Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 222

Chương 222. Không muốn nhìn thấy em thất vọng

Phải một lúc sau thì bọn họ mới bước ra ngoài cổng khách sạn, mấy vị sếp tổng kia khách khí vài câu rồi mới quay trở lại bên trong.

Lâm Triệt tò mò nhìn Cố Tĩnh Dư: “Sao anh lại chạy đến cuộc họp này của công ty chúng tôi?”

“Nhớ em nên đến đây nhìn chút thôi.” Cố Tĩnh Dư cười cười.

“À ha, được thôi…” Lâm Triệt vô ngữ trừng mắt nhìn anh.

“Thế nào? Không tin? Tôi thấy nhớ em thật đó!”

“…” Lâm Triệt cười trừ, nói: “Được rồi được rồi, anh làm tôi cảm thấy thật là thụ sủng nhược kinh.”

Cố Tĩnh Dư bất đắc dĩ nói: “Em toàn trả lời cho có lệ như vậy sao?”

“Thì vốn là vậy mà…”

“Vừa rồi ở bên trong, không phải mọi người đều xa lánh em còn gì?” Cố Tĩnh Dư khẽ lắc đầu nói.

Hoá ra anh đã nhận ra hết mọi chuyện…

Lâm Triệt thầm nghĩ, cũng đúng, anh là người giảo hoạt nhạy bén như vậy, nhìn một cái tự nhiên sẽ hiểu hết, vậy nên cô chỉ đành nhún vai trả lời: “Không sao, tôi không để tâm.”

“So về độ lật lọng thì em không bằng hai người họ, so về chiêu trò chơi khăm sau lưng người khác thì em cũng không đấu lại họ, tốt nhất nên tránh xa họ ra đi. Bọn họ đã lăn lộn trong ngành giải trí này nhiều năm để đạt được vị thế ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì. Hiện tại sự nghiệp của em đang ở trong giai đoạn phát triển tốt, tuy chưa phải quá thành công, nhưng tốt xấu gì cũng được truyền thông chú ý và có một lượng fan hâm mộ khá đông, bọn họ ghen ghét cũng không phải điều khó hiểu. Dĩ nhiên họ sẽ tìm cơ hội để đạp em xuống, nếu thời điểm này em gặp chuyện bất trắc thì khả năng vực dậy được sự nghiệp sẽ rất thấp.” Cố Tĩnh Dư ôn tồn giải thích.

Lâm Triệt không nghĩ mọi việc lại đáng sợ đến vậy: “Không thể nào, họ có thể âm hiểm thâm độc vậy sao?”

“Em nghĩ xem, họ đã đạp đi rất nhiều diễn viên mới để loại bỏ mọi đối thủ, không phải chỉ là một hai người đâu. Em đó, nếu không phải nhờ tôi chiếu cố thì em đã ăn quả đắng rất lâu rồi.”

Lâm Triệt nghe xong thì quả thật cảm kích anh, gương mặt cô trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Cảm ơn anh, đàn anh Tĩnh Dư.”

“Thôi mấy câu sến sẩm này không cần nói ra đâu. Được rồi, không đùa với em nữa, lần này tôi cố ý đến tìm em là vì sắp có một dự án phim điện ảnh được đầu tư rất lớn, muốn em tham gia thử sức, em thấy thế nào?”

“Phim điện ảnh?” Ánh mắt Lâm Triệt lập tức sáng lên.

“Là một bộ phim kỳ ảo giả tưởng, vẫn chưa chọn được vai nữ chính, phong cách của em lại rất thích hợp cho nên tôi mới đề cử em. Nếu em bằng lòng thì có thể tới thử vai.”

“Thật không? Tôi đương nhiên là bằng lòng!” Nói xong thì Lâm Triệt bỗng nhiên có chút do dự: “Nhưng mà tôi chưa đóng phim điện ảnh bao giờ, anh không sợ tôi không phù hợp sao?”

“Nên tôi mới nói là em đi thử vai trước, con người tôi rất nghiêm túc trong công việc.”

“À, đúng đúng, còn phải thử vai.” Lâm Triệt như bừng tỉnh.

Cố Tĩnh Dư cười cười: “Nhưng yên tâm, tôi tin tưởng em sẽ đạt.”

Lâm Triệt cảm kích nhìn anh: “Cảm ơn anh, Cố Tĩnh Dư. Cảm ơn đã tin tưởng tôi.”

“Thôi bỏ đi, tôi tin vào ánh mắt tinh tường của mình mà thôi!”

Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh, trong lòng không khỏi nghĩ hai anh em nhà này có kiểu quý tộc như nhau, khen người là phụ, chính yếu là để tự khen mình.

Chốc lát sau thì Cố Tĩnh Dư chào tạm biệt cô, lúc này thì xe của Cố Tĩnh Trạch cũng đã tới.

Lâm Triệt còn đang ngạc nhiên không chắc chắn chiếc xe đó có phải của Cố Tĩnh Trạch hay không, thì tài xế riêng của anh đã bước xuống và cung kính mời cô lên xe ngồi.

Vừa biết được mình có thể tham gia thử vai một bộ phim điện ảnh thì cô vô cùng vui vẻ, lập tức nhảy tót lên xe trước mặt Cố Tĩnh Trạch, reo lên: “Cố Tĩnh Trạch, sao anh lại tới đây?”

“Vừa xong việc nên đến đây đón em, người vừa rời khỏi là Tĩnh Dư?”

“Hả, anh có thấy hả? Đúng là anh ấy!”

“Xe cậu ấy đang dùng là anh mua, tất nhiên anh nhận ra.” Cố Tĩnh Trạch hơi nhíu mày nhìn Lâm Triệt: “Cậu ấy tới đây làm gì?”

Lâm Triệt lập tức thích thú trả lời: “Cố Tĩnh Dư nói muốn mời em đi thử vai nữ chính cho một bộ phim điện ảnh!”

Cô nhớ đến tình huống vừa rồi khi ở bên trong sảnh khách sạn, cô đã bị mọi người khi dễ coi thường, chính là vì cô chưa có đủ tư cách. Vậy nên cô càng phải nỗ lực trong sự nghiệp của mình!

Cố Tĩnh Trạch nhìn cô vui như vậy thì bất giác hỏi: “Đóng phim điện ảnh có thể làm em vui đến vậy?”

“Đương nhiên rồi, phim điện ảnh có Cố Tĩnh Dư tham gia thì khẳng định là rất hoành tráng. Tại anh không làm trong ngành giải trí nên không biết đó thôi, chỉ cần bộ phim ghi tên của Cố Tĩnh Dư thôi là người xem đã bổ nhào vô rạp xem phim nườm nượp ngay ngày công chiếu đầu tiên rồi! Cố Tĩnh Dư chính là một đại siêu sao đó, rạp phim nào cũng tranh nhau mua bằng được phim của anh ấy! Hơn nữa bản thân phim điện ảnh cũng đã giá trị hơn mười bộ phim truyền hình rồi, trước đây em chỉ đóng phim truyền hình mà thôi, chưa từng có may mắn tham gia bộ phim điện ảnh nào hết… Tuy giờ đã có được chút danh tiếng, nhưng nếu được đóng một bộ phim điện ảnh thì mới có thể bức phá tiến xa hơn!”

Chân mày của Cố Tĩnh Trạch khẽ nhíu lại, anh nhìn cái miệng nhỏ liến thoắng kia hết lời ca ngợi sùng bái Cố Tĩnh Dư mà thật sự không thấy thoải mái chút nào.

“Cùng lắm chỉ là một bộ phim điện ảnh, để nắm được cả thế giới này thì chung quy vẫn phải dựa vào kinh tế.” Câu này vừa thốt ra thì anh mới cảm thấy hối hận.

Anh hôm nay là làm sao vậy, bỗng dưng lại trở nên nhỏ nhen?

Từ đáy lòng thì một thanh âm quyết tuyệt nói cho anh biết một điều, anh không thích cô sùng bái những người khác. Trước giờ anh chưa từng có ham muốn độc chiếm như vậy đối với phụ nữ, nhưng đối diện Lâm Triệt thì anh không thể khống chế được tham vọng độc chiếm cô cả về thể xác lẫn tâm tư tình cảm.

Ngay cả một sự ngưỡng mộ dù là nhỏ nhất cũng không được nghĩ về bất kỳ ai khác!

Khi nhớ tới vẻ mặt sùng bái của cô nhìn mình, thì quả thật anh vô cùng thoả mãn. Bất quá, cô lại là người quá đỗi đơn thuần, cô sùng bái đâu phải chỉ một mình anh… Anh biết rõ làm như vậy là không đúng, là quá áp đặt và không nói lý lẽ, nhưng anh lại không thể điều khiển được bản thân.

Cố Tĩnh Trạch buột miệng nói: “Nếu em đã kết hôn với anh mà còn cùng Tĩnh Dư đóng phim, thì dường như điều này không tốt lắm, đúng không?”

“Hở?” Lâm Triệt không ngờ Cố Tĩnh Trạch lại không vui, cả gương mặt anh lạnh băng, cô bối rối hỏi: “Chỉ là đóng chung một bộ phim điện ảnh thôi mà, không sao chứ?”

“Như thế nào mà gọi là không sao? Anh với Tĩnh Dư là anh em, em làm vậy là vô phép tắc, đã kết hôn với anh mà còn đóng cặp những cảnh tình cảm trên phim, em thử đặt mình vào vị trí của anh xem?”

Trong lòng Lâm Triệt tức khắc bàng hoàng, cô nghĩ đến bộ phim điện ảnh kia thật sự rất hoành tráng, lại thêm đội ngũ dàn diễn viên do Cố Tĩnh Dư lựa chọn nhất định đều là những người tài năng, nếu bỏ qua cơ hội này thì sẽ rất tiếc nuối. Cô thật lòng không muốn vuột mất cơ hội này, chỉ là lời nói của Cố Tĩnh Trạch đã làm cô hoang mang khó chịu…

Kỳ thật anh nói không sai, làm vậy quả thật không hay chút nào…

Vành mắt Lâm Triệt hơi hoe hoe đỏ, tuy không nỡ nhưng cuối cùng cô vẫn nói: “Vậy thôi bỏ đi, em không tham gia nữa…”

Một câu này khiến Cố Tĩnh Trạch sửng sốt, anh nhìn thấy khoé mắt Lâm Triệt ươn ướt, dáng vẻ uỷ khuất thì bỗng dưng áy náy trong lòng. Có vẻ như bao nhiêu sự tức giận trước đó khi nhìn thấy cô uỷ khuất thì không còn đáng gì nữa.

“Thật xin lỗi, vừa rồi tâm trạng anh không tốt, nếu em muốn đóng phim thì cứ tham gia đi, anh chỉ nói vậy thôi.” Cố Tĩnh Trạch nhẹ nhàng vuốt gò má của cô, anh không muốn thấy cô buồn bã thất vọng, nhất là khi sự thất vọng đó lại do anh mà ra.

Lâm Triệt ngước mắt nhìn Cố Tĩnh Trạch: “Thật không? Nhưng… em cũng thấy chuyện này không tốt lắm.”

“Không sao, chỉ cần không có cảnh diễn thân mật nào là được.”

“Chuyện này em có thể nói với đạo diễn, nhưng trước hết là em phải thử vai thành công.”

“Đó là hiển nhiên.” Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ cười nói.

Đáy lòng Lâm Triệt cảm thấy vô cùng ấm áp, cô xúc động nói: “Cảm ơn anh, Cố Tĩnh Trạch.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

3 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 222

  1. Dễ shuongg !!! Đang mong chờ cái cảnh khi Anh Dư biết em Triệt là vợ anh Trạch 🤣🤣🤣

Leave a Reply