Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 184

Chương 184. Bà già này ở đâu ra?

Lâm Triệt nghe đến đây thì cảm thấy những người này đúng là phát điên rồi. Cô vội vàng nhìn Mộ Vãn Tình thì thấy bà vẫn một khuôn mặt tươi cười, có vẻ như không hề tức giận, nhưng đôi mắt của bà tựa như Cố Tĩnh Trạch, ẩn chứa một sự lạnh lẽo. Cô không khỏi thầm nghĩ, đây chính là khí chất của một tiểu thư khuê các thật sự, Mộ Vãn Tình xuất thân danh môn, dĩ nhiên sẽ không bộp chộp như những phụ nữ tục tằng, không dễ dàng tức giận, bà chỉ đơn giản nhìn những cô gái trẻ tuổi ngu si trước mặt mà hừ lạnh một tiếng.

Lâm Triệt nhìn lại đám tiểu thư kia thì cô liền bước tới chắn trước mặt Mộ Vãn Tình, nếu đám người này muốn xúc phạm cô thì không có vấn đề gì, nhưng nếu liên luỵ đến người bên cạnh thì cô lại càng tức giận hơn là chính bản thân mình bị ức hiếp. Dù sao từ nhỏ cô đã bị họ ức hiếp đến thành thói quen, không còn dễ dàng tức giận nữa.

Lâm triệt để Mộ Vãn Tình đứng sau lưng cô, quay ra nhìn đám tiểu thư kia: “Các người có thể tôn trọng người khác một chút hay không? Muốn thì cứ nói tôi là được, tại sao phải đụng chạm đến những người khác, các người không ưa tôi cũng đâu phải chỉ mới đây, muốn nói gì thì cứ nói!”

Một người trong đám tiểu thư kia hừ lạnh một tiếng: “Cái gì mà không ưa cô, chúng tôi căn bản là không thèm để mắt, cô nói cứ như chúng tôi luôn nhắm vào cô để công kích vậy?”

“Đúng vậy, trước giờ chúng tôi không ai thèm quan tâm, nếu không phải cô tự chạy đến đây làm điệu bộ giả vờ giả vịt thì ai thèm nhìn thấy cô?”

“Chúng tôi chỉ là sợ cô không mua nổi đồ ở đây, còn bị đi lạc nữa đó chứ!”

“Đúng đúng, đừng có đi sờ mó lung tung, đồ ở đây bị bàn tay dơ của cô chạm vào thì ai thèm mua nữa?”

Lâm Triệt nghe bọn họ mỗi người một câu thì cô chỉ cười lạnh, không trả lời.

Mộ Vãn Tình nghe tất cả, bà nhìn Lâm Triệt nói: “Tiểu Triệt, sao con lại quen biết loại chó điên này? Thật là, nhiều năm qua cuộc sống của con hẳn là không dễ dàng…”

Lâm Triệt nói: “Con không biết nữa, nhưng đã là chó điên thì đương nhiên thích cắn bậy, kỳ thật con cũng không phải là quen biết họ, nhưng họ thích đuổi theo cắn người khác, đó chính là bản năng của chó, con cũng không có cách nào khác.”

“Cô…!” Lâm Lị tức đến đỏ mặt.

Mộ Vãn Tình làm vẻ mặt bừng tỉnh hiểu rõ: “À, con nói cũng đúng, cho nên đi trên đường thì phải tránh xa loại chó này một chút. Tiểu Triệt, chúng ta đi thôi.”

Lâm Triệt gật gật đầu, cô còn chưa kịp bước đi thì Lâm Lị đã giang tay chặn đường: “Lâm Triệt! Cô có ý gì? Tôi là chị của cô, cô dám mắng tôi là chó điên? Cô đúng là cái thứ mất dạy!”

Mộ Vãn Tình lại nói tiếp: “Gặp người thì còn có thể nói tiếng người, gặp chó thì không nên sủa lại. Tiểu Triệt, con không cần sợ, nhưng mà nghĩ lại đến từng tuổi này thì bổn phu nhân đây cũng chưa từng gặp loại con gái vô giáo dục thế này, không biết thế hệ bây giờ như thế nào nữa?”

Đám tiểu thư kia nghe xong thì lửa giận đã muốn trào lên.

Lâm Lị nhìn Mộ Vãn Tình, cười nói: “Bà nội này, bà không cần vì đi theo Lâm Triệt mà phải nói chuyện hộ cho cô ta, bà có biết chúng tôi là ai không? Chúng tôi là người mà bà không thể đắc tội đâu, bà đừng có ở đó chưa tìm hiểu rõ người ta là ai mà dám đắc tội lung tung! Hay là bà cho rằng Lâm Triệt bây giờ là minh tinh rồi nên ngon lành lợi hại? Tôi nói cho bà biết, trên thế giới này có một loại người thuộc thượng tầng giai cấp quý tộc thượng lưu, nhưng ở tầng lớp thấp như các người tất nhiên sẽ không hiểu được, tôi đây chỉ muốn tốt cho bà nên mới nhắc nhở chút thôi, đừng vì những người không đáng mà đắc tội chúng tôi. Chúng tôi không nhằm vào bà, mà chỉ vì Lâm Triệt quá kiêu ngạo, tôi đây làm chị nên sẽ thay mẹ cô ta mà dạy dỗ cô ta, không liên quan gì đến bà!”

Mộ Vãn Tình cười trào phúng: “Đừng gọi tôi là bà nội, tôi không có loại cháu gái vô giáo dục như cô. Thật may là không có, bằng không tôi mà biết cô lớn lên đi gây tai hoạ cho người khác như vậy thì từ nhỏ tôi đã dìm chết trong hồ nước cho khỏi tạo nghiệt.”

Lâm Lị bị chọc tức đến trợn trừng mắt, hét lớn: “Này bà nội kia, tôi nể tình bà già rồi nên mới nhắc nhở một tiếng, nếu không biết tốt xấu thì đừng có trách!”

Lâm Triệt liếc mắt nhìn Lâm Lị: “Tôi không cần cô thay mẹ tôi dạy dỗ, tuy mẹ tôi qua đời đã nhiều năm nhưng tôi luôn nhớ rõ lời của mẹ, giá trị con người là mình tự hiểu lấy, mẹ tôi cũng dạy làm người thì điều đầu tiên chính là phải biết rõ giới hạn của bản thân. Cô không có tư cách thay mẹ tôi dạy tôi, đối với một người đã khuất mà cô còn không biết tôn trọng, tôi so với người có mẹ nhưng không được dạy dỗ như cô thì còn tốt hơn gấp trăm lần.”

“Cô…!” Lâm Lị tức đến đỏ mắt.

Mộ Vãn Tình ở sau cũng nói tiếp: “Đúng vậy, không biết rốt cuộc ba mẹ cô là người như thế nào mà để cô cư xử thành người vô học thế này. Thật may mắn, Tiểu Triệt, con không có bị gia đình bọn họ dạy hư, nhìn xem, con rất ngoan.”

“Bà… bà già này, bà đừng có ở đó không biết tốt xấu, chúng tôi đều là tiểu thư khuê các, việc giáo dục chúng tôi ra sao cũng không đến lượt bà già nghèo kiết xác như bà hỏi đến! Một người như bà thì đến chỗ này làm gì chứ, nhất định là có âm mưu bất chính muốn đi trộm đồ!”

Mộ Vãn Tình nhíu mày: “Hả?”

Một người trong đám tiểu thư kia lập tức la lên: “Bảo vệ đâu? Mau tới đây kiểm tra xem có phải bà già này trộm đồ không? Đồ ở nơi này giá bao nhiêu chứ, bà ta dành hết tiền cả đời cũng không mua nổi, ai biết bà ta vào đây có nổi lòng tham không?”

“Còn chờ cái gì nữa, kêu bảo vệ tới đây ngay!”

“Bảo vệ, ở đây có người trộm đồ! Các người còn không mau tới đây, thật là, ở đây là chỗ nào mà ai cũng có thể tuỳ tiện vào, các người làm việc như thế này sao? Chúng tôi một năm trả tiền bao nhiêu cho thẻ thành viên ở đây mà cả việc giữ an ninh cũng làm không xong!”

Chốc lát sau thì các bảo vệ ở trung tâm mua sắm đã vội vàng chạy tới, họ nhìn một màn trước mắt mà mơ hồ không rõ ràng. Nhưng nhìn lại thì hình như Lâm Triệt và Mộ Vãn Tình vẫn chưa mua sắm gì cả, còn Lâm Lị và đám tiểu thư kia thì đã mua đủ các túi xách lớn nhỏ. Vậy nên các bảo vệ mới dứt khoát bước tới nói Lâm Triệt và Mộ Vãn Tình mau rời khỏi nơi này.

Lâm Triệt bước lên một bước chặn họ lại: “Các người dám nói năng lung tung? Vị này chính là Cố phu nhân của Cố gia, nếu các người dám động vào, chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”

Vài người nghe xong lập tức chấn động!

Cố gia? Cố nào nào cơ?

Người khác có thể không rõ, nhưng Lâm Lị là người đầu tiên phản ứng lại được.

Chỉ vài giây sau thì các vệ sĩ cũng chạy đến, càng làm cho Lâm Lị hiểu rõ tình huống hiện tại. Kỳ thật vừa rồi cô ta trong cơn nóng giận mới nói Mộ Vãn Tình là một bà già, giờ nhìn lại tuy Mộ Vãn Tình tuổi tác không còn trẻ, nhưng nhờ biết chăm sóc nên gương mặt không có dấu vết của thời gian, chỉ là trông bà quá giản dị nên không ai có thể ngờ rằng bà là người của Cố gia.

Rốt cuộc thì có đánh chết Lâm Lị cũng không nghĩ được Lâm Triệt có thể có tư cách đứng bên cạnh người của Cố gia. Không phải Cố Tĩnh Trạch chỉ chơi đùa với Lâm Triệt thôi ư, sao lại có thể giới thiệu Lâm Triệt với Cố gia?

Bất quá hiện thực đã ngay trước mắt, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, Lâm Triệt ở Cố gia quả thật rất có địa vị, thậm chí có thể cùng ra ngoài dạo phố với Cố phu nhân?

Lâm Lị chớp chớp mắt, trợn mắt há hốc mồm, lắp bắp: “Cố… Cố phu nhân, vừa rồi con không phải có ý này, con chỉ…”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply