Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 215

Chương 215. Chỉ là đùa bỡn mà thôi!

Mạc Huệ Linh nhìn thấy Trần Vũ Thịnh thì hơi giật mình: “Bác sĩ Trần? Sao anh lại ở đây?”

Trong suy nghĩ của Mạc Huệ Linh thì Trần Vũ Thịnh là một nhà khoa học chỉ biết cắm đầu vào các công trình nghiên cứu, hoàn toàn không có hứng thú kết giao bạn bè, cũng sẽ không vì nể mặt ai mà đi giao lưu. Điển hình là vị bác sĩ này chưa từng kiêng kỵ nể mặt gì cô ta cả.

Điều đáng tức giận hơn nữa là Cố Tĩnh Trạch luôn dung túng cho Trần Vũ Thịnh khi cô ta bị đối phương làm lơ, đơn giản có lẽ chỉ vì Trần Vũ Thịnh là bác sĩ duy nhất trên thế giới đang nghiên cứu căn bệnh của anh.

Vậy nên, Mạc Huệ Linh dù không ưa thì vẫn phải chịu đựng, chỉ cần Trần Vũ Thịnh có thể chữa khỏi bệnh cho Cố Tĩnh Trạch thì cô ta cũng có lợi. Thường ngày Trần Vũ Thịnh và cô ta có đụng mặt cũng không bao giờ nói một câu, chứ đừng nói là ra ngoài gặp mặt vui chơi.

Vậy mà hôm nay cô ta lại nhìn thấy Trần Vũ Thịnh và Lâm Triệt đứng nói chuyện rất thân quen thoải mái!?

Mạc Huệ Linh tò mò nhìn hai người họ, trong lòng không khỏi nghi hoặc, rốt cuộc thì Lâm Triệt này dùng thủ đoạn gì mà thu phục được nhân tâm của tất cả những người xung quanh Cố Tĩnh Trạch?

Chỉ có Cố Tĩnh Trạch ngu ngơ không hay biết gì, còn thấy Lâm Triệt là người ngây thơ vô tội. Nếu không có thủ đoạn thì sao có thể mê hoặc lòng người? Rõ ràng đây chính là cố ý chiêu dụ hết những người bên cạnh Cố Tĩnh Trạch!

Nghĩ lại lời Cố Tĩnh Trạch đã nói, anh và Lâm Triệt đã xảy ra quan hệ nam nữ thì Mạc Huệ Linh thật sự phẫn nộ tức giận!

Lâm Triệt! Cô giỏi lắm, thật là cao tay mà!

Mạc Huệ Linh nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nở nụ cười bước tới.

Lâm Triệt tức khắc phòng bị, gượng gạo nói: “Mạc tiểu thư? Thật trùng hợp, ở đây lại gặp được cô.”

Mạc Huệ Linh nói: “Tôi đi ăn sinh nhật một người bạn nên mới đến đây chơi, chỉ là lần đầu tới thôi, trước giờ cũng ít khi tới nơi lộn xộn thế này. Lâm Triệt, tôi khuyên cô không nên thuê phòng ở tầng này, nhiều loại người phức tạp lắm, ở tầng trên là phòng VIP sẽ yên tĩnh an toàn hơn. Ai nha, mà quên mất, để vào được phòng VIP thì phải có thẻ hội viên, phí thường niên đến cả trăm vạn lận. Hình như đâu phải ai trong các người cũng có tiền để làm thẻ, đúng không?”

Lâm Triệt cười cười: “Tôi cũng chỉ tới đại chỗ này thôi, chọn phòng nào cũng được.”

Mạc Huệ Linh quay sang nhìn Trần Vũ Thịnh: “Bác sĩ Trần, sao anh cũng ở đây? Tôi còn tưởng rằng bác sĩ Trần không thích những chỗ ồn ào thế này?”

Cô ta vừa nói vừa dùng ánh mắt chán ghét nhìn xung quanh.

Trần Vũ Thịnh vốn dĩ không có thiện cảm với Mạc Huệ Linh, anh chưa từng nể mặt cô ta trong mọi cuộc gặp gỡ. Vậy nên cũng phải nói lại, Cố Tĩnh Trạch đúng là một ông chủ rất công tâm, tuy biết Trần Vũ Thịnh không thèm kiêng nể Mạc Huệ Linh nhưng trước giờ không để tâm, Cố Tĩnh Trạch chỉ cần anh có thể tận chức tận trách với công việc, vậy là được.

“Tôi thấy chỗ này không tệ, tiền bạc kiếm được không dễ chút nào, dù có tiền cũng không nên tiêu xài tuỳ tiện. Bỏ cả trăm vạn chỉ để đến đây vài lần trong một năm, không bằng dùng tiền đó quyên góp cho học sinh nghèo, coi như là làm việc thiện tích đức.” Trần Vũ Thịnh thản nhiên trả lời.

“Anh…!” Mạc Huệ Linh nghẹn họng, ý tứ này chẳng phải kêu cô ta đang lãng phí tiền hay sao?

Trên thực tế Mạc Huệ Linh chưa từng làm ra tiền, mọi thứ cô ta tiêu xài trước giờ đều là tiền của gia đình. Thật may mắn vì Mạc gia có tiền, nếu không ở một gia đình thường mà cô ta ăn xài thế này, thì đã trở thành phá gia chi tử, không sớm thì muộn cũng phá sản.

Mạc Huệ Linh trừng mắt nhìn Trần Vũ Thịnh, cô ta không muốn mất thời gian cãi tay đôi, chỉ đơn giản nói: “Tôi muốn nói chuyện riêng với Lâm Triệt vài câu, được chứ?”

Trần Vũ Thịnh nhìn nhìn Lâm Triệt, lại nói: “Không được, an toàn của Cố thiếu phu nhân cũng thuộc trách nhiệm của tôi, nếu không thì tôi nhận lương của Cố tổng nhiều như vậy, chẳng phải là không làm tròn nhiệm vụ sao?”

“Anh…!” Mạc Huệ Linh cắn răng nói: “Anh có vẻ thích che chở cho Lâm Triệt quá nhỉ?”

Nói xong thì cô ta quay ra nhìn Lâm Triệt: “Tôi đúng là phục cô thật, đi đâu cũng có người che chở, đặc biệt là đàn ông, năng lực này đúng tôi thua cô xa!”

Lâm Triệt nghiêm mặt nói: “Mọi người đều là bạn bè, đã là bạn bè tự nhiên sẽ giúp đỡ cho nhau, có lẽ cô chưa từng có một người bạn chân chính nào nên không hiểu.”

“Lâm Triệt! Bạn của tôi có rất nhiều, chỉ là không có loại bạn địa vị thấp hèn như cô thôi!” Mạc Huệ Linh tức giận rống lên.

Lâm Triệt quay sang nói với Trần Vũ Thịnh: “Bác sĩ Trần, không sao đâu, Mạc tiểu thư có chuyện cần nói thì cứ để cô ấy nói, nếu dễ nghe thì tôi sẽ tiếp nhận, còn nếu khó nghe thì tôi sẽ không để trong lòng, anh cứ vào trong trước đi. Mạc tiểu thư không làm gì đâu, giờ tôi và cô ấy gặp nhau thế này, nếu tôi xảy ra chuyện gì thì chẳng phải cô ấy sẽ bị vạ lây sao? Cho nên người lo lắng cho an toàn của tôi nhất, hẳn là Mạc tiểu thư rồi.”

Trần Vũ Thịnh nghe vậy thì yên lặng gật gật đầu: “Có việc gì cứ gọi tôi.”

“Được.” Lâm Triệt mỉm cười đáp lại.

Trần Vũ Thịnh cao ngạo liếc mắt nhìn Mạc Huệ Linh một cái, sau đó mới rời khỏi.

Mạc Huệ Linh trừng mắt, hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn chằm chằm Lâm Triệt, thanh âm đay nghiến: “Lâm Triệt, cô cũng thật là, vì thể diện của Cố Tĩnh Trạch thì cô nên bỏ cái công việc làm diễn viên đó đi. Chuyện khi nãy tôi đã thấy hết rồi, suy cho cùng thì con hát vẫn chỉ là con hát, lời thật mất lòng mà thôi, cô không nên không biết xấu hổ như vậy. Nếu cô không có tiền thì cứ nói, tôi sẽ cho cô mượn, nhưng nếu vì tiền mà cô cứ tiếp tục để bản thân bị chà đạp thì có xứng đáng với Tĩnh Trạch hay không?”

Lời này quá chói tai khó nghe, dù Lâm Triệt ẩn nhẫn đến đâu thì cũng không thể nhịn được.

“Cái gì mà là con hát? Tôi có mục tiêu của chính mình để theo đuổi, không phải chỉ vì tiền mà còn là sự nghiệp và niềm đam mê của tôi. Làm phiền cô nói chuyện tôn trọng người khác một chút! Cố Tĩnh Trạch không quản tôi làm gì, thì đến phiên cô quản sao?” Lâm Triệt quả thật đã giận dữ vì lời xúc phạm của đối phương.

“Cô có hiểu được sự nghiệp thật sự của một người phụ nữ là gì không, đó là hy sinh vì chồng của mình, mà cô thì làm sao có thể hiểu được? Cô như vậy thì sẽ ảnh hưởng đến Tĩnh Trạch thế nào? Hừ! Cô căn bản không xứng đáng làm vợ của Tĩnh Trạch! Thật không biết vì sao hai người lại có thể trở thành vợ chồng!?” Mạc Huệ Linh khinh thường nói.

Lâm Triệt lãnh đạm trả lời: “Tôi và Cố Tĩnh Trạch dù có kết hôn thì vẫn có cuộc sống riêng của nhau, không phải vì kết hôn mà can thiệp vào sự nghiệp và lý tưởng của đôi bên, đó mới là một cuộc hôn nhân thật sự! Vừa hoà hợp, nhưng vẫn phải độc lập, tôi không cảm thấy mình có gì ảnh hưởng hay là không xứng với anh ấy!”

“Ha hả! Cho nên tôi mới nói, người thấp kém như cô làm sao hiểu? Tôi biết cô lấy cái tự tin đó ở đâu ra, là vì Tĩnh Trạch đã chạm vào cô phải không? Cho nên cô nghĩ rằng mình đã có được anh ấy? Đúng không? Tôi nói cho cô biết, cô quá ảo tưởng rồi!” Tuy ngoài miệng nói lời trào phúng, nhưng trong lòng Mạc Huệ Linh đã tức giận đến vặn vẹo: “Cô yên tâm, người phụ nữ trong lòng anh ấy mãi mãi chỉ là tôi! Tôi đã bên anh ấy rất nhiều năm rồi, bao nhiêu năm đó thì anh ấy chỉ yêu duy nhất một mình tôi, chẳng qua bây giờ anh ấy chỉ hứng thú nhất thời với cô, đùa bỡn với thân thể của cô, chẳng bao lâu nữa sẽ chán ngấy cô mà thôi! Đến lúc đó để xem cô sẽ bị vứt bỏ thế nào, tôi xem cô đắc ý được bao lâu? Hừ!”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 215

Leave a Reply