Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 185

Chương 185. Bị đuổi đi một cách nhục nhã

Mộ Vãn Tình nở nụ cười trào phúng, ngắt lời Lâm Lị: “Không, ý của cô thì tôi đều nghe và hiểu rõ, tuy tôi già rồi nhưng chưa đến mức mờ mắt lãng tai.”

Lâm Lị quả thật không ngờ người phụ nữ trước mắt lại là mẹ của Cố Tĩnh Trạch, lúc này nhìn lại thì mới nhận ra khí chất và phong cách của bà thật sự khác biệt so với những phụ nữ tục tằng. Cô ta nhớ lại lời vừa nói, nào là cái bà già này và đủ loại từ xúc phạm thì chỉ hận không thể tự vả vào mặt mình.

“Cố phu nhân, người xem, vì trông người quá trẻ nên làm mọi người không thể đoán được người là mẹ của Cố tổng, vậy nên con mới không nhận ra người. Huống chi ngày thường phu nhân là người giản dị kín tiếng, cho nên rất ít có người nhận ra phu nhân, con thật sự xin lỗi.” Lâm Lị vội vàng tạ lỗi, cố gắng bày ra vẻ mặt ngoan hiền nhất trước mặt Mộ Vãn Tình để cứu vãn.

Mộ Vãn Tình cười nhạt: “Vậy sao, bà già như tôi hiếm hoi lắm mới có được một ngày ra khỏi nhà, xem ra sau này phải nên ra ngoài thường hơn, bằng không thì tôi cũng không biết được thanh niên trẻ tuổi bây giờ có nhiều người không biết liêm sỉ thế này.”

Gương mặt Lâm Lị tối sầm, rõ ràng là bị mắng nhưng không dám nói lại một câu. Cô ta liếc mắt nhìn về phía Lâm Triệt, thấy vẻ mặt như đang hả hê xem kịch vui của Lâm Triệt thì chỉ muốn nhào vô tát cho một cái.

Mộ Vãn Tình nói: “Tiểu Triệt, cô ta thật sự là chị của con?”

Lâm Triệt nhìn thoáng qua Lâm Lị, rồi trả lời Mộ Vãn Tình: “Đúng vậy, là chị cùng cha khác mẹ.”

Mộ Vãn Tình nắm tay Lâm Triệt, vỗ về, vừa nói vừa liếc nhìn Lâm Lị: “May mắn cho Tiểu Triệt, con không bị lây bệnh điên của cô ta, sau này nên hạn chế qua lại với những người này, tránh cho việc con quá đơn thuần sẽ dễ bị người ta ăn hiếp.”

Lâm Lị nhẫn nhịn chịu nghe mắng, trong lòng phẫn hận trừng mắt nhìn Lâm Triệt.

Đám tiểu thư kia lúc nãy còn to gan gọi bảo vệ tới, thì bây giờ cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này mà không kịp phản ứng. Bọn họ chỉ nhìn Lâm Lị một cách kỳ quái, rốt cuộc thì đối phương là người nào chứ, Cố gia là Cố gia nào chứ, sao có thể làm thiếu phu nhân tương lai của Tần gia phải ăn nói khép nép, bị mắng thành chó mà cũng không dám cãi một câu?

Ở C quốc đúng là có một gia tộc Cố gia, danh tiếng và quyền lực chỉ cần nghe là đã sợ vỡ mật, nhưng…

Không thể có khả năng này được!

Lâm Triệt sao lại có quan hệ với Cố gia?

Người phụ nữ này là người của Cố gia…

Cố phu nhân?

Lâm Lị cắn răng tức giận, vội vàng nói: “Cố phu nhân, có lẽ người chưa biết, mẹ của Lâm Triệt là người thứ ba, lúc trước mẹ cô ta quyến rũ ba con nên mới sinh ra Lâm Triệt. Vì vậy nên nhà của con mới không thích cô ta, cô ta giống y như mẹ mình, là một con hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông!”

Lâm Triệt sửng sốt, bước về trước một bước, tức giận nhìn Lâm Lị: “Cô nói ai là hồ ly tinh!?”

Lâm Lị thấy Lâm Triệt tức giận thì cho rằng Lâm Triệt đang cố giấu diếm người của Cố gia về thân thế của mình, nên cô ta liền cười lạnh: “Chẳng lẽ tôi nói sai? Tuy cùng là họ Lâm, nhưng cô không phải tiểu thư khuê các gì cả, cô chỉ là đứa con ngoài giá thú, đứa con của riêng của tình nhân!”

“Cô…!” Lâm Triệt phẫn nộ.

Mộ Vãn Tình nắm tay Lâm Triệt để cản cô lại, rồi nhìn Lâm Lị: “À, dựa vào mức độ gia giáo mà gia đình đã dạy cho cô, tôi tin tưởng mẹ của Tiểu Triệt là một người phụ nữ lễ nghĩa, may mắn Tiểu Triệt giống mẹ nên hoàn toàn khác biệt so với cô. Cũng có thể nói ngược lại, nếu ba của Tiểu Triệt là một người đàn ông khác, khẳng định cuộc sống của con bé sẽ còn tốt hơn nhiều.”

“Cố phu nhân, những điều con nói đều là sự thật, tất cả mọi người đều biết mẹ cô ta là người đàn bà thứ ba xen vào gia đình người khác! Người như cô ta không có tư cách bước chân vào Cố gia!” Lâm Lị gào lên, cật lực bôi nhọ đối phương.

Mộ Vãn Tình hừ lạnh một tiếng: “Ai có tư cách, ai không có tư cách thì tôi tự biết. Tôi chưa có già cả đến mức mắt mờ quẫn trí, tôi chỉ cảm thấy thật là lạ, người như cô cũng dám tự xưng là tiểu thư khuê các?” Bà nhìn sang giám đốc khu trung tâm mua sắm vừa chạy đến đây, nói tiếp: “Loại người này cũng có thể tuỳ tiện vào đây? Tôi hơi thất vọng với việc bảo vệ an ninh của nơi này, ai cũng có thể vào thì đúng là đã làm mất giá trị của trung tâm mua sắm này.”

Vị giám đốc kia nghe xong thì vội vàng nói: “Vâng, vâng, Cố phu nhân, đây là sơ sót của chúng tôi. Bây giờ chúng tôi sẽ yêu cầu họ đi ngay!”

Mộ Vãn Tình nói: “Không chỉ là bây giờ, vậy thì sau này nếu tôi đến dây dạo phố không lẽ cũng sẽ gặp lại họ?”

Giám đốc sửng sốt, vội nói: “Sẽ không, sẽ không, nhất định không gặp lại!” Ông ta lập tức quay lại nói với các bảo vệ: “Nhớ kỹ cho tôi những người này, từ đây về sau thì bất kỳ chi nhánh nào của trung tâm cũng không được phép để họ bước vào một bước!”

Lâm Lị hoàn toàn không nghĩ tới Mộ Vãn Tình lại thẳng thắn tuyệt tình đến vậy, tuyệt đối không chừa cho cô ta một chút thể diện cuối cùng.

Cả đám tiểu thư kia nhìn nhau mà tưởng như đang nằm mộng, bất quá các bảo vệ đã tiến tới lôi kéo họ ra ngoài, nhờ vậy mà họ mới chắc chắn được đây chính là hiện thực… Cả đám cứ vậy bị tống cổ ra khỏi khu trung tâm một cách xấu mặt ê chề.

Khi thấy đám đông đang nhìn mình dè bỉu thì đám tiểu thư kia tức giận kêu lên: “Tránh ra đi, không được đụng vào chúng tôi, để chúng tôi tự đi! Cái trung tâm này có gì hay, về sau có cho thì chúng tôi cũng không thèm tới!”

“Đúng vậy, sao dám đẩy tôi, có biết tôi là ai hay không? Dám đối với tôi như vậy, hừ, tôi sẽ về nhà nói… Gia đình tôi sẽ không tha cho các người!”

Nhưng đáng tiếc, gia thế của bọn họ dù tôn quý quyền lực đến đâu cũng không thể cùng đẳng cấp với Cố gia, bọn họ cùng lắm chỉ biết nói cho hả giận, sau cùng vẫn bị đuổi ra ngoài.

Cả đám tiểu thư cùng sửa sang lại trang phục xốc xếch do bị lôi kéo, liếc mắt nhìn lại bên trong thì hậm hực nói: “Thật quá đáng, chỉ là Cố gia thôi mà có thể phách lối như vậy!”

Một người nhìn Lâm Lị, nói: “Nhưng Lâm Triệt sao có thể ở bên cạnh Cố phu nhân?”

“Đúng, Lâm Triệt tự nhiên có quan hệ với Cố gia, thảo nào lại nhanh chóng nổi tiếng suôn sẻ như vậy.”

Lâm Lị im lặng, cô ta tuyệt đối không muốn nói ra quan hệ giữa Lâm Triệt và Cố gia. Vài người trong đám tiểu thư kia thầm cười trong lòng, đây là Lâm Lị không còn mặt mũi nói chuyện sao?

Từ nhỏ Lâm Lị chuyên môn bắt nạt đè đầu cưỡi cổ Lâm Triệt, không ngờ có một ngày Lâm Triệt lại trở mình đổi thời vận, còn được bước chân vào cửa Cố gia, vậy thì về sau Lâm Lị có đáng là gì? Nếu so sánh thì Tần gia cũng không tệ, nhưng ở trước mặt Cố gia thì hoàn toàn là một trời một vực.

Lâm Lị nhìn ánh mắt hoài nghi của đám bạn tiểu thư kia thì dĩ nhiên biết trong lòng bọn họ đang nghĩ gì. Lúc này đang ở ngay trước cổng khu trung tâm mua sắm, có muốn nổi giận cũng không thích hợp, cô ta tức giận dậm chân tại chỗ: “Nhìn cái gì mà nhìn? Sớm muộn gì Lâm Triệt cũng bị Cố Tĩnh Trạch vứt bỏ thôi! Hừ, để xem cô ta đắc ý được bao lâu, tôi sẽ chống mắt mà chờ!”

Nói xong thì Lâm Lị liền quay lưng bỏ chạy.

Về đến nhà thì cô ta lao đầu vào phòng, nằm trên giường khóc lóc om sòm.

Hàn Thái Anh vội vàng chạy đến: “Sao vậy, Lâm Lị, con gặp chuyện gì?”

Lâm Lị ngẩng đầu, gằn giọng nghiến qua từng kẽ răng: “Con nhất định phải khiến cho Lâm Triệt chết không được tử tế!”

Lúc này Tần Khanh từ ngoài bước vào, cau mày: “Lâm Lị, em vừa nói gì vậy?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply