Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 12

Chương 12. Ba của đứa bé?

Ngày thứ hai đầu tuần.

Trong lúc Hạ Thiên Tinh đang bận rộn làm công việc biên phiên dịch thì di động của cô vang lên, nhìn lên màn hình là trợ lý của Hạ Quốc Bằng gọi đến.

“Đại tiểu thư, tối nay lão phu nhân có tổ chức một buổi tiệc, nói cô nhất định phải tham gia.” Trợ lý cung kính nói.

Hạ Thiên Tinh trầm mặc một chút: “Là tiệc chào mừng Hạ Tinh Không trở về?”

“Ý của lão phu nhân là như vậy, tôi sẽ nhắn cho tiểu thư địa chỉ cụ thể.”

“…tôi biết rồi. Hạ Thiên Tinh nghĩ nghĩ một chút, gật đầu: “Tôi sẽ đến đúng giờ.”

Yến tiệc đêm đó rất đông người, Hạ Thiên Tinh không dẫn theo Hạ Đại Bạch, cô để cậu bé ở nhà và một mình đến đây, yên lặng đứng một góc ăn điểm tâm nhẹ. Sở dĩ cô đồng ý đến đây cũng là vì muốn lão phu nhân có thể vui vẻ, kỳ thật bữa tiệc này với cô hoàn toàn không có chút gì liên quan.

“Hạ phu nhân này, bà thật là có phúc nha, Tinh Không đúng là đứa con gái bảo bối!”

“Nào có nào có!” Lý Linh đứng trong đám đông tận hưởng mọi lời khen, khuôn mặt bà ta đã cười đến nở hoa.

“Tinh Không rất có tương lai, hiện tại chính là trụ cột chính của vũ đoàn nghệ thuật. Nghe nói, người có thể xem Tinh Không biểu diễn toàn những nhân vật đẳng cấp trong giới thượng lưu và chính trị, hình như là chỉ biểu diễn cho các chính khách và nguyên thủ quốc gia.”

“À phải, mấy hôm trước con bé đã biểu diễn trước mặt tổng thống mà! Nghe nói tổng thống còn lên tiếng khen con bé nữa!” Lý Linh thuận miệng thổi phồng thêm thắt câu chuyện.

“Ai da, có sự nghiệp thành công, lại tìm được bạn trai ưu tú như thiếu gia Hứa gia, Tinh Không nhà bà đúng là thông minh lanh lợi đáng yêu mà!”

“Thiếu gia Hứa gia? Là thiếu gia của tập đoàn Hứa thị?”

“Đúng, chính là cậu ta! Một thanh niên rất tuấn tú lịch lãm.”

“Tập đoàn Hứa thị phát triển rất mạnh, nghe nói họ không chỉ kinh doanh các trung tâm thương mại, công trình, khách sạn, mà đang lấn sang cả lĩnh vực vàng bạc đá quý với điện tử.”

“À mấy chuyện đó đều là công việc của ba mẹ cậu ấy, nhà chúng tôi cũng không rành lắm. Còn nói đến Hứa Nham, cậu ấy đang làm phiên dịch viên cho thủ tướng Anh quốc. Hơn nữa lần trước được gặp mặt tổng thống, cả phủ tổng thống đều hoan nghênh cậu ấy, nghe nói còn mời chào về làm việc nữa. Nhân tài đúng là nhân tài, ở đâu cũng cần cả!” Lý Linh cực kỳ hào hứng, không thể kiềm được mà khoe khoang liên hồi.

“Có thể làm việc cho tổng thống thì thật là vinh dự! Người như chúng ta thì cả đời muốn gặp mặt tổng thống cũng khó! Thật là hâm mộ quá!”

Cả đám người bà một câu, tôi một câu, trong giọng nói đầy vẻ nịnh bợ.

Hạ Thiên Tinh đứng gần đó nghe được, trong lòng thầm thở dài không nói nên lời. Nếu không có vị tổng thống cả đời mà họ khó gặp kia, thì không chừng lúc này… người cùng Hứa Nham tay trong tay có lẽ đã là cô?

Cô mỉm cười chua xót, nâng ly rượu uống một hơi hết sạch.

Trên đời này không có chữ nếu, huống chi bây giờ cô đã cố Hạ Đại Bạch, vậy là đủ!

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ thì nhân vật chính của buổi tiệc đã đến, Hạ Tinh Không khoác tay Hứa Nham chậm rãi bước vào, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hai người họ.

Hạ Thiên Tinh đứng lẫn trong đám người, nhìn từ xa xa.

Đúng là rất xứng đôi… lại hạnh phúc như vậy, thật khiến người khác hâm mộ…

“Hôm nay, tôi ở đây muốn tuyên bố cùng mọi người một việc.” Sau khi hai nhân vật chính cúi đầu kính chào các trưởng bối, lão phu nhân đứng trước micro, nhìn một lượt quanh sảnh tiệc rồi nói ra lý do của buổi tiệc hôm nay: “Tinh Không nhà chúng tôi sẽ chính thức đính hôn với Hứa Nham của Hứa gia, hy vọng được chia vui cùng mọi người!”

Lời lão phu nhân vừa dứt thì toàn thể sảnh tiệc đều nhiệt liệt vỗ tay.

“Quả thật là rất xứng đôi!”

“Đúng là kim đồng ngọc nữ!”

“Trai tài gái sắc, thật là tài năng!”

Từng đợt vỗ tay cứ thay phiên vang lên.

Hạ Thiên Tinh ngẩn ngơ nhìn, rõ ràng cô cũng muốn vỗ tay giống như mọi người, nhưng đôi tay cô cứ cứng đờ, hoàn toàn không có chút sức lực. Không ngờ ở khoảnh khắc này, Hứa Nham dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, bỗng nhiên quay đầu lại.

Mặc dù đứng rất cách xa, nhưng hai người họ cứ nhìn vậy mà nhìn nhau.

Hứa Nham biết trong tình huống này anh không nên thất thần, nhưng tựa như trúng tà, anh cứ nhìn Hạ Thiên Tinh thật lâu mà không thể rời mắt.

Hạ Tinh Không nhìn theo tầm mắt của anh mà thấy được Hạ Thiên Tinh, sắc mặt cô ta tức khắc sa sầm, lập tức kéo tay anh: “Anh Hứa Nham, anh nhìn gì vậy?”

“Anh nhìn thấy Thiên Tinh, chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng đi.” Hứa Nham không giấu diếm.

Hạ Tinh Không dĩ nhiên không muốn, nhưng ngẫm nghĩ một chút thì trong nháy mắt cô ta đã gật đầu đồng ý, nở nụ cười hướng về phía Hạ Thiên Tinh.

Hạ Thiên Tinh giật mình, cô không nghĩ hai người họ sẽ đi về hướng này, trong lòng lập tức hoảng loạn.

Hạ Tinh Không nâng ly rượu lên: “Chị, cảm ơn chị đã đến chúc mừng cho em và anh Hứa Nham, bọn em chỉ đính hôn trước thôi, chờ công việc sự nghiệp ổn định thì sẽ kết hôn.”

“Đây là chuyện đáng mừng, tôi kính hai người một ly.” Hạ Thiên Tinh cầm ly rượu lên, nhìn thoáng qua Hứa Nham rồi uống cạn.

Hứa Nham muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Hạ Tinh Không cười rất vui vẻ: “Thật là, cũng nhờ trước đây chị tác hợp mà em với anh Hứa Nham mới có thể hạnh phúc bên nhau. Chị, em kính chị một ly!”

Hạ Thiên Tinh nhíu mày, nhưng không hề do dự, cô lại ngửa đầu uống thêm một ly.

“Thiên Tinh!” Hứa Nham không kiềm lòng được mà gọi tên cô, anh vẫn nhớ rất rõ tửu lượng của cô rất kém.

Một tiếng gọi khẽ này thì cả hai người phụ nữ ở đây đều nghe được, Hạ Tinh Không nắm chặt cái ly trong tay, trên mặt vẫn nở nụ cười tươi: “Chị, giờ em và anh Hứa Nham đã đính hôn rồi, chị tính toán khi nào mới ổn định cuộc sống?”

“Ổn định gì?” Hạ Thiên Tinh khó hiểu.

“Là ba của con trai chị ấy? Năm năm trước lúc chị mang thai, không phải vẫn cần tìm ra ai là ba đứa bé sao? Hiện tại thằng bé đã bốn tuổi, đã tìm được ba thằng bé chưa?” Hạ Tinh Không làm điệu bộ quan tâm chân thành.

Nhưng lời cô vừa dứt thì các vị khách nơi này bắt đầu xầm xì, chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Thật không ngờ, là cô ta sao? Đứa con gái hư hỏng của Hạ gia?”

“Mới mười tám tuổi đã có thai, lại không biết với người đàn ông nào!? Nghe nói cuộc sống cô ta rất phóng túng, lúc đó đang yêu đương với thiếu gia Hứa gia mà lại chung chạ với người đàn ông khác!”

“Chậc chậc, đúng là bôi tro trát trấu vào mặt Hứa gia!”

Từng tiếng từng câu đều chói tai khó nghe, Hạ Thiên Tinh trong nháy mắt đã trở thành chủ đề bàn tán để mọi người ở đây giễu cợt mỉa mai.

“Tinh Không! Bây giờ em hỏi chuyện đó để làm gì?” Sắc mặt Hứa Nham trở nên cực kỳ khó coi, âm thầm kéo tay Hạ Tinh Không.

“Thật xin lỗi, có phải em đã nói chuyện không nên nói? Thật ra… em chỉ muốn quan tâm chị ấy một chút, dù sao cũng đã nhiều năm không gặp…” Hạ Tinh Không làm gương mặt uỷ khuất, nhìn rất vô tội đáng thương.

Hứa Nham vốn rất không vui, nhưng vừa nhìn thấy bộ dáng đó thì lại mềm lòng, không nỡ trách cứ.

Hạ Thiên Tinh không còn tâm trạng gì ăn uống, bất đắc dĩ nói: “Hai người cứ thoải mái, tôi không tiện tiếp chuyện.”

Cô đặt ly rượu xuống một khay gần đó, xoay người cất bước ra bên ngoài khách sạn. Cô đã say nên dáng đi hơi lảo đảo, vừa đi vừa nghiêng ngả.

“Chị, chị đừng giận em!” Hạ Tinh Không vẫn chưa hài lòng, vẫn còn muốn bám theo để tìm cách nhục mạ.

Hứa Nham cũng nhíu mày, đuổi theo phía sau, nhìn bóng dáng Hạ Thiên Tinh chao đảo mà khiến lòng anh rất hốt hoảng, anh bước nhanh về phía trước đưa tay muốn đỡ lấy cô.

Đột nhiên lúc này, một bóng người vọt ra, ngăn cản Hứa Nham và Hạ Tinh Không.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

3 thoughts on “Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 12

    1. Ahihi, một động lực nho nhỏ để tiếp tục, cảm ơn em 😘

Leave a Reply