Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 203

Chương 203. Bởi vì đó là Lâm Triệt

Bộ dáng cười ha hả đắc chí của Trần Vũ Thịnh khiến gương mặt Cố Tĩnh Trạch tối sầm, anh gằn giọng nói: “Chừng nào cậu mới bắt đầu khám cho tôi, còn ở đó nói nhảm?”

Trần Vũ Thịnh liền lấy một ống tiêm ra để lấy máu của Cố Tĩnh Trạch đi xét nghiệm, biểu hiện nghiêm túc: “Sao lại bảo là nói nhảm, chỉ là vài câu chuyện vui thôi, tôi vẫn cực kỳ chuyên nghiệp!”

Cố Tĩnh Trạch hậm hực trừng mắt khó chịu.

Đột nhiên lúc này ở bên ngoài có một giọng nói vọng vào.

“Trần Vũ Thịnh, bà ngoại anh về rồi đây, rốt cuộc thì anh có còn muốn đống tài liệu này nữa không vậy? Thật là mệt chết bà đây rồi, lần sau bà đây sẽ không đem cho anh món gì nữa đâu, anh thích thì tự làm hoặc đi mà tìm người khác! Bà đây vào Cố thị là ngồi máy lạnh làm việc văn phòng, không phải để làm cu li cho anh đâu!”

Nghe thanh âm này hơi quen tai, Cố Tĩnh Trạch quay mặt lại nhìn thì thấy Thẩm Du Nhiên đang chật vật bước vào, hai tay mang đủ các loại túi lớn nhỏ, người ướt đẫm mồ hôi, quần áo trên người thì xộc xệch, trông khá mất hình tượng.

Anh liếc mắt về phía Trần Vũ Thịnh với cái nhìn nghi hoặc.

Trần Vũ Thịnh cười cười: “Là do sức khoẻ thân thể cô ấy không tốt, tôi muốn giúp Cố thiếu phu nhân để cho cô ấy rèn luyện một chút.”

Vốn dĩ Cố Tĩnh Trạch không muốn quản chuyện của người khác, nhưng đối tượng lần này là bạn thân của Lâm Triệt, anh đành nhẹ giọng nhắc nhở: “Bác sĩ Trần, chuyện gì cũng vừa phải thôi.”

Trần Vũ Thịnh tiếp tục nói: “Đương nhiên tôi biết, cậu xem đi, ban đầu cô ấy rất là tiểu thư, chỉ biết dọn dẹp vài tờ giấy, bây giờ có thể bê nguyên cả chồng giấy cao hơn đầu. Có thể thấy được là sức khoẻ cô ấy đã cải thiện vượt bậc, tố chất thay đổi rất tốt.”

Cố Tĩnh Trạch vô ngữ nhìn, còn Trần Vũ Thịnh lại cười cười, bước đến mở cửa.

Thời điểm Thẩm Du Nhiên đi vào, nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch thì lời mắng giận tức khắc im bặt, xấu hổ nói: “Ai nha, Cố tổng, sao anh lại ở đây? Thật xin lỗi, tôi không biết anh ở đây.”

Hỏng rồi hỏng rồi! Hình tượng tốt đẹp của cô đã bị huỷ hoại tan nát rồi!

Không biết Cố Tĩnh Trạch có thể nào vì vậy mà đánh giá cô vô phép tắc, rồi suy luận rằng cô là bạn thân của Lâm Triệt, nên Lâm Triệt cũng sẽ như vậy?

Cô thì không sao cả, nhưng nếu liên luỵ Lâm Triệt thì không tốt chút nào…

Bất quá thì Thẩm Du Nhiên đã lo lắng không cần thiết, bởi vì Cố Tĩnh Trạch quả thật không nghĩ gì cả. Lâm Triệt ở nhà anh cũng là một bộ dáng ngỗ ngáo thế này, thời gian đầu khi hai người chung sống một nhà thì anh thật sự rất không thoải mái, thậm chí còn có cảm giác khinh thường.

Nhưng mà, hiện giờ lại là một thói quen khó bỏ!

Thói quen này thật đúng là đáng sợ…

Cố Tĩnh Trạch nói: “Không sao, cô cứ tiếp tục công việc, tôi phải đi trước đây. Có cần tôi nói với Lâm Triệt rằng cô đang ở đây?”

“A? Không cần không cần, hoàn toàn không cần, tôi cũng đâu phải là làm việc chết luôn ở chỗ này đâu, chỉ tạm thời thôi. Mà mấy ngày nay chắc cậu ấy rất bận, không nên quấy rầy làm gì. Còn nữa, con người tôi tuy hơi thô tục một tí, nhưng Lâm Triệt thì khác, dù cậu ấy không phải tiểu thư khuê các gì, nhưng vẫn là một tiểu gia bích ngọc (*), anh đừng có vì tôi mà đánh giá sai Lâm Triệt nha. Lâm Triệt không có thô lỗ như tôi đâu, hì hì.”

(*) Tiểu gia bích ngọc: chỉ những cô gái xinh đẹp ở gia đình bình thường, không nhất thiết phải đẹp lộng lẫy nhưng tính cách thân thiện khả ái.

Cố Tĩnh Trạch cười cười: “Không có gì phải ngại, Lâm Triệt ở nhà cũng y như cô, tôi quen rồi.”

“…” Thẩm Du Nhiên cạn lời, cô nàng Lâm Triệt này có thật muốn sống nữa không vậy, ở trước mặt Cố Tĩnh Trạch mà vẫn không chịu giả bộ đoan trang sao?

Cố Tĩnh Trạch vẫn hơi nhếch mép mang theo ý cười, anh xoay người rời khỏi phòng khám của Trần Vũ Thịnh.

Thẩm Du Nhiên nhìn theo bóng dáng của anh mà suy tư, lại nói với Trần Vũ Thịnh: “Ai da, Cố Tĩnh Trạch đúng là người không tệ nha, Lâm Triệt thô lỗ vậy mà anh ấy cũng chịu được?”

Trần Vũ Thịnh nói: “Bởi vì đó là Lâm Triệt.”

“Hả?”

“Đối với người khác thì Cố Tĩnh Trạch không thoải mái hào phóng vậy đâu.”

“Nghĩa là sao?” Thẩm Du Nhiên vẫn thấy khó hiểu.

“Được rồi, với chỉ số thông minh của cô thì có nói cô cũng không hiểu, đi dọn dẹp đống tài liệu cô mới mang đến đi.”

“Này, Trần Vũ Thịnh! Sao anh không làm đi, tôi đã mang đến đây rồi mà, anh cứ bắt tôi chạy chỗ này chạy chỗ kia, tôi còn có công việc của mình nữa mà!”

“Lúc phân chia công việc thì quản lý không phải đã nói, công việc quan trọng nhất của cô chính là hỗ trợ cho tôi thật tốt à?”

“…” Thẩm Du Nhiên tức giận nhìn Trần Vũ Thịnh, nhớ đến thì cô vẫn còn cảm thấy bực bội.

Thời gian đầu nhận việc thì mọi chuyện rất suôn sẻ, ai mà ngờ được chỉ vài ngày sau thì Trần Vũ Thịnh đã có mặt ở Cố thị. Mà càng không ai ngờ chỉ một bác sĩ như anh cũng khiến cho quản lý của công ty phải kiêng nể kính trọng.

Có lẽ vì họ biết Trần Vũ Thịnh là người thân quen lâu năm với Cố Tĩnh Trạch chăng?

Dù sao đã có biết bao nhiêu nhân viên vào Cố thị làm rất lâu năm mà còn chưa thấy mặt Cố Tĩnh Trạch lần nào, còn Trần Vũ Thịnh đây lại là thân tín bên cạnh Cố Tĩnh Trạch. Tương tự như vậy, cho đến khi vào Cố thị thì Thẩm Du Nhiên mới biết hoá ra trợ lý Tần Hạo trong mắt mọi người lại là một người rất có quyền uy.

Ngày hôm đó Tần Hạo đích thân dẫn Thẩm Du Nhiên đến công ty nên tất cả mọi người đều tò mò, vây quanh hỏi xem cô có phải là thân thích người quen của trợ lý Tần hay không, tựa như quen biết với trợ lý Tần là một điều rất lợi hại vậy?

Thẩm Du Nhiên thầm nghĩ trong lòng, có lẽ là cô nhờ Lâm Triệt mới có cơ hội quen biết với Cố Tĩnh Trạch, hơn nữa Cố Tĩnh Trạch lại có vẻ rất thân thiện nên cô mới không hình dung được quyền lực của Tần Hạo ở trong Cố thị.

Mà thôi, quay trở lại câu chuyện hiện tại, từ lúc biết Trần Vũ Thịnh muốn sử dụng cô như một trợ lý sai việc vặt thì mấy sếp tổng và quản lý lập tức đày cô đến nơi này. Từ đó đến nay cô không khác gì con sen trong phòng mạch của Trần Vũ Thịnh.

Rốt cuộc đã dọn dẹp xong đống tài liệu, Trần Vũ Thịnh nhìn đồng hồ và nói: “Được rồi, tôi đi ăn cơm đây, cô ăn chưa?”

“Chưa, chưa, anh muốn mời tôi ăn cơm sao?” Thẩm Du Nhiên nghe câu này thì lập tức hí hửng chạy lại.

“À không, tôi chỉ hỏi vậy thôi.”

“…” Thẩm Du Nhiên trừng mắt một cái, đã biết mà, anh làm sao tốt vậy được!

Nhìn bộ dáng bực bội dậm chân của Thẩm Du Nhiên mà Trần Vũ Thịnh cảm thấy buồn cười, anh hơi nhướng mày, nói: “Thôi được, hôm nay không có ai đi ăn với tôi, một mình tôi ăn cũng không hết, cô đi cùng đi?”

Thẩm Du Nhiên nghe xong liền vọt đến gần anh hơn, cười nói: “Được nha, được nha, tôi biết có một quán ăn gần đây đặc biệt ngon lắm, món ăn rất hợp với phong cách và khí chất của bác sĩ Trần! Chúng ta ghé tới đó đi!”

Trần Vũ Thịnh vô ngữ nhìn Thẩm Du Nhiên mà khẽ lắc đầu.

Cô nàng này có thể có chút sĩ diện và nguyên tắc không?

Chốc lát sau thì trời đã tối mù, Thẩm Du Nhiên ăn uống no đủ và về nhà, vừa mở cửa bước vào thì thấy trong nhà có rất nhiều người. Có vài vị khách lạ đang ngồi trên sofa đưa mắt nhìn chằm chằm cô.

Mẹ Thẩm liền vội vàng đi tới: “Du Nhiên, mau, mau đến đây, đây là bác Trần làm chung công ty với ba con, còn đây là con trai của bác ấy, vừa đi du học về.”

Thẩm Du Nhiên lập tức hiểu ra tình huống này, hoá ra người đàn ông đang nhìn chằm chằm cô là đối tượng đến xem mắt!

Đối phương nhìn cô rất lâu, cũng không rõ là anh ta thích hay không thích.

Mẹ Thẩm ở bên cạnh tiếp tục nói liến thoắng: “Du Nhiên nhà chúng tôi giỏi lắm, con bé tự trang trải du học tự túc, sau khi về nước thì đã vào Cố thị làm việc. Công ty đó lớn lắm nha, người thường không vào được đâu, lương còn rất cao nữa, ông chủ đối với con bé cũng rất tốt, thỉnh thoảng còn đưa nó về nhà. Đây chính là ông ấy đang coi trọng con bé, tương lai sau này nhất định thăng tiến rất dễ dàng.”

Thẩm Du Nhiên chậc lưỡi nghĩ thầm, mẫu hậu nhà cô cái gì cũng không biết, chỉ có biết nói bừa mà thôi.

Trần Vũ Thịnh đưa cô về nhà là vì cô mặt dày bám theo để tiết kiệm tiền đi xe buýt, liên quan gì việc coi trọng hay không?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply