Hào Môn Khí Phụ Đích Xuân Thiên – Chương 27

Chương 27. Âm mưu bị vạch trần

Ngày tiếp theo.

“Hình lão gia, Hình thiếu gia, tôi đã kiểm tra sức khoẻ cho tiểu thiếu gia rồi, cũng không có gì đáng ngại, chỉ là…” Bác sĩ nói đến đây thì gương mặt trở nên khó xử.

Hình lão gia lập tức sốt ruột: “Chỉ là cái gì? Bác sĩ Lưu?”

“Là…” Bác sĩ ngập ngừng nhìn ánh mắt lạnh băng của Hình Thiên Nham, sau đó chậm rãi cúi thấp đầu: “Thứ lỗi cho tôi bất tài, tiểu thiếu gia vẫn không chịu ăn uống gì, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cơ thể của tiểu thiếu gia sẽ bị suy kiệt, tình trạng suy kiệt nếu kéo dài quá một tháng sẽ…”

XOẢNG!

Cái ly thuỷ tinh tức khắc bị Hình Thiên Nham ném vỡ nát thành từng mảnh nhỏ trên sàn nhà, toàn bộ gia nhân trong nhà đều hoảng sợ.

Bác sĩ Lưu thấy vậy chạy đến trước mặt Hình Thiên Nham, cúi rạp người xuống: “Hình thiếu gia, tôi quả thật đã cố gắng hết sức rồi, mong ngài đừng tức giận, nếu được thì hãy cho tôi thêm vài ngày, tôi sẽ nghĩ cách khác!”

Mặc kệ sự cầu xin của bác sĩ Lưu, Hình Thiên Nham dắt tay vào túi, thanh âm lạnh lẽo: “Con trai của tôi không phải vật để ông thí nghiệm, tôi không có thời gian để cho ông suy nghĩ. Làm được thì làm, không được thì cút ngay cho tôi!”

Dù giọng nói anh rất bình tĩnh, nhưng lại khiến người ta lạnh cả sống lưng, bác sĩ Lưu thẫn thờ sợ hãi một lúc thật lâu mới đứng lên ủ rũ rời khỏi.

Tiêu Lâm Na đứng một bên nhìn cảnh tượng này thì rốt cuộc đã hiểu được cái gì gọi là không giận mà uy, chỉ một ánh mắt và vài câu đơn giản đã khiến người khác rét run kinh hãi.

Hình Thiên Nham thật sự là một người đàn ông đáng sợ!

Không được! Nếu đã vậy thì cô ta bí quá cũng phải liều một phen, vạn nhất nếu đứa bé chết đi thì chính cô ta sẽ bị đuổi ra khỏi Hình gia!

Tại căn nhà thuê của Tiêu gia.

‘Kẽo kẹt’

Cửa phòng bị đẩy ra, Tiêu Khả Nghiên đang ngồi an tĩnh trong phòng khách ngước mắt nhìn lên, nhận ra người chị gái “mất tích nhiều ngày” nay đã chịu trở lại. Bất quá cô vẫn không có chút cảm xúc nào, vẫn ngồi lẳng lặng tại chỗ.

‘Lạch cạch’

Tiêu Lâm Na quơ tay nhấn công tắc đèn, đèn vừa bật sáng thì cô ta giật mình thốt lên: “Ai nha, Khả Nghiên! Em ở nhà mà sao không bật đèn lên, làm chị sợ muốn chết!”

Tiêu Khả Nghiên im lặng, gương mặt vô cảm ngồi đó.

Tiêu Lâm Na nhíu mày, tròng mắt cô ta khẽ chuyển động, nở nụ cười gượng gạo bước về trước: “Ha hả, chị biết, lúc ba qua đời thì em rất vất vả, chị… chị có chút việc nên không về nhà được. À… em xem… mọi chuyện trong nhà đều do một tay em lo liệu, chị thật ngại quá…”

Tiêu Khả Nghiên hừ lạnh một tiếng, chậm rãi ngước mắt nhìn lên, đôi mắt thanh thuần lộ ra ánh sáng lạnh lẽo chưa bao giờ có: “Có gì mà ngại hả chị? Người phải nói ngại là tôi đây mới đúng. Chị của tôi có hỷ sự nhưng tôi lại không có mặt nói một lời… chúc mừng! Thật là ngại quá!”

“Hả…?” Tiêu Lâm Na khựng lại.

Hoá ra con nha đầu chết tiệt này đã biết!

Tròng mắt của Tiêu Lâm Na liếc trái rồi lại liếc phải, cô ta miễn cưỡng nở nụ cười thật tươi, ngồi xuống: “Ha hả, Khả Nghiên này, em biết rồi à?”

Tiêu Khả Nghiên quay mặt lại đối diện Tiêu Lâm Na, ý cười của cô lãnh đạm mà rất bình tĩnh: “Toàn thế giới này đều biết, tôi đây… cũng như bọn họ mà thôi!”

“Ai nha, Khả Nghiên này! Em đừng có chọc chị nữa mà, chị biết, chị không có mặt trong lễ đưa tang ba là chị sai! Là chị không tốt, được chưa? Nhưng chị cũng vì…” Lời nói tiếp theo đành im bặt, bởi vì dù bịa ra lý do nào thì Tiêu Lâm Na cũng đều đuối lý.

“Chị? Hôm nay chị trở về chẳng lẽ chỉ muốn giải thích chuyện chị không đưa tang cho ba?” Khoé môi xinh đẹp của Tiêu Khả Nghiên nhếch lên ý cười châm biếm, cô nheo mắt hướng nhìn về phía đối phương: “Chị không định giải thích chút nào về… âm mưu của chị sao!?”

“Âm… âm mưu gì chứ?”

Vẫn còn có thể nói dối! Đến giờ phút này mà còn tiếp tục nói dối!?

Sự thật đã rõ ràng như ban ngày, vì cái gì mà còn không chịu nói ra sự thật??

Tiêu Khả Nghiên nắm chặt bàn tay lại thành quyền, nụ cười đột nhiên biến mất, cô gằn giọng qua từng kẽ răng: “Suốt một năm qua, tôi vẫn luôn suy nghĩ một điều! Chị của tôi đây là làm sao vậy? Tự dưng lại thay đổi tính cách, lại đối với tôi và Vân Đỉnh rất tốt, rất cẩn thận tỉ mỉ! Tôi không thể nào ngờ… thật không ngờ… chị vì có được ngày hôm nay mà có thể ẩn nhẫn suốt cả một năm trời! Chị có thể lừa gạt chính em gái ruột của mình!”

“Cô im đi!”

Tiêu Lâm Na đã bị vạch trần thì cũng không cần phải giả vờ thân thiện nữa, cô ta lập tức đứng lên, ánh mắt âm ngoan giận dữ: “Cô không phải em gái tôi! Cô chỉ là một đứa con hoang!”

Cô ta lùi về phía sau hai bước, kích động gào thét lên: “Tôi mặc kệ cô nghĩ sao cũng được, nhưng cô căn bản không biết rõ ràng sự thật! Tôi đã làm gì chứ hả!?” Cô ta dùng tay chỉ vào ngực mình: “Vì để chuộc lỗi chuyện năm đó tôi đã hạ dược cô, thêm nữa là tôi cũng không đành lòng nhìn cháu trai của mình phải chịu khổ, vậy nên tôi mới lặng lẽ ôm thằng bé đến Hình gia, cô biết lúc đó tôi nghĩ gì hay không? Tôi đã nghĩ trong đầu rằng, dù có phải làm vợ một ông già cũng còn tốt hơn phải để em gái mình gả cho ông ta, còn hơn để cháu trai mình phải chịu đau đớn khổ sở! Nhưng mà…”

Nước mắt chảy xuống chậm rãi, Tiêu Lâm Na bật cười trong cơn giận dữ: “Ông trời có mắt! Là ông trời thương cho sự khổ tâm của tôi, hoá ra người năm đó phát sinh quan hệ với cô là Hình Thiên Nham! Mà lúc đó tôi tự nhận mình là mẹ của Vân Đỉnh, thì cô nghĩ xem tôi phải nói như thế nào nữa? Cho nên tôi chỉ có thể nhận lấy hết mọi thứ!”

Phịch một tiếng, cô ta mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, quay đầu đi và không ngừng khóc nức nở.

Một màn kịch cảm động lòng người, nếu là người bình thường chắc sẽ không thể không dập đầu tạ ơn người chị cao cả này.

Nhưng Tiêu Khả Nghiên thì không, cô bình tĩnh nói: “Chị, chị thật sự cho rằng tôi đã quên hết chuyện một năm trước đây? Lúc chị hạ dược tôi thì thái độ chị như thế nào? Sau khi biết tôi mang thai thì thái độ chị thay đổi ra sao, quan tâm chăm sóc tôi đến cỡ nào? Kế hoạch này từ đầu chí cuối đều đã được tính toán!” Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Hẳn là trước khi tôi mang thai thì chị đã biết người đàn ông đêm đó là ai? Nếu không sao chị có thể tích cực muốn tôi sinh ra đứa bé như vậy, khi Vân Đỉnh chào đời thì chị lại sốt sắng mua vé máy bay để tôi rời khỏi đây?”

Đáy lòng Tiêu Lâm Na rùng mình!

Từ nhỏ Tiêu Khả Nghiên đã rất thông minh, chỉ vì tính cách đơn thuần nên mới dễ bị lừa, cô ta tự biết khi chuyện bị lộ thì sẽ không thể tiếp tục gạt Tiêu Khả Nghiên được nữa. Nếu lần này không phải có chuyện cần cầu cạnh thì cô ta tuyệt đối không trở về!

Thấy màn kịch đã bị vạch trần, Tiêu Lâm Na cũng không khách khí nữa, ngạo nghễ chùi đi nước mắt dối trá, tiếp tục nói: “Hoá ra cô đã biết hết tất cả, cũng tốt!” Khoé miệng cô ta nhếch lên nụ cười châm chọc, khoanh tay trước ngực, khinh thường nói: “Tôi thừa nhận. Đúng! Quả thật từ lâu tôi đã biết người đàn ông đêm đó quan hệ với cô là ai, cũng đã sớm ấp ủ kế hoạch cho ngày hôm nay. Nhưng cô biết thì thế nào chứ hả!?”

A ha… một năm! Suốt thời gian một năm…

Cô đã cảm thấy hạnh phúc vì người chị từ nhỏ luôn ức hiếp cô, giờ lại biết yêu thương cô… Chỉ cần chị em bên nhau thì chuyện quá khứ cô đều sẽ không so đo!

Không ngờ, người chị này có thể làm ra chuyện như vậy, có thể cướp đoạt con trai của cô để kết hôn với người đàn ông khác!

“Đúng… đúng… tôi không thể làm thế nào cả!” Tiêu Khả Nghiên thong thả đứng lên, mỉm cười nhìn đối phương, ánh mắt lộ ra sự sắc bén: “Nhưng, hình như tôi vẫn có thể đến Hình gia và nói ra một sự thật, tôi mới chính là mẹ ruột của Vân Đỉnh?”

Cái gì!?

Tiêu Lâm Na kinh hoảng đứng lên, khí thế bừng bừng vừa rồi tức khắc đã xìu xuống.

Cô ta gục đầu suy tư trong chốc lát, lập tức nắm chặt cánh tay Tiêu Khả Nghiên: “Khả Nghiên này, chị biết là chị không tốt! Chị không nên gạt em, nhưng mà em xem, chị đã giúp Vân Đỉnh chữa trị khỏi bệnh rồi! Hiện tại người của Hình gia đối xử với Vân Đỉnh rất tốt, hơn nữa chị cũng đã gả vào làm dâu Hình gia, em việc gì phải làm náo loạn mọi chuyện? Em xem có thể nể tình chúng ta là chị em mà bỏ qua chuyện này, được chứ?”

“Chị em?” Tiêu Khả Nghiên lạnh lùng hất tay cô ta ra: “Lúc chị hạ dược tôi, chị có nghĩ chúng ta là chị em hay không!?”

“Vậy lúc cô phát hiện ra người đàn ông đêm đó không phải Hình chủ tịch mà là người khác, vì sao cô không nói cho tôi hả cô-em-gái-của-tôi??”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply