Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 218

Chương 218. Chứng minh năng lực của anh

Cô tưởng tượng như vậy mà cảm thấy Cố Tĩnh Trạch quả thật là thuần khiết, vậy nên cô càng cảm thấy mình thật tội lỗi, sao trước kia cô lại ra tay hạ dược đoá bạch liên bé nhỏ này chứ?

Cố Tĩnh Trạch quay lại thấy vẻ mặt đang cười trộm của Lâm Triệt thì liền thò mặt lại gần cô và hỏi: “Cái đầu quả dưa của em biết cười xấu xa như vậy là đang nghĩ gì hả?”

“Không có, em có nghĩ gì đâu?”

“Không đúng, nhất định là nghĩ gì đó! Nói mau!”

Lâm Triệt cười hì hì, cô vùng lên tính bỏ chạy thì Cố Tĩnh Trạch liền đuổi theo, dĩ nhiên anh nhanh chân hơn cô, chỉ vài bước đã chặn đường ép cô dựa vào vách tường, anh chống đôi tay mình vào tường hoàn toàn giam lỏng cô.

Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh, nở nụ cười gian manh: “Em chỉ đang nghĩ, trước kia anh thật chưa từng chạm qua cô gái nào sao?”

“Dĩ nhiên…”

“Cũng chưa từng thử? Không lẽ thấy nhiều cô gái đẹp như vậy mà không có cảm giác?” Lâm Triệt tò mò hỏi.

Cố Tĩnh Trạch trả lời rất thành thật: “Hoàn toàn không có. Mới đầu chỉ là người hầu ở trong nhà đụng chạm một chút thì anh đã nổi bệnh sởi, lúc đó nghĩ là dị ứng nên không đi khám, sau đó sức khoẻ của anh vẫn bình thường. Khi được mười tuổi thì anh quen biết Huệ Linh, khi anh chơi đùa đụng chạm cô ấy thì lại nổi bệnh sởi, gia đình mới đưa anh đi khám thì phát hiện ra nguyên nhân, hoá ra anh bị dị ứng nữ giới.”

“Một thời gian sau đó anh cũng không đụng vào cô gái nào, đến khi anh mười bảy tuổi thì mới chính thức xác định quan hệ với Huệ Linh. Em cho rằng nếu anh đã xác định quan hệ tình cảm với một người mà còn có thể qua lại tiếp xúc với cô gái khác? Anh ở trong lòng em là kiểu người này sao?” Cố Tĩnh Trạch hơi nghiêm giọng lại.

“À… em hỏi chút thôi mà, anh không cần nghiêm túc vậy chứ?” Lâm Triệt thầm nghĩ trong lòng, xem ra Mạc Huệ Linh đã nói thật, cô ta là người phụ nữ ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch lâu nhất, tuy rằng giữa hai người họ chưa từng có một hành động thân mật nào.

Bỗng nhiên lời nói của Mạc Huệ Linh lại lướt qua đại não Lâm Triệt một lần nữa.

Lâm Triệt hơi thất thần một chút, nhưng sau đó lập tức lắc đầu cố gắng quên đi, lại nhìn Cố Tĩnh Trạch, thấp giọng nói: “Nói vậy… lúc ở khách sạn, lần anh bị em hạ dược đó, là lần đầu anh… với nữ giới sao?”

“…” Cố Tĩnh Trạch vô ngữ nói: “Chuyện đó là hiển nhiên.”

“Cho nên em cảm giác áy náy lắm, cứ như là em đã làm mất sự trong trắng của anh…”

“…” Cố Tĩnh Trạch chỉ nhìn thấy vẻ hài hước trào phúng trên gương mặt Lâm Triệt, mà lại chẳng có gì giống như cô đang áy náy cả, anh nghiêm mặt nói: “Lâm Triệt! Hình như em đã quên, đó cũng là lần đầu tiên của em!”

“Hì hì, nhưng mà em đây mới là người chủ động đoạt đi sự trong trắng của anh đó!”

“Lâm Triệt!”

Cô lập tức cúi người chui ra từ nách của anh, lật đật bỏ chạy.

Bất quá Cố Tĩnh Trạch phản ứng rất nhanh, chỉ một giây anh đã bắt chặt cánh tay của Lâm Triệt, đem cô lần nữa áp sát vào tường: “Còn dám nói!?”

“Được, được rồi, em không nói nữa. Mà anh gấp gáp cái gì, bộ không phải là tấm thân trong trắng sao, lần đầu tiên mà. Ai lại chẳng có lần đầu tiên, đúng không? Yên tâm, em không có chê anh, lần đầu thì lần đầu thôi, kỹ thuật trong chuyện ấy có thể từ từ luyện tập, không cần giận dỗi…” Hiếm hoi lắm Lâm Triệt mới có dịp biết được một mặt không hoàn hảo của anh, dĩ nhiên cô sẽ nhiệt tình chọc ghẹo anh. Đặc biệt khi thấy gương mặt anh ngượng ngùng đỏ hồng trông rất ngố thì cô càng cảm thấy thích thú, cảm giác như đạt được một thành tựu.

Cố Tĩnh Trạch nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Triệt: “Em có gì để chê, vốn không có gì để chê cả, dù cho đó là lần đầu của anh thì cũng đâu có để em thiệt thòi. Ngày hôm đó anh còn nhớ mình đã làm em lên đỉnh rất nhiều lần, đúng không?”

“…” Lâm Triệt cạn lời, người đàn ông này sao hở chút lại nói chuyện lưu manh với cô vậy?

“Dù không có kinh nghiệm nhưng kỹ thuật của anh rất dẻo dai và bền!” Cố Tĩnh Trạch cúi người áp sát cô.

“Anh biến đi!”

Lâm Triệt tự biết ở phương diện mặt dày thì cô không thể bằng anh, đành cúi đầu tính bỏ chạy.

Cố Tĩnh Trạch lại một tay ngăn cô lại: “Sao vậy, chẳng lẽ em không hài lòng?”

Lâm Triệt ngượng đỏ chín cả mặt, ngẫm nghĩ lại thì đúng là kỹ thuật của Cố Tĩnh Trạch không tệ chút nào. Đó thật sự là lần đầu tiên của cô, nhưng không ăn qua thịt heo thì không có nghĩa là chưa từng xem heo chạy bộ à nha, hồi nhỏ đã có mấy lần cô tò mò xem trộm loại hình nghệ thuật này rồi.

“Hài lòng hay không hài lòng, em nói xem?” Cố Tĩnh Trạch thấy Lâm Triệt vẫn muốn chạy trốn thì càng dò hỏi nhiều hơn.

Anh quả thật muốn được cô công nhận năng lực của anh, tất cả đàn ông đều muốn làm hài lòng người phụ nữ của họ, anh cũng không ngoại lệ, anh luôn muốn đem đến cho cô cảm giác thoả mãn trong chuyện đó. Hơn nữa, anh muốn cô cảm thấy hạnh phúc thật sự khi gần gũi anh.

Nhìn bộ dáng xấu hổ đỏ mặt tía tai che mặt của Lâm Triệt thì Cố Tĩnh Trạch càng vặn hỏi: “Rốt cuộc là hài lòng hay không hài lòng, em nói một câu xem?”

“Không hài lòng, không hài lòng chút nào!” Lâm Triệt thật là chịu hết nổi rồi, liền kêu lên.

Cố Tĩnh Trạch dĩ nhiên không tin, anh bồng xốc Lâm Triệt lên và ném cô nằm trên giường, đứng đó nở nụ cười tà mị nhìn cô, một tay đã thoăn thoắt tự cởi từng hột nút trên áo sơ mi của anh, để cơ bắp cường tráng lộ ra dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng.

Anh nhếch miệng cười hài hước, thời điểm áp người đè cô dưới thân thì vô cùng quyết đoán: “Nói dối riết quen tật, xem ra trông mong cái miệng nhỏ này của em chịu nói thật là không thể rồi.”

“Hả… Cố Tĩnh Trạch! Giờ là ban ngày ban mặt, anh không được…”

“Cần phải để cho thân thể của em chịu nói thật một chút!” Nói xong thì đôi môi của anh đã hạ xuống, cuồng nhiệt xâm chiếm bờ môi cô, nhanh chóng chiếm thế thượng phong.

Bàn tay to lớn nhẹ nhàng mơn trớn gò má của cô, từ từ dịch chuyển xuống dưới và đốt lửa khiến toàn thân Lâm Triệt nóng bừng và thở dốc liên hồi.

Cố Tĩnh Trạch nỉ non vào bên tai Lâm Triệt: “Thấy chưa, anh đã nói thân thể của em thành thật hơn nhiều.”

“Anh… đáng ghét!”

“Được rồi, miệng của em lúc nào cũng nói không thích, thân thể của em lại nồng nhiệt thế này.”

“Không có!”

“Xem nào, lại nói dối? Coi bộ không thể để em nói chuyện, chẳng có câu nào là thật, chi bằng… đừng nói nữa…” Nói xong, anh lại dùng phương thức cổ điển nhất, hôn mãnh liệt đến mức khiến cô không thể hô hấp nổi, bao nhiêu lời định nói đều nghẹn lại.

Trời về chiều, sắc trời hơi chạng vạng, tâm trí của Lâm Triệt lúc này là một mảnh xuân kiều diễm, cả linh hồn và thân xác đều bị anh làm cho mê man…

Một lúc sau…

Khi tỉnh táo thì Lâm Triệt mới hối hận, cô thật là dại dột khi kích thích lòng tự trọng của đàn ông, kết quả thì người bị trừng phạt còn không phải là cô sao? Cố Tĩnh Trạch đã dùng thân thể để chứng minh năng lực của anh, Lâm Triệt dĩ nhiên tâm phục khẩu phục, tự hứa về sau không dám ghẹo gan anh nữa.

Buổi tối, Lâm Triệt với Cố Tĩnh Trạch định ra ngoài ăn khuya.

Vừa nhìn thấy Mộ Vãn Tình thì Lâm Triệt xấu hổ nói: “Thật xin lỗi mẹ, con về nhà chơi mà cũng không ở bên cạnh mẹ.

Ánh mắt Mộ Vãn Tình nhìn thoáng qua con trai và con dâu, trong lòng thầm đánh giá một phen. Tuy có vẻ như không có gì khác lạ, nhưng bầu không khí hình như có chút gì đó khó nói, có một sự thay đổi không nhỏ ở đây.

“Không sao, không sao, thanh niên mấy con thì còn có chuyện của mình mà.” Mộ Vãn Tình cười nói, sau đó nhân lúc Lâm Triệt không chú ý thì bà liền kéo tay Cố Tĩnh Trạch lại, nói: “Lần này con nhắm mẹ có cháu bồng không?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 218

Leave a Reply