Hào Môn Khí Phụ Đích Xuân Thiên – Chương 28

Chương 28. Tiếng cười của ma quỷ

“Lúc chị đem Vân Đỉnh đến Hình gia và tự nhận chị là mẹ của thằng bé, chị có nghĩ đến tôi là em gái của chị hay không? Chị! Mỗi một nước cờ của chị đều thật sự khôn ngoan! Quá thông minh! Tiến thoái tự nhiên không sai một ly, còn tôi…” Tiêu Khả Nghiên đã nhoè lệ, cô kích động vươn tay chỉ chỉ vào ngực của Tiêu Lâm Na: “Tôi lại bị người chị này làm cho ngu muội, còn tự quở trách bản thân tại sao lại sinh ra Vân Đỉnh để chị gái phải chịu khổ cùng mình, những lúc đó thì chị có nghĩ tôi… là em gái của chị hay không!?”

“Đủ rồi!”

Tiêu Lâm Na biết cô ta có dùng khổ nhục kế đi nữa cũng không còn tác dụng, nên không còn bận tâm giả vờ nhân nghĩa, liền gằn giọng đanh thép: “Thôi được! Cô muốn nói cái gì thì cứ nói đi! Đi nói cho Hình gia đi! Chẳng lẽ cô cho rằng sau khi cô nói ra thì Hình gia sẽ đuổi tôi đi và thu nhận cô sao?”

“Không! Tôi chưa từng nghĩ trèo cao đến Hình gia! Tôi chỉ muốn Vân Đỉnh! Tôi chỉ muốn đòi lại con trai của tôi!”

“Hừ, đừng vờ vịt…” Tiêu Lâm Na bật cười khinh thường, cô ta đặt mông ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt đầy vẻ châm biếm: “Trên đời này làm gì có người phụ nữ nào không thích tiền? Không muốn gả vào làm dâu hào môn? Hơn nữa Hình Thiên Nham lại là người ưu tú như vậy, tôi không tin cô không có hứng thú với vị trí thiếu phu nhân Hình gia!”

“Chị, tôi cũng nói cho chị biết, chị đừng nghĩ rằng phụ nữ trên đời đều giống như chị! So với tiền, tôi chỉ muốn một tình yêu chân chính thật sự thuộc về tôi! Đó là điều mà tiền không thể mua được!”

Tiêu Lâm Na lần nữa bật cười trào phúng: “Hừ! Nếu cô thánh thiện như thế, sao còn muốn đến Hình gia vạch trần tôi?”

“Tôi nói lại lần nữa!” Tiêu Khả Nghiên tức giận nắm chặt tay thành quyền: “Tôi chỉ muốn đòi lại con trai của tôi!”

“À? Ra là vậy? Tôi đây thật lòng khuyên cô một điều!” Tiêu Lâm Na đứng dậy, bước đến vỗ vỗ vào vai Tiêu Khả Nghiên, thở dài một tiếng: “Hiện tại Vân Đỉnh đã trở thành cháu trai của Hình gia, đây là sự thật không thể thay đổi, dù cô thưa kiện hay làm gì cũng được, đều không giành được thằng bé từ tay họ đâu. Mà Hình gia sẽ tự bảo vệ thanh danh của họ, nếu họ đã công bố tôi là mẹ của thằng bé, thì dù cho mẹ ruột như cô có xuất hiện thì họ cũng sẽ biến cô thành hàng giả! Cô hẳn là biết tôi được gả vào Hình gia là nhờ vào Vân Đỉnh, có thể thấy là họ coi trọng cháu trai của mình và thể diện gia tộc như thế nào, cô làm loạn như vậy thì kết thúc chỉ có một con đường!”

Bước chân Tiêu Lâm Na dừng lại, cô ta quay lại liếc mắt nhìn Tiêu Khả Nghiên, nhẹ nhàng nói: “Đó chính là từ đây về sau cô sẽ không bao giờ gặp lại Vân Đỉnh nữa, còn tôi cũng không có một ngày an lành ở Hình gia!”

Đúng vậy, đối với một đại gia tộc như Hình gia, bọn họ sẽ không ngần ngại dùng thủ đoạn và quyền lực để giữ lại huyết mạch của mình, nếu không thì vì sao lại có một trào lưu đẻ thuê đẻ mướn thời bấy giờ? Trừ phi là có tình yêu, còn không thì người mẹ chỉ là công cụ đẻ mướn mà thôi.

Nếu cô làm vậy… liệu sẽ như lời Tiêu Lâm Na? Cô sẽ không được gặp Vân Đỉnh nữa…?

Tiêu Lâm Na thấy ánh mắt Tiêu Khả Nghiên thoáng do dự, cô ta lập tức thừa thắng xông lên, dùng đến chiêu độc nhất: “Khả Nghiên này, cô có nhớ không, trước khi ba lâm chung đã nói gì?”

“Nhớ kỹ… thật kỹ… sau này cho dù… chị của con có làm sai chuyện gì… con cũng đừng trách chị… nhớ kỹ! Hai đứa con chính là chị em! Là… chị… em… ruột… chị em ruột!”

Chẳng lẽ ý tứ lời đó là vì chuyện này!?

Trước khi trút hơi thở cuối cùng thì ba đã dặn dò cô như vậy?

Tiêu Khả Nghiên lập tức nhìn Tiêu Lâm Na: “Ba đã sớm biết chuyện này?”

Khoé miệng hơi hơi mỉm cười, Tiêu Lâm Na gật gật đầu: “Ba biết chuyện này không thể thay đổi được, nếu chấp nhất muốn thay đổi chỉ gây ra tổn hại cho tất cả mọi người, cho nên đâm lao thì phải theo lao!” Cô ta tiếp tục đi tới trước mặt Tiêu Khả Nghiên, ánh mắt trở nên lập loè: “Không phải cô rất yêu thương ba sao? Vậy thì nghe lời ba đi, phải tương thân tương ái với tôi, tôi tin nếu ba ở trên trời có linh thiêng mà nhìn chúng ta như vậy, nhất định sẽ không vui! Cô nói xem phải không?”

Ba… ba thật sự đã biết tất cả chân tướng sao? Vì cái gì lại không nói cho con?

Là vì ván đã đóng thuyền, ba sợ chị bị tổn thương nên mới dặn dò con không được tránh chị sao?

Ba… vì cái gì chứ?

Không biết vì sao nhưng trong lòng Tiêu Khả Nghiên bỗng nhiên nghẹn ngào đau xót, hốc mắt cô ngấn nước, rõ ràng ba của cô dụng tâm day dứt, chỉ hy vọng hai chị em hoà thuận, không muốn cốt nhục tương tàn, nhưng sao cô vẫn cảm thất vọng thương tâm…

Tiêu Lâm Na thấy vậy thì tức khắc biết Tiêu Khả Nghiên đã bị thuyết phục.

Cô ta âm thầm cúi đầu cười, thời khắc ngẩng đầu lên lại như một người chị hiền hậu: “Ai nha! Khả Nghiên này! Vẫn là câu nói cũ, tuy tôi rất chán ghét cô, bất quá dù sao cô cũng là em gái ruột của tôi. Chuyện này do tôi khởi xuống, nhưng đã đến nước này rồi thì chấp nhất nói ra chỉ khiến tất cả đều bị tổn thương. Tôi cũng biết cô không phải người thích vinh hoa phú quý, không cần gả vào hào môn, nhưng… tôi thì cần! Vậy sao cô không thành toàn cho người chị này đi?”

Tiêu Khả Nghiên nhíu mày nghi hoặc, chưa kịp mở miệng thì cô đã bị đối phương ngắt lời.

Tiêu Lâm Na ngạo nghễ nói tiếp: “Được rồi, cô không cần nói nữa! Không phải cô muốn gặp con trai mình sao? Tôi sẽ giúp cô toại nguyện!”

Đồng tử trong đôi mắt thanh thuần nháy mắt đã giãn nở, tâm tình đau khổ của Tiêu Khả Nghiên tức khắc bùng lên hy vọng, suốt nhiều ngày qua cô đã nhớ thương con trai đến phát điên rồi!

“À còn nữa!” Tiêu Lâm Na cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: “Tôi không chỉ cho cô gặp con trai, còn có thể cho cô ở bên cạnh chăm sóc thằng bé mỗi ngày!”

Đây chính là điều mà ngày đêm Tiêu Khả Nghiên hằng mơ tưởng, chỉ cần được gặp và ở bên cạnh con trai thì cô không màng điều gì nữa, cô kích động thốt lên: “Thật không?”

“Đương nhiên là thật! Chẳng qua…” Tiêu Lâm Na bước lùi về sau hai bước, đưa bàn tay năm ngón xinh đẹp lên, tự ngắm nghía bộ móng với nước sơn mới, đắc ý nói: “Hiện tại việc đã tới nước này, tôi có thể giúp cô toại nguyện, còn cô…” Khoé miệng cô ta nhếch lên ý cười lạnh lẽo: “…có thể đáp ứng nguyện vọng của tôi hay không?”

“Tôi…” Tiêu Khả Nghiên ngập ngừng.

“Cô làm loạn như vậy thì kết thúc chỉ có một con đường! Đó chính là từ đây về sau cô sẽ không bao giờ gặp lại Vân Đỉnh nữa!”

“Không bao giờ gặp lại Vân Đỉnh nữa!”

“Tôi không chỉ cho cô gặp con trai, còn có thể cho cô ở bên cạnh chăm sóc thằng bé mỗi ngày!”

“Ở bên cạnh chăm sóc thằng bé mỗi ngày!”

Những lời nói của Tiêu Lâm Na lại hiện lên trong trí óc của Tiêu Khả Nghiên, cô hoàn toàn không quan tâm đến tiền tài mà Tiêu Lâm Na đang theo đuổi, cô chỉ muốn con trai của mình, không hơn không kém!

Nếu người chị này có thể giúp cô toại nguyện, vậy thì…

Tiêu Khả Nghiên đột nhiên ngẩng đầu, kiên định nhìn đối phương: “Tôi thề, tôi tuyệt đối sẽ không nói với bất kỳ ai, tôi… là mẹ… của… Vân Đỉnh!”

Những lời sau cùng cô phải gằn từng chữ, dùng hết sức lực để nói ra, có ai biết cô phải có bao nhiêu dũng khí để ra quyết định này? Không thể nhận con trai, đồng nghĩa với việc sau này cô chỉ có thể lấy thân phận một người xa lạ để gặp con của mình, nỗi đau này mãi đến tận về sau cô mới càng thấm thía…

“À, vậy thì tốt! Chỉ là…” Tiêu Lâm Na nói một nửa thì ánh mắt loé lên: “Cô hẳn cũng biết, tôi không dễ dàng tin tưởng ai! Hơn nữa, muốn gặp con trai và ở bên cạnh thằng bé thì cô phải chịu trả giá khá đắt, nếu không thì tôi cũng không thể giúp cô gặp Vân Đỉnh.”

Nét mặt Tiêu Khả Nghiên khẽ biến sắc: “Chị, chị có ý gì?”

“Rất đơn giản!” Tiêu Lâm Na lấy trong túi xách ra một lọ thuốc nhỏ, đặt trên bàn trà, cô ta cúi người nói thấp giọng bên tai Tiêu Khả Nghiên: “Trên đời này chỉ có người câm mới có thể giữ bí mật! Để xem cô có chịu trả giá để gặp Vân Đỉnh không?”

Dứt lời thì Tiêu Lâm Na liền bật cười sang sảng, phảng phất như tiếng cười của ma quỷ.

Từ từ xa mọi người đã thấy một biệt thự hoa lệ hiện ra trước mắt, nhìn xuyên qua hàng rào bằng song sắt cổ điển chính là đài phun nước, một bể bơi xa hoa cùng với hoa viên rộng lớn. Ngôi biệt thự ba tầng này giống như một toà lâu đài sừng sững trong vị trí đắt đỏ nhất của thành phố.

“Phía trước là đại trạch của Hình gia đúng không? Whoaaa, thật là lớn quá!”

“Đúng vậy, thảo nào, nhà người ta có tiền như thế nên lương tuyển vú em cũng cả chục vạn mỗi tháng!”

Các ứng viên tham dự đợt tuyển dụng vú em cho Hình gia đang sôi nổi cười nói đi về phía đại trạch, Tiêu Khả Nghiên cũng đi lẫn trong đám người này, chẳng qua…

Ngày hôm nay cô thật sự khác biệt so với trước đây!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply