Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 238

Chương 238. Cảm giác thất vọng và cắn rứt

Mạc Huệ Linh cố ý dẫn theo một người đàn ông đến đây chính là muốn chứng minh với Cố Tĩnh Trạch một điều, không có anh thì đàn ông theo đuổi cô ta cũng xếp hàng dài, người này chỉ là một trong số đó. Cô ta kéo tay người đàn ông và bước đến, vẻ mặt vẫn tươi cười.

Cố Tĩnh Trạch hơi nhíu mày, bước chân lơ đãng đi về phía trước.

Mạc Huệ Linh cười nói: “Ồ, Tĩnh Trạch, anh cũng tham gia buổi tiệc này sao? Lúc nãy em lại không thấy anh?”

Đôi mắt sắc lạnh của Cố Tĩnh Trạch nhìn người đàn ông, anh biết người này. Hai bên từng có cơ hội hợp tác, nhưng sau đó có vấn đề xảy ra nên đã ngưng lại hợp đồng, mối quan hệ của hai người họ cũng không được tốt.

Mạc Huệ Linh biết người đàn ông này do lúc đó cô ta bám theo anh đi công tác, đây là Lý Minh Dữ. Hiện tại cô ta lại cặp kè với Lý Minh Dữ, điều này thật sự khiến Cố Tĩnh Trạch cảm thấy không thoải mái…

Lý Minh Dữ bước đến chủ động chào hỏi: “Cố tổng, đã lâu không gặp. Ai nha, bên cạnh ngài thật là nhiều mỹ nhân, mà cũng dễ hiểu thôi, bên cạnh tôi cũng thế. À quên mất, hình như hai người quen biết nhau.”

Mạc Huệ Linh cảm nhận được Cố Tĩnh Trạch đang nhìn chằm chằm cô ta và Lý Minh Dữ, nhất thời thấy ánh mắt sâu thẳm lạnh nhạt thì lập tức hiểu được một điều, anh đang tức giận!

Anh còn biết tức giận!?

Bỗng nhiên trong lòng cô ta rộn lên một hy vọng và khoái cảm!

Nếu vì cô ta và một người đàn ông khác ở cạnh nhau, lại khiến anh tức giận, cô ta rất vui!

Tức giận, điều này chứng minh anh vẫn còn để ý đến cô ta!

Mạc Huệ Linh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Lý Minh Dữ, anh đừng nói đùa nữa, hiện tại tôi và Tĩnh Trạch chỉ là bạn bè mà thôi.” Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ bạn bè và gắt gao nhìn về phía Cố Tĩnh Trạch.

Cố Tĩnh Trạch hiển nhiên là tức giận, chỉ nhìn Lý Minh Dữ mà không nói câu nào.

Ánh mắt Lý Minh Dữ đang nhìn vào Lâm Triệt, tức khắc trở nên kinh diễm, không ngờ Cố Tĩnh Trạch này lại tinh mắt tìm được một cô gái xinh đẹp như vậy.

Trong bốn người bọn họ thì chỉ có Lâm Triệt là mờ mịt khó hiểu, cô chưa kịp nói gì đã bị Cố Tĩnh Trạch kéo đi.

“Này, Cố Tĩnh Trạch…!” Lâm Triệt cứ vậy mà bị lôi kéo, đành phải rời khỏi theo anh.

Cố Tĩnh Trạch đưa cô đến một bàn tiệc, nói: “Đừng để ý bọn họ, chúng ta cứ nhập tiệc đi.”

Lâm Triệt ngoái đầu nhìn lại: “Có lẽ kia là bạn trai mới của Mạc tiểu thư?”

“Ừ.” Cố Tĩnh Trạch đáp.

Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Trạch thật sâu một cái, rồi nói: “Hay là anh đi nói chuyện với Mạc tiểu thư đi, hiện tại có thể còn cứu vãn được.”

“Không có gì để nói cả, cô ấy cũng nên có cuộc sống riêng và tương lai của mình.”

“Nhưng mà…”

Lâm Triệt thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch đang thật sự tức giận, lời của cô chưa dứt thì đã có tiếng của Mạc Huệ Linh vang lên.

“Tĩnh Trạch!”

Mạc Huệ Linh bước đến làm Lâm Triệt ngẩn người kinh ngạc, còn Cố Tĩnh Trạch vẫn cau mày.

Anh tức giận thế này thì hẳn là đang ghen?

Lâm Triệt tức thì thức thời, chủ động rời khỏi: “À hai người trò chuyện đi, tôi sang bên kia tìm  chút đồ uống.”

Cố Tĩnh Trạch nhìn theo bóng dáng Lâm Triệt rời đi, vẫn không nhìn đến Mạc Huệ Linh.

Mạc Huệ Linh mỉm cười nói: “Tĩnh Trạch, anh làm gì vậy, một câu vẫn không thèm nói là ý gì? Chúng ta đã chia tay, em có người đàn ông khác cũng không có gì là không ổn chứ?”

Cố Tĩnh Trạch nghiêm mặt nhìn Mạc Huệ Linh: “Đúng là không có gì không ổn, nhưng chuyện trước đây giữa anh ta và tôi thì em hẳn đã biết. Tôi và anh ta từng có mâu thuẫn, hơn nữa người này tâm thuật bất chính, tôi từng nói qua với em, sao giờ còn qua lại với anh ta?”

“Tâm thuật bất chính thì làm sao, em cảm thấy thương nhân có chút thủ đoạn cũng là chuyện bình thường, em thấy anh ấy rất giỏi.” Mạc Huệ Linh nở nụ cười đắc ý.

“Huệ Linh, sao em có thể nói vậy? Ở nơi thương trường, thủ đoạn là một chuyện, nhưng tuyệt đối không phải là loại thất tín bội nghĩa, tôi chỉ không muốn em bị mắc mưu anh ta.” Cố Tĩnh Trạch nhíu mày, anh khẽ nhắm mắt lại, sau đó nhìn về hướng bên kia, hít một hơi thật sâu: “Thôi bỏ đi, nếu em cảm thấy ổn thì mọi chuyện cứ cho là ổn, tôi chỉ hy vọng sau này em không phải hối hận, hãy tự giải quyết việc của mình. Nếu em có vấn đề gì thì có thể tìm tôi trường hợp cần giúp đỡ, đừng để bị anh ta lợi dụng là được.”

Hiếm khi Mạc Huệ Linh thấy được một khuôn mặt kích động như vậy của Cố Tĩnh Trạch nên trong lòng cô ta càng vui vẻ, mưu kế này xem ra quả là có tác dụng, làm sao lại không vui cho được?

“Em tự biết lo cho bản thân, Tĩnh Trạch, anh làm ơn nhớ rõ một điều, dù thế nào thì người phản bội trước chính là anh, là anh vứt bỏ em! Em tìm người đàn ông ra sao cũng không liên quan đến anh! Anh đã không cần em thì sao còn ngăn cản em đến với người khác? Em thấy anh ta khá phong độ, tiền nhiều, có năng lực, đúng là một người đàn ông tốt khó tìm! Hừ!”

Mạc Huệ Linh nói xong thì lập tức quay người rời khỏi.

Cố Tĩnh Trạch chỉ nhìn theo, bất đắc dĩ lắc đầu, đáy lòng anh quả thật tức giận, lấy tay cầm một ly nước uống, sau đó xoay người đi tìm Lâm Triệt.

Tuy anh muốn Mạc Huệ Linh có thể tìm người đàn ông khác để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng nghĩ là một chuyện, khi hiện thực diễn ra là chuyện khác. Huống chi anh cảm thấy cô ta tự sa ngã, chọn một người đàn ông không ra gì đến đây chỉ để chọc tức anh thì càng không đáng chút nào, sao cô ta có thể tuỳ hứng mà mất đi lý trí như thế này?

Cảm giác của anh đối với Mạc Huệ Linh vừa thất vọng, vừa cắn rứt, vô cùng phức tạp.

Sau khi trả thù được Cố Tĩnh Trạch thì Mạc Huệ Linh liền trở lại bên cạnh Lý Minh Dữ.

Lý Minh Dữ nở nụ cười âm hiểm: “Em thật sự chia tay Cố Tĩnh Trạch? À mà sao có thể dễ dàng như vậy, trước kia em đã nói với tôi, Cố Tĩnh Trạch là người có tiền có thế, là người đàn ông hùng mạnh nhất trên thế giới này, em khẳng định bản thân chỉ có thể gả cho một mình anh ta, giờ lại chịu từ bỏ sao?”

“Liên quan quái gì đến anh?” Mạc Huệ Linh tức giận nói: “Anh ấy chỉ nhất thời bị mắc mưu người phụ nữ tiện nhân kia, cô ta vừa khó coi vừa ghê tởm, lại thấp hèn không có chút khí chất nào, để cô ta ở bên cạnh Tĩnh Trạch chính là hạ thấp anh ấy. Sẽ có một ngày anh ấy phải hối hận! Hừ!”

Lý Minh Dữ ngước nhìn sang Lâm Triệt ở xa xa, cô đang nở một nụ cười tươi như hoa, liền đáp: “Sao chứ? Tôi thấy cô ấy không tệ, gương mặt rất xinh đẹp, rất đặc biệt!”

“Anh…!” Mạc Huệ Linh nghe Lý Minh Dữ khen ngợi Lâm Triệt thì càng tức giận: “Nhưng cô ta chỉ là thứ bình dân, là bình dân! Anh hiểu không, cô ta là con hồ ly tinh không biết từ đâu chui ra!”

“Được, được, được, là bình dân, tôi hiểu.” Lý Minh Dữ cười xoà.

Mạc Huệ Linh trừng mắt nhìn anh ta, lý do cô tìm đến người đàn ông này là vì biết giữa anh ta và Cố Tĩnh Trạch từng có mâu thuẫn. Tìm một người đối nghịch với Cố Tĩnh Trạch thì màn kịch này của cô ta mới có hiệu quả.

Nhưng lúc này nhìn kỹ lại, quả thật Lý Minh Dữ không thể nào sánh bằng Cố Tĩnh Trạch được, tuy thế lực của Lý Minh Dữ ở H quốc cũng không tệ, nhưng H quốc là nơi nào, sao có thể sánh bằng C quốc, về cả tiền tài lẫn địa vị càng không cần phải bàn tới.

Thời điểm không còn đứng bên cạnh Cố Tĩnh Trạch, còn thấy cả người đàn ông hoàn toàn đối lập này thì Mạc Huệ Linh mới tự hỏi, vì sao trên đời lại có một người đàn ông hoàn mỹ cường đại như Cố Tĩnh Trạch…?

Nhưng tại sao, người đàn ông hoàn mỹ đó hiện tại lại lựa chọn Lâm Triệt?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply