trạch một chút! Cô làm như vậy chính là làm mất thể diện của anh ấy!”

Lâm Triệt vô ngữ nhìn Mạc Huệ Linh: “Ý của cô là gì?”

Lúc cô đăng hình lên weibo thì Cố Tĩnh Trạch nhìn thấy cũng không nói gì, vậy Mạc Huệ Linh có quyền gì lên tiếng ở đây?

Mạc Huệ Linh nói tiếp: “Còn muốn tôi phải nói thẳng ra sao? Lâm Triệt, cô nên biết thân phận như cô không xứng đáng với anh ấy, hẳn cô còn chưa biết cuộc sống trong xã hội thượng lưu là như thế nào? Nếu không hiểu thì có thể hỏi tôi, vì Tĩnh Trạch thì tôi sẽ cố mà giảng giải cho cô hiểu về thói quen và cuộc sống của anh ấy, chỉ cần cô đừng làm xằng bậy ảnh hưởng đến anh ấy, được không?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply