Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 244

Chương 244. Chỉ là một hợp đồng hôn nhân

Cố Tĩnh Trạch nhìn Lâm Triệt, ánh mắt của cô trong veo nghiêm túc, đây dường như là lần đầu tiên cô nhìn anh một cách nghiêm túc đến vậy.

“Ý của em là không muốn anh và em…” Cố Tĩnh Trạch chậm rãi nói, thanh âm hơi gợn sóng.

Lâm Triệt lẳng lặng nhìn anh, nhàn nhạt nói: “Đúng vậy, em thấy việc này đã đi ngược lại thoả thuận ban đầu của chúng ta, đúng ra chúng ta nên giữ khoảng cách, cứ như bây giờ lại làm em rất khó xử…”

Cố Tĩnh Trạch nhìn cô thật sâu, anh cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt đó một chút cảm xúc để giải thích rõ lý do cô muốn giữ khoảng cách với anh. Nhưng nếu cô đã nói mình muốn tuân thủ thoả thuận của hợp đồng, vậy thì anh còn có thể làm gì?

Anh từ từ buông lỏng cơ thể cô ra, đứng lên quay đầu rời khỏi, dưới ánh sáng của pháo hoa lại khiến bóng dáng anh trở nên âm trầm. Trước khi hoàn toàn rời khỏi sân thượng, anh dừng chân lại, mở miệng nói: “Nếu em đã quyết định như vậy thì anh tôn trọng suy nghĩ của em.”

Lâm Triệt nghe được câu đồng ý này thì trong lòng vừa nhẹ nhàng vì được giải thoát, nhưng lại đồng thời dấy lên một cảm giác vô cùng khổ sở, một nỗi đau đớn không thể diễn tả. Bất quá đã hiểu rõ hai người họ không có tương lai, hà tất phải chấp nhất dây dưa chỉ để lãng phí thời gian, lại còn khiến cô cảm thấy tự khinh khi bản thân mình.

Nghĩ đến việc anh và Mạc Huệ Linh vẫn duy trì quan hệ, xa cách mà vẫn nhớ đến nhau, nhưng anh lại ở bên cạnh cô, dù thế nào cô cũng không thể chấp nhận được!

Đêm giao thừa, pháo hoa khiến chân trời như tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quyến rũ, trên sân thượng lại có hai con người trầm mặc, chờ đợi từng phút qua đi.

Trở về phòng, Cố Tĩnh Trạch chủ động lấy chăn mền ra ngoài, Lâm Triệt cũng không quản đến anh, cô ngồi an tĩnh trên giường, không nghe thấy tiếng động nào, có lẽ anh đã ra sofa và ngủ.

Pháo hoa bên ngoài vẫn còn chút dư âm, nhưng bầu không khí đã yên ắng hơn nhiều.

Lâm Triệt nằm xuống, vùi mặt vào trong chăn, không gian im lặng tới mức không một tiếng động, Cố Tĩnh Trạch trước giờ là người ưu nhã thanh tịnh, thì bây giờ anh lại càng như một cái bóng, không có bất kỳ thanh âm nào.

Có lẽ là do cô quá nhạy cảm, thôi thì mặc kệ mọi thứ, cô ôm chăn và nở nụ cười ảm đạm. Không ngờ anh lại hào sảng đồng ý nhanh như vậy, xem ra trong lòng anh từ đầu đã xác định một điều, hai người họ sớm muộn cũng ly hôn, vậy nên anh mới đồng ý với cô.

Nhưng vì sao khi anh đồng ý thì cô lại thấy trong lòng rất đau, tựa như có gì đó đang đâm vào trái tim nhỏ bé của cô?

Lâm Triệt cười khổ, chẳng lẽ cô lại từng có hy vọng mong manh muốn đi cùng anh cho đến hết cuộc đời sao? Kỳ thật có thể gặp được một người đàn ông ưu tú như anh, ở bên cạnh anh vài năm đã là một may mắn, cô sao lại vọng tưởng trông mong xa vời thế này?

Quả nhiên là cô đã bị lung lạc, vậy nên mới ảo tưởng xa rời thực tế…

Cô phải tận lực giữ khoảng cách với người đàn ông này, sẽ tốt cho cô và cho cả anh.

Từ từ Lâm Triệt cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau.

Cố Tĩnh Trạch rời khỏi nhà từ sáng sớm, không hề chạm mặt Lâm Triệt.

Lâm Triệt bước xuống nhà đã thấy vẻ mặt kỳ quái của Mộ Vãn Tình, bà đang nghi hoặc nói: “Mới ngày mồng một đầu năm, sao Tĩnh Trạch không ở nhà với con mà lại tới công ty làm việc tăng ca nhỉ?”

“Dạ, con nghĩ chắc công việc của anh ấy rất bận, trước kia không phải anh ấy cũng thường như vậy sao?” Lâm Triệt lúng túng nói.

“Cũng đúng, trước kia thằng bé làm việc quần quật chẳng quan tâm lễ Tết, nhưng năm nay nó đã có con rồi, mẹ còn nghĩ nó sẽ ở nhà chứ…” Mộ Vãn Tình thở dài.

Lâm Triệt cười nói: “Nghiêm túc trong công việc cũng là chuyện nên làm, con hiểu nên sẽ ủng hộ anh ấy.”

Mộ Vãn Tình chậc lưỡi, vẻ mặt tiếc nuối nhìn Lâm Triệt: “Lần sau mẹ sẽ dặn nó, làm việc liều mạng như vậy để làm gì nữa không biết!”

Lâm Triệt và Mộ Vãn Tình ra ngoài sân uống trà, cô mở lời hỏi: “Đúng rồi, lần này tổng thống và Cố Tĩnh Dư đều… không về hay sao ạ?”

Mộ Vãn Tình nhún vai nói: “Tĩnh Minh đáng lẽ là về rồi, nhưng đột nhiên có chuyện gì đó lại đi liền, còn Tĩnh Dư… thôi đừng nhắc, mẹ biết nó không muốn nhìn thấy mẹ đâu.”

Lâm Triệt cảm thấy kỳ quái: “Mẹ, vì sao lại nói vậy? Con và Tĩnh Dư đã hợp tác với nhau vài lần, tuy bề ngoài lãnh đạm nhưng thật ra tâm tính Tĩnh Dư rất tốt.”

Mộ Vãn Tình thở dài: “Chuyện năm đó chung quy cũng do mẹ sai, ba đứa con trai của mẹ không có đứa nào ngỗ nghịch cả, chúng đều là những đứa con ngoan. Dù tính cách ba anh em nó khác nhau, nhưng lại có một điểm chung là rất cứng đầu.”

Lâm Triệt ngập ngừng nói: “Con biết con không nên hỏi chuyện này, nhưng… vì con và Tĩnh Dư cũng có chút quen biết, con thật sự không hiểu rốt cuộc chuyện gì lại khiến Tĩnh Dư tự nhiên không muốn trở về?”

“Năm đó Tĩnh Dư còn đi học từng quen biết một cô bạn gái, cô gái kia là người chủ động theo đuổi Tĩnh Dư. Mẹ có tìm hiểu được điều kiện gia cảnh cô gái kia có vẻ không tốt, nhưng đó lại không phải vấn đề mấu chốt, bởi vì gia đình chúng ta không có thành kiến về việc môn đăng hộ đối, mà chính là vì mẹ điều tra được cô gái kia tiếp cận Tĩnh Dư là có mục đích về tiền tài danh lợi.” Mộ Vãn Tình buồn rầu kể lại: “Chuyện như vậy thì sao mẹ có thể đồng ý? Mẹ không thể nhìn Tĩnh Dư bị lừa gạt, khi đó mẹ thừa dịp cả hai đứa nó đều còn nhỏ chưa hiểu sự đời… để buộc chúng phải chia tay, mẹ đã đưa hai trăm vạn để đuổi cô gái kia đi. Con nói thử xem, một cô gái thật sự tốt, không phải vì tiền tài và thật tâm muốn ở bên cạnh Tĩnh Dư thì sao có thể nhận hai trăm vạn rồi đi? Nhưng mà cô ta lại nhận tiền rất nhanh chóng!”

Lâm Triệt vô ngữ, không ngờ lại còn có chuyện như vậy: “Vậy thì chắc Tĩnh Dư rất đau lòng?”

“Đau lòng thì đau lòng, nhưng vẫn tốt hơn là sau này bị gạt khi đã lún sâu trong tình cảm. Nếu Tĩnh Dư nặng lòng mới phát hiện ra bản thân bị lợi dụng thì càng tệ hơn. Chỉ là từ đó nó không còn chịu trở về nhà nữa, còn chống đối gia đình đòi gia nhập giới giải trí, làm nghệ sĩ minh tinh, nếu không thì bây giờ nó cũng đã giúp đỡ Tĩnh Trạch để điều hành Cố thị rồi. Như vậy thì ít ra Tĩnh Trạch cũng không bận rộn đầu tắt mặt tối như bây giờ, cả thời gian ở bên cạnh con cũng không có, phải làm việc liều mạng như vậy, càng nghĩ mẹ càng xót cho Tĩnh Trạch. Haizz…”

Lâm Triệt nở nụ cười xấu hổ, cô nắm lấy tay Mộ Vãn Tình, cảm thấy tay bà hơi lạnh nên vội vàng nói bà vào nhà nghỉ.

Lâm Triệt cảm kích nói: “Cảm ơn mẹ đã nói cho con điều này, con biết những chuyện này mẹ sẽ không dễ dàng nói với người ngoài.”

“Đúng, nhưng con không phải người ngoài, con là con dâu của mẹ, là con gái của Cố gia. Mẹ cũng chỉ có thể nói cho con, tâm sự kể khổ với con mà thôi.” Mộ Vãn Tình nở nụ cười dịu dàng.

Cổ họng Lâm Triệt nghẹn lại, cô thật sự không đành lòng nói thật với bà rằng hôn nhân giữa cô và Cố Tĩnh Trạch chỉ là một hợp đồng, cô chỉ có thể gắt gao nắm chặt tay bà. Mẹ chồng của cô vẫn còn tin tưởng một ngày nọ cô sẽ sinh con, và bà sẽ có cháu bồng, nhưng bà lại hoàn toàn không biết chuyện giữa cô và Cố Tĩnh Trạch là không thể.

Bởi vì Cố Tĩnh Trạch cực kỳ lý trí, hiện giờ anh cũng đã đồng ý không chạm vào cô.

Từ nay về sau hai người sẽ tôn trọng nhau như khách, sao có thể có con…

Tại văn phòng của Cố thị, bầu không khí mây đen đầy trời đã khiến toàn thể nhân viên của tập đoàn này đổ mồ hôi hột vì sợ hãi. 

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

9 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 244

    1. Còn lâu lắm, từ giờ đến lúc có thai còn rất nhiều chuyện 😀

Leave a Reply