Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 223

Chương 223. Không thể trở thành người vợ tốt

Cố Tĩnh Trạch cười nói: “Với anh mà còn nói lời khách sáo?”

Lâm Triệt ngượng ngùng nói: “Đương nhiên rồi, anh lấy em làm vợ nhất định là phải chịu đựng rất nhiều. Nếu đổi lại người khác thì chắc anh sẽ không phải nhượng bộ nhiều như thế này…”

Người khác ở đây, hiển nhiên chính là Mạc Huệ Linh!

Lâm Triệt nghĩ lại mà thấy cô đúng thật là một người phiền phức, công việc, cuộc sống, vân vân và vân vân, bao nhiêu thứ gây phiền toái cho anh. Mạc Huệ Linh ở bên cạnh anh mười mấy năm có lẽ cũng không rắc rối như cô.

Cố Tĩnh Trạch nhìn Lâm Triệt, khoé mắt anh hơi giật giật, ngước nhìn xa xăm có vẻ như đang tự hỏi: “Nếu nói vậy thì… quả thật em gây phiền phức rất nhiều.”

Đáy lòng Lâm Triệt tức khắc trầm xuống, liếc nhìn Cố Tĩnh Trạch.

“Bất quá nếu đã lấy em, thì anh cũng cam tâm tình nguyện mà chịu.” Anh liền cười nói.

Lâm Triệt trừng mắt nhìn anh một cái: “Thật là, không biết dỗ dành con gái gì cả, sao lúc này anh lại thành thật đến vậy, hỏi gì khai đó? Nghĩ lại may mà em và anh đã kết hôn, đổi lại người con gái khác chắc đã bị anh làm cho tức chết, tốt xấu gì chúng ta cũng có một giao ước hợp đồng trước đó nên em mới có thể bình yên ở bên cạnh anh. Nếu là người khác thì ai mà lại chịu được một người như anh đây? Hừ!”

Cố Tĩnh Trạch thản nhiên nói: “Em hỏi anh, đương nhiên anh phải nghiêm túc trả lời, bằng không thì em muốn anh nói thế nào?”

“Ý của em là con gái luôn muốn được dỗ dành, anh có hiểu hay không vậy? Cho nên mới nói, gả cho anh thì em đúng là thiệt thòi mà, người ta tốt xấu gì cũng có được giai đoạn hôn nhân ngọt ngào, em không có gì hết, còn phải chịu đựng tính tình kỳ quái xấu xa của anh nữa, anh nói xem có phải em rất thiệt thòi không?” Lâm Triệt chu chu miệng nói.

“Ừ, thật là thiệt thòi cho em, một cô gái tốt như em thì nên có một cuộc hôn nhân trọn vẹn.” Cố Tĩnh Trạch thật sự đồng tình suy nghĩ này, hai người kết hôn với nhau nhưng anh đã để cô chịu rất nhiều uỷ khuất, không có hôn lễ, không có sự ngọt ngào nào, không có tuần trăng mật.

Một cô gái ở tuổi của cô hẳn là còn trong giai đoạn yêu đương, sau đó sẽ đi đến hôn nhân, một cuộc hôn nhân bắt nguồn từ tình yêu, nhưng cô thì không có gì cả.

Lâm Triệt ngạc nhiên nhìn anh: “Ai nha, anh tự nhiên biết nghe lời vậy sao?”

“Đúng, học đến đâu thì áp dụng đến đó.” Cố Tĩnh Trạch thành thật trả lời.

Lâm Triệt: “…”

Đã biết cái miệng của anh cũng rất là dẻo mà!

Nhưng, Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Trạch, trong lòng lại cảm thấy cô không xứng với anh. Quen biết và ở bên cạnh anh, có lẽ là điều may mắn nhất trong cuộc đời cô. Một người như cô, không địa vị, không thân phận, không có gia đình, không đủ dịu dàng hiền thục, lại luôn gây phiền toái… anh xứng đáng với người phụ nữ tốt hơn, chứ không phải người ích kỷ thích tự do tự tại như cô, cô lại không thể vì anh mà thay đổi bản thân trở nên tốt hơn được…

Lâm Triệt len lén nhìn anh, ngẩng đầu nói: “Vậy em… có thể đi thử vai cho bộ phim điện ảnh thật sao?”

“Đương nhiên có thể, vừa rồi anh chỉ thuận miệng nói vậy, nhưng anh sẽ không can thiệp công việc của em.”

Lâm Triệt mỉm cười: “Vẫn phải cảm ơn anh, vì kỳ thật anh có quyền can thiệp, khi kết hôn chúng ta đã thoả thuận em sẽ làm tốt vai trò Cố thiếu phu nhân, nếu có gì ảnh hưởng đến anh thì hãy nói với em, vì có nhiều điều em thật sự không hiểu.”

“Đồ ngốc, chút chuyện này của em không thể có ảnh hưởng gì đối với anh, nếu không thì bao nhiêu năm anh gầy dựng làm chủ Cố thị há chẳng phải là bõ công vô ích?” Cố Tĩnh Trạch nhẹ nhàng trấn an cô: “Nếu anh để vợ của anh không thể có được tự do đơn thuần nhất để làm điều mình yêu thích, thì người làm chồng như anh không phải quá thất bại sao?”

“Nhưng Mạc tiểu thư chắc là chưa từng gây rắc rối nhiều như vậy… Em chỉ nghĩ… có phải mình quá ích kỷ hay không?” Lâm Triệt khẽ cắn môi, hai bàn tay cô đan vào nhau thể hiện sự bối rối trong lòng.

Cố Tĩnh Trạch hít thật sâu một hơi: “Đúng là Huệ Linh trước giờ chưa từng gây rắc rối.”

Lâm Triệt liền ngẩng đầu lên nhìn Cố Tĩnh Trạch, ánh mắt cô hơi lập loè.

Cố Tĩnh Trạch lại nói tiếp: “Nhưng anh hiểu đó là vì Huệ Linh từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc gì, khi trưởng thành vẫn luôn ở nhà, không bước ra ngoài xã hội làm việc thì sao có thể có gì phiền toái rắc rối? Em có lý tưởng và sự nghiệp của chính mình, chuyện này không phải điều gì xấu, cũng đừng nghĩ là phiền phức, vì đây là điều xứng đáng được cổ vũ.”

Lâm Triệt tức khắc mềm lòng, ánh mắt cô nhìn anh càng thêm nhu hoà, đáy lòng càng thấy áy náy nhiều hơn. Cô không thể làm được gì cho anh ngoại trừ gây rắc rối, cô thật sự không xứng làm vợ anh…

Cố Tĩnh Trạch thở dài một hơi: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, nếu em thấy mình chưa tốt thì đừng gây chuyện nữa, ngoan ngoãn làm việc là được, đừng đi trêu chọc những kiểu đàn ông không đứng đắn.”

“…” Lâm Triệt vô ngữ nhìn Cố Tĩnh Trạch: “Ý anh nói là Cố Tĩnh Dư?”

Cố Tĩnh Trạch nheo mắt liếc nhìn cô một cái.

Lâm Triệt chỉ đành nhún vai khó hiểu, Cố Tĩnh Dư là em trai của anh cơ mà?

“Tuy Tĩnh Dư không phải người xấu, nhưng tính cách rất tuỳ tiện hay sinh sự, rất nhiều chuyện phiền phức cậu ấy gây ra đều phải để anh và anh cả xử lý. Em còn đem cậu ấy ra làm thần tượng mà học theo? Có gì tốt mà học chứ? Đóng phim thì đóng phim thôi, đừng có hùa nhau quậy phá với cậu ấy là được.” Cố Tĩnh Trạch nói.

Lâm Triệt bĩu môi: “Em đâu có nói xem anh ấy là thần tượng, chỉ nói là anh ấy rất giỏi thôi mà.”

“Loại trí tuệ thiểu năng như em đương nhiên không phân biệt rõ tốt xấu. Ai ở trong mắt em mà chẳng phải người tốt? Mắt nhìn người của em kém thế nào đâu phải một hai lần.” Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ lắc đầu.

Lâm Triệt dùng dằng trừng mắt nhìn anh một cái.

Lúc này thời tiết bên ngoài rất đẹp, tuy cực kỳ lạnh nhưng bầu trời lại trong vắt. Lâm Triệt hít một hơi thật sâu, quay sang nói: “Ai nha, trời đẹp như vậy, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi!”

Cố Tĩnh Trạch nhìn gương mặt nhỏ nhắn vui tươi của cô thay đổi cảm xúc quá nhanh, trong lòng thầm mắng cô nhóc này đúng là vô tâm, vô lo vô nghĩ quá mức. Bất quá anh cũng ngước mắt nhìn ra bên ngoài rồi nhẹ nhàng gật gật đầu đồng ý.

Cửa xe vừa mở ra thì Lâm Triệt như con chim nhỏ chạy tung tăng ra ngoài, trên người cô bận một áo khoác lông vũ dày, nhưng vốn dĩ dáng người cô rất mảnh mai nên trông không hề mập mạp một chút nào, ngược lại rất đáng yêu. Đôi chân mảnh khảnh thoăn thoắt chạy nhảy, làm người ta nghĩ tới những chú chim nhỏ màu đỏ trong trò chơi Angry Birds.

Cố Tĩnh Trạch nhếch môi cười cười, bước nhanh đuổi kịp Lâm Triệt.

Lâm Triệt cao hứng nói: “Thật ra em không có tham vọng gì lớn, nhưng em muốn mình có thể trở thành đại minh tinh vào một ngày nào đó. Hừ! Khi đó những người từng khinh thường em đều phải sáng mắt ra!”

Cô nắm chặt tay lại thành quyền, nghĩ đến lúc ở trong cuộc họp thường niên bị mọi người khinh thường mà vẫn còn tức giận. Chỉ tự trách bản thân cô không tốt, liên luỵ người xung quanh cũng bị dè bỉu. Cho nên, cách duy nhất để bảo vệ bản thân và người bên cạnh, đó là phải vươn đến vị trí cao nhất, để không ai phải chịu uỷ khuất vì mình.

Lâm Triệt thật sự hy vọng có một ngày, Du Mẫn Mẫn không phải vì cô mà chịu nhịn nhục trước mặt người khác như ngày hôm nay!

Cố Tĩnh Trạch nhìn gương mặt thanh thuần sôi sục ý chí chiến đấu thì liền hỏi: “Đại minh tinh?”

“Đúng vậy, anh thấy em có thể không?” Lâm Triệt quay lại, tròn mắt nhìn anh.

Cố Tĩnh Trạch cười nói: “Nhất định có thể.”

Lâm Triệt thẹn thùng, khoé môi cong lại mỉm cười: “Đúng vậy, nhất định có thể! Sớm muộn gì em cũng sẽ đứng trên đỉnh cao thế giới, khiến cho những người khinh thường em phải hối hận! Hừ! Dám khi dễ tôi, chờ đó, khi tôi thành đại minh tinh rồi thì sẽ để trợ lý của tôi xử lý mấy người!”

“…” Cố Tĩnh Trạch vô ngữ trước bộ dáng thù dai của Lâm Triệt.

Nhưng đồng thời anh lại cảm thấy rất thú vị, đặc biệt từng cử chỉ nhăn nhó mỉm cười kia, quả thật vô cùng sinh động đáng yêu.

Có lẽ nhiều người đàn ông sẽ không thích kiểu phụ nữ tâm tư tính toán, bản thân anh cũng vậy, nhưng đối với cô gái nhỏ ngốc nghếch luôn luôn thể hiện đủ vui buồn trên gương mặt như Lâm Triệt, thì anh lại không có chút cảm giác chán ghét nào.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 223

Leave a Reply