Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 150

Chương 150. Xử lý hai người họ là được

Lâm Hữu Tài cười ha hả: “Lâm Triệt à, lòng dạ đàn ông đều hay thay đổi, đối với phụ nữ cũng chỉ một thời gian là chán ngấy, đặc biệt lại là người đàn ông như Cố Tĩnh Trạch. Ba cũng suy nghĩ vì các con thôi, chỉ sợ lúc nào đó cậu ta không thích con nữa thì sẽ bỏ rơi con, chi bằng để chị hai của con… tiếp xúc với cậu ta một chút, khi đó hai đứa con sẽ cùng giúp đỡ nhau…”

Tuy ông ta nói năng mịt mờ, nhưng Lâm Triệt vẫn hiểu: “Ba, ba có ý gì chứ? Muốn tôi để cho Lâm Dư đi… đi… hầu hạ Cố Tĩnh Trạch!?”

Cô nói thẳng như vậy, làm Lâm Hữu Tài hơi ngượng ngùng, nhưng trong lòng ông ta thấu hiểu rất rõ, đứa con gái này khẳng định không thể nhờ vả bằng Lâm Dư được, cho nên ông ta vẫn muốn Lâm Dư gần gũi Cố Tĩnh Trạch hơn.

Lâm Triệt không buồn dông dài nữa, cô lập tức quay đầu đi, Lâm Hữu Tài ở phía sau cuống quít gọi: “Này, Lâm Triệt, sao con lại không hiểu chuyện như vậy?”

Lâm Triệt: “Tôi như vậy mà gọi là không hiểu chuyện?”

Lâm Hữu Tài nói: “Chẳng lẽ con không nghĩ cho chị gái của mình chút nào sao? Chỉ biết sống tốt cho mình thôi, không nghĩ cho ai cả?”

Lâm Triệt cảm thấy mọi quan điểm về nhân sinh và đạo đức của cô quả thật bị ông bố này làm cho đảo lộn!

Cùng lúc đó, tại phòng ăn.

Lâm Dư thấy mọi người đều đã đi, chỉ còn lại cô ta và Cố Tĩnh Trạch thì lập tức hướng nhìn anh, ánh mắt lộ ra sự ái mộ ám muội. Dù cho cô ta chỉ mới biết anh, nhưng một người đàn ông thế này thì khó có ai có thể không xiêu lòng?

Cô ta ngồi đó ngắm nghía khuôn mặt hoàn mỹ của Cố Tĩnh Trạch, khí chất nam tính cường đại. Gien di truyền của Cố gia quả nhiên ưu việt, khó trách lại có thể sinh ra đại minh tinh Cố Tĩnh Dư và vị đương kim tổng thống Cố Tĩnh Minh, và dĩ nhiên nhà tài phiệt bí ẩn Cố Tĩnh Trạch này cũng phải làm lòng người điên đảo.

Lâm Dư cố tình kéo trễ cổ áo xuống, lộ ra bộ ngực đẫy đà, liếc mắt đưa tình với Cố Tĩnh Trạch: “Cố tổng, biệt thự này thật lớn, thật đẹp đó~!”

Nghe thanh âm ái muội, Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt ngước đầu lên: “Vậy sao?”

Lâm Dư tiếp tục nũng nịu: “Đúng đó, thật là hâm mộ Lâm Triệt, có thể ở nơi này!”

Cố Tĩnh Trạch hơi nhướng mày, nhìn Lâm Dư.

Cô ta tiếp tục õng ẹo: “Cố tổng, ngài xem vệ sĩ nơi này thật nghiêm khắc nha, lúc nãy em vừa vào thôi, họ còn tính lục soạt quần áo của người ta đó…” Cô ta vừa nói, vừa kéo kéo quần áo, cố ý để cổ áo trễ càng sâu hơn.

Bất quá, Cố Tĩnh Trạch dù đang nhìn về hướng cô ta, vẫn làm như không thấy.

Lâm Dư buồn bực, thầm tự hỏi không lẽ anh không thấy được ngực của cô ta? Cô ta tự tin về vẻ ngoài của mình, bởi vì gien của Lâm gia cũng không tệ, cứ nhìn Lâm Triệt thì biết, đến khi trổ mã lại xinh đẹp phổng phao, cho nên Lâm Dư cũng càng kiêu ngạo về ngoại hình diện mạo của mình.

Cố Tĩnh Trạch đặt tách trà xuống, nhàn nhạt liếc mắt nhìn qua, thanh âm điềm nhiên: “Đó là công việc của họ, tuyệt đối không thể lơi lỏng, mong cô thông cảm.”

Lâm Dư tức khắc tràn trề thất vọng, chẳng lẽ Cố Tĩnh Trạch lại thiếu nhạy cảm đến vậy, không hiểu phong tình thế thái? Cô ta cảm thấy mình cần bạo gan hơn nữa, có câu nam truy nữ cách tầng sơn, nữ truy nam cách tầng sa (*), đàn ông sao có thể chống lại sự cám dỗ của thân thể phụ nữ?

(*) Nam truy nữ cách tầng sơn, nữ truy nam cách tầng sa: Đàn ông theo đuổi phụ nữ thì khó khăn như phải trèo đèo vượt núi, còn phụ nữ theo đuổi đàn ông thì dễ dàng như xé toạc tờ giấy.

Nghĩ vậy nên Lâm Dư lập tức đứng lên, tiến về phía Cố Tĩnh Trạch với dáng đi khiêu gợi: “Cố tổng à, em không thông cảm được, Cố tổng phải đền quần áo cho em mới được, em…”

Bỗng nhiên Cố Tĩnh Trạch híp mắt lại, Lâm Dư còn chưa kịp tiếp cận anh thì từ đâu xuất hiện hai ba người đàn ông mặc áo đen xông đến ấn cô ta đè trên mặt đất một cách thô bạo.

Thanh âm lả lơi của cô ta phút chốc trở thành tiếng thét chói tai, cô ta bị khống chế nằm yên trên đất không thể nhúc nhích. Mãi một lúc sau mới nhận ra bộ dáng của mình đáng hổ thẹn khó coi biết bao nhiêu, chỉ hận bản thân chưa từng đến đây…

“Buông ra! Các người là ai? Các người… tại sao lại đối với tôi như vậy!?” Lâm Dư giãy giụa kịch liệt, nhưng đối phương không có chút gì thương hương tiếc ngọc, vẫn gắt gao ấn chặt cô ta xuống nền nhà.

Lúc này, Lâm Triệt và Lâm Hữu Tài vội vàng chạy về phòng ăn, thì cảnh tượng này khiến Lâm Hữu Tài tối sầm mặt mũi. Đứa con gái cưng Lâm Dư của ông ta chẳng biết cố gắng kiểu gì lại thành ra như vậy…

Lâm Hữu Tài hớt hải nói: “Cố tổng, Cố tổng, xin nương tay, Lâm Dư đây là đã làm gì vậy?”

Lâm Triệt nhìn thoáng qua, tựa như đã hiểu rõ, cô chỉ hờ hững liếc mắt một cái, bước đến bên cạnh Cố Tĩnh Trạch.

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nhìn hai người bọn họ, sau đó nâng tay lên: “Các người làm gì vậy, mau buông ra đi.”

Các vệ sĩ lúc này mới buông ra, để lại Lâm Dư nằm chật vật đau đớn trên đất.

Cố Tĩnh Trạch đạm nhiên cười, tuy lời nói là xin lỗi, nhưng ngữ khí không có chút gì là áy náy: “Thật xin lỗi, các vệ sĩ của Cố gia đều khá nhạy cảm, trừ những người quen thuộc ra, còn lại tiếp cận tôi thì bọn họ sẽ như vậy. Tôi đã nhắc nhở họ nhiều lần rồi, nhưng cũng không cách nào thay đổi được.”

Lâm Hữu Tài ngượng ngùng, chạy đến dìu Lâm Dư đứng lên, Lâm Dư oán hận cúi đầu, chỉ hận bản thân, ước gì chưa từng đến đây…

Lâm Hữu Tài không biết nói gì, đành nói lung tung để chữa thẹn: “An toàn là trên, an toàn là trên hết, cẩn thận là tốt, là tốt!”

Hai cha con họ dìu nhau, liếc mắt nhìn nhìn Lâm Triệt, cũng không biết phải nói gì, chỉ thầm mắng trong lòng, đứa con gái này thật là ngày càng lợi hại! Đúng là ăn cây táo, rào cây sung, giờ cả gia đình ruột thịt cũng không thèm ngó tới.

Lâm Hữu Tài cười cười: “Vậy thì giờ cũng không có chuyện gì nữa, biết Lâm Triệt ở đây được chăm sóc tốt là được, chúng tôi đã an tâm rồi. Chúng tôi không quấy rầy Cố tổng nữa, xin phép đi trước!”

Cố Tĩnh Trạch cười nói: “Được, tôi với Lâm Triệt cũng có việc, không giữ hai vị được.”

Lâm Hữu Tài hung hăng nhìn Lâm Triệt một cái rồi mới quay lưng bỏ đi.

Ra đến bên ngoài, Lâm Dư bực bội gạt tay ba cô ta ra: “Thật là, đều tại ba hết, giờ ba nhìn đi, nhìn đi!”

Lâm Hướng Thiện cũng hận thấu xương, vì chuyện tốt không thành: “Được rồi, là con vuột mất cơ hội. Nhưng con có nhận ra chút tín hiệu nào không, nếu đàn ông họ để tâm đến con hay không, đều có thể nhìn thấy được.”

“Còn nói nữa sao? Con thấy anh ta căn bản là bất lực rồi, thậm chí còn không thèm liếc mắt đến con, hừ!” Lâm Dư tức giận nói.

Lâm Hữu Tài vẫn không tin: “Con bé này, sao có thể chứ, rõ ràng cậu ta và Lâm Triệt…”

Lâm Dư gào lên: “Lâm Triệt! Lâm Triệt! Con thua nó chỗ nào chứ, chắc chắn là Cố Tĩnh Trạch có vấn đề, nếu không sao lại để mắt đến Lâm Triệt mà không nhìn con!”

Hai người họ quay đầu nhìn lại toà biệt thự nguy nga này, nghĩ đến Lâm Triệt còn đang ở trong mà tức giận không thôi. Nhưng Cố Tĩnh Trạch lạnh nhạt như vậy thì có thể làm gì khác?

Phía bên trong biệt thự.

Lâm Triệt thấy hai người họ rốt cuộc đã chịu đi, bực bội nói: “Thật không biết xấu hổ!”

Cố Tĩnh Trạch: “Được rồi, đi cũng đã đi, em không cần quan tâm.”

Lâm Triệt chỉ cảm thấy vì cô mà lại làm phiền anh, áy náy lên tiếng: “Thật xin lỗi, còn phải để anh xử lý việc này.”

“Lần sau nên nói sớm cho tôi biết.” Cố Tĩnh Trạch nhẹ nhàng nhéo mũi cô: “Với chỉ số thông minh của em thì khẳng định không xử được những việc này, nên để tôi làm sẽ tốt hơn.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply