Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 252

Chương 252. Lần sau tới phiên em

Lâm Triệt chỉ có thể lắp bắp ấp úng nhìn bà ngoại của cô, hục hặc dậm chân nhìn Cố Tĩnh Trạch.

Trái ngược với bộ dạng tức tối của cô, Cố Tĩnh Trạch mỉm cười, nói: “Nghe thấy chưa, lần sau em phải phụ giúp anh nhiều hơn, buổi tối anh sẽ giám sát, còn em sẽ phải làm, tới phiên anh cần hưởng thụ rồi.”

“Anh biến đi!”

Nhìn nụ cười xấu xa của Cố Tĩnh Trạch mà Lâm Triệt chỉ muốn xé cái miệng của anh.

Khâu Thục Vân nhìn căn phòng rộng lớn mà vẫn chưa tin tưởng: “Đây là phòng bệnh của ngoại?”

“Đúng vậy, ngoại! Ngoại nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ tiểu phẫu, ngoại mệt mỏi nhiều ngày rồi, giờ nên nghỉ ngơi thật tốt.”

“Được rồi, hai đứa là vợ chồng son thì nên dành thời gian cho nhau, không cần để ý đến ngoại, ngoại thì ở đâu cũng ngủ được, chỉ là phòng này lớn quá, ngoại cũng không phải bệnh nặng gì nên ở chỗ nhỏ hơn cũng được, ở đây mất công lại khiến bệnh nhân khác không có phòng thì sao?”

Lâm Triệt cười đáp: “Không sao đâu ngoại, ở đây rất nhiều phòng, ngoại không cần lo chuyện này.”

Cô nhìn thấy bà ngoại đã nằm xuống nghỉ ngơi thì ngồi lại với bà một chút, đến khi người của Cố Tĩnh Trạch sắp xếp chăm sóc cho bà đã tới thì cô mới rời khỏi.

Đáng lý tối nay Cố Tĩnh Trạch sẽ trở về nhà cùng Lâm Triệt, chỉ là do buổi sáng anh lỡ dại tìm đến công ty bắt mọi người làm việc, hậu quả là bây giờ các báo cáo cùng văn kiện đều gửi đến văn phòng anh chất cao như núi, toàn là hồ sơ cần duyệt gấp. Cho nên anh chỉ có thể quay trở lại công ty làm việc suốt đêm để xử lý công việc.

Trước khi đi, Cố Tĩnh Trạch quả thật không cam lòng, anh nhìn nhìn Lâm Triệt, gắt gao ôm chặt cô trong lồng ngực của anh, dùng sức hôn ngấu nghiến: “Thật muốn bóp chết em cho xong, ngày nào cũng chỉ biết chọc giận anh!”

Lâm Triệt vô ngữ nói: “Liên quan gì đến em…”

Anh bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Chờ anh trở lại, nhất định trừng phạt cho em ba ngày không xuống khỏi giường được! Được rồi, em ngủ trước đi, tối nay anh ở lại công ty.”

Nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch vất vả như vậy thì Lâm Triệt có chút đau lòng. Vốn dĩ anh luôn bận rộn, chỉ là vì anh không nói ra nên trước giờ cô chưa từng để ý. Cho đến ngày hôm nay sau khi giải toả khúc mắc trong lòng, biết anh và Mạc Huệ Linh không còn qua lại, cho nên cô chính là người vợ hợp pháp và là người phụ nữ duy nhất của anh, hiện tại cô không còn quan tâm tương lai sau này sẽ ra sao, hiện tại là một người vợ thì cô nhất định sẽ quan tâm chồng của mình.

Cố Tĩnh Trạch đêm nay phải làm việc ở công ty xem như là trả giá cho sự tuỳ hứng vào sáng nay của anh. Bất quá cũng không có gì đáng nói, bởi công việc của anh không bao giờ hết, trước sau đều phải làm, xử lý sớm được phần nào thì hay phần đó.

Sáng hôm sau, Lâm Triệt ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật, chờ đợi bác sĩ làm tiểu phẫu cho bà của cô, ngồi bên cạnh có Du Mẫn Mẫn và Dương Lăng Hân.

Du Mẫn Mẫn nhìn một lượt khắp nơi trong bệnh viện, cười nói với Lâm Triệt: “Nơi này tốt hơn rất nhiều so với bệnh viện mà chị giới thiệu, về sau thì chị không cần lo cho em rồi, em cứ nhờ Cố Tĩnh Trạch là sẽ ổn.”

Nghĩ đến tâm trạng rối nùi ngày hôm qua, lúc đó sao Lâm Triệt còn đủ tỉnh táo nghĩ đến việc phải đi nhờ ai, cô đành làm nũng với Du Mẫn Mẫn: “Chị Du, phụ nữ phải dựa vào chính mình chứ, đâu phải lúc nào cũng có thể dựa vào đàn ông? Người phụ nữ mạnh mẽ lợi hại nhất mà em biết thì chỉ có chị Du thôi, không tìm chị thì em biết tìm ai?”

“Thôi thôi thôi, Cố thiếu phu nhân mà còn phải nhờ chị? Để người khác nghe chắc họ lại tưởng chị có ba đầu sáu tay đủ phép thần thông!” Du Mẫn Mẫn bật cười nói.

Hai người họ đã quen thuộc nên nói chuyện vô cùng thoải mái tự nhiên.

Dương Lăng Hân ở bên cạnh nhìn, cũng cười nói: “Bên ngoài không ai biết chị Lâm Triệt lại là Cố thiếu phu nhân, giờ nghĩ lại mà em còn cảm thấy ngạc nhiên!”

Lâm Triệt cười gượng nói: “Nhiều nghệ sĩ khác cũng bí mật kết hôn, việc này không có gì đặc biệt.”

Du Mẫn Mẫn lập tức nói: “Em tưởng Cố Tĩnh Trạch là ai? Tiểu Hân, em chưa bương chải ngoài xã hội nên chưa hiểu rõ về thế lực của Cố Tĩnh Trạch. Dựa vào quyền thế của anh ta thì không muốn ai biết chuyện gì là điều quá dễ dàng, nếu không thì sao nhiều năm qua truyền thông lại không thể khai thác bất kỳ thông tin gì của Cố Tĩnh Trạch? Em cứ nhìn những vệ sĩ và trợ lý ở bên cạnh anh ta là hiểu, muốn đến gần còn khó, huống chi mấy tay báo chí chẳng ai dại dột tự tìm đường chết đâu mà dám tự ý đăng tin về Cố Tĩnh Trạch, đúng không?”

“Thì ra là vậy, cũng đúng, Cố Tĩnh Trạch là người sống rất kín tiếng, không giống với mấy tay nhà giàu kia, cái gì cũng khoe ra cho thiên hạ biết!” Dương Lăng Hân gật gật đầu, vẻ mặt thể hiện rõ sự sùng bái, lại nhìn Lâm Triệt mà hâm mộ: “Chị Lâm Triệt, chị là người tốt bụng, lại gặp được người chồng tốt như vậy, em thấy hai người thật xứng đôi đó! Cố Tĩnh Trạch rất tuấn tú, còn chị cũng vô cùng xinh đẹp!”

Vị trí Cố thiếu phu nhân này ở trong mắt bất cứ ai thì cũng là một địa vị cao quý.

Lâm Triệt thầm nghĩ trong lòng, thật ra mọi chuyện quá tình cờ và trùng hợp, cô và Cố Tĩnh Trạch cũng không phải thật sự hoà hợp, chỉ là hai người họ bị trói buộc vào nhau và từ từ chấp nhận lẫn nhau. Bất quá những lời này không cần nói ra, cô tự biết là được, càng nói thì chỉ càng cảm giác như mình đang khoe khoang.

Trước kia Lâm Triệt không phải người hay suy nghĩ như vậy, nhưng từ ngày bước chân vào Cố gia thì cô mới cảm nhận rõ cuộc sống ở Cố gia không hề dễ dàng, điển hình là chồng của cô, Cố Tĩnh Trạch luôn vất vả bận bịu.

Ba anh em của Cố gia tuy lựa chọn ba con đường khác nhau, nhưng cả ba đều có những lo toan của mình, không có một ai là thiếu gia an nhàn cả.

Du Mẫn Mẫn cười cười nhìn Dương Lăng Hân: “Thiếu nữ đúng là thiếu nữ, tâm hồn thật bay bổng, nhìn em sùng bái như vậy thì có cần chị đi nói giúp em không?”

“Không cần đâu chị Du, em chỉ có thể giữ sự ái mộ anh ấy trong lòng là được! Nhưng sao hôm nay không thấy Cố Tĩnh Trạch?” Dương Lăng Hân tò mò nhìn quanh, chỉ thấy một vài vệ sĩ và trợ lý của Cố Tĩnh Trạch, nhưng không thấy anh.

“Tối qua anh ấy có việc ở lại công ty, chắc hôm nay sẽ về nhà nên không tới đây.” Lâm Triệt nhẹ nhàng giải thích.

Dương Lăng Hân tức khắc thất vọng: “Cố Tĩnh Trạch chắc là rất bận, làm việc cả buổi tối như vậy thì ban ngày nên nghỉ ngơi…”

Lâm Triệt không để ý xem Dương Lăng Hân nói gì, cô ngẩng đầu nhìn đèn trước phòng phẫu thuật, hơn nửa tiếng trôi qua mà cuộc tiểu phẫu vẫn chưa xong.

Một lúc sau thì bác sĩ rốt cuộc đã mở cửa phòng bước ra, Lâm Triệt vội vàng chạy đến hỏi thăm tình hình.

Bác sĩ cung kính báo tin mừng: “Cố thiếu phu nhân, đây là hình ảnh sau khi khối u trong người bà của cô được lấy ra, cô nhìn xem.”

Thông thường sau khi cuộc phẫu thuật kết thúc thì bác sĩ sẽ đưa cho người nhà bệnh nhân xem kết quả, tuy Lâm Triệt không dám xem, nhưng cô vẫn cẩn thận nhìn nhìn kiểm tra, bất quá cô cũng không hiểu rõ lắm hình ảnh đó.

Bác sĩ cười nói: “Cuộc tiểu phẫu rất thành công, một lát nữa chúng tôi sẽ kiểm tra lại sức khoẻ cho bà cụ.”

Lâm Triệt thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn bác sĩ.”

“Không có gì, Cố nhị thiếu và thiếu phu nhân đã tin tưởng bệnh viện này, chúng tôi hiển nhiên sẽ dốc hết sức.”

Khâu Thục Vân được đưa đến phòng bệnh nghỉ ngơi, tuy rằng chỉ là một cuộc tiểu phẫu nhưng suy cho cùng thì tuổi của bà đã khá cao, cần tĩnh dưỡng. Lâm Triệt ngồi đó nắm chặt tay bà, vốn dĩ tưởng rằng cô không còn người thân nào trên đời, ba của cô không cần cô, mẹ thì đã qua đời, thời điểm cô cảm thấy lẻ loi hiu quạnh thì bà ngoại lại xuất hiện. Hiện giờ bà chính là người thân duy nhất của cô, cô nhất định phải mạnh mẽ hơn nữa để không phải có kết cuộc như mẹ của cô, đến cả người thân bên cạnh cũng không thể bảo vệ được.

Cô tự nhủ mình phải nỗ lực nhiều hơn!

Không biết cô đã ngồi như vậy bao lâu thì bên ngoài có âm thanh truyền tới.

Nghe tiếng người xôn xao nói Cố Tĩnh Trạch đến.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply