Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 256

Chương 256. Có quan hệ gì với Thẩm Du Nhiên

Dương Lăng Hân lập tức tươi cười nói: “Bà ngoại, bà không biết đó thôi, tổng thống chính là anh trai của Cố Tĩnh Trạch, toà cao ốc lớn nhất C quốc này là văn phòng của Cố Tĩnh Trạch, những bất động sản lớn nhất cũng là của Cố Tĩnh Trạch, người có tiền nhiều nhất cũng là Cố Tĩnh Trạch! Cho nên, chị Lâm Triệt gả cho Cố Tĩnh Trạch thì không thể nào tốt hơn được nữa!”

“Ai nha, lợi hại vậy sao?” Khâu Thục Vân tuy không hiểu lắm nhưng vẫn biết cái gì gọi là không thể tốt hơn được nữa. Bà nhìn nơi này mà tán thưởng, lẩm bẩm tự nói: “Bà cũng chưa từng ở nơi giống như vậy, thật là nhìn như cung điện…”

Dương Lăng Hân không đáp lại bà, lặng lẽ quay đầu đi chỗ khác, gương mặt hơi lãnh đạm.

Để cho Khâu Thục Vân ở biệt thự này tĩnh dưỡng thì Lâm Triệt không còn gì phải lo lắng, cô đến công ty cùng Du Mẫn Mẫn xử lý công việc.

Panda TV đã công bố chính thức danh sách đề cử cho các giải thưởng. Khi mọi người nhìn thấy tên của Lâm Triệt có trong danh sách đề cử cho giải nữ chính xuất sắc nhất thì ai nấy đều vô cùng cảm thán. Bất quá mọi người cũng nhanh chóng phát hiện thêm một chi tiết, người cùng lọt vào danh sách đề cử này còn có Mộc Phỉ Nhiên!

Trên mạng tức thì bàn tán, Lâm Triệt xem ra không có khả năng rồi, nếu đã có Mộc Phỉ Nhiên thì làm gì còn có cơ hội cho người khác?

Nhưng cũng có người nói mọi chuyện còn chưa chắc, giải thưởng của Panda TV luôn đầy bất ngờ, biết đâu năm nay Lâm Triệt sẽ làm một cú lội ngược dòng ngoạn mục?

Ở trong công ty thì bầu không khí có vẻ hơi trầm lắng, ai cũng suy nghĩ một điều, phải vất vả lắm mới lọt được vào danh sách đề cử, vậy mà còn phải chạm trán với Mộc Phỉ Nhiên, đúng là trời chặn đường con người…!

Chỉ có Lâm Triệt vẫn vỗ tay vui vẻ, cười nói với mọi người: “Được rồi, chị em chúng ta đi tiên phong đón đường, sang năm nhất định chúng ta sẽ đoạt giải!”

Du Mẫn Mẫn khẽ lắc đầu, cười cười: “Được rồi, có ai ủng hộ sĩ khí giống như em không? Chưa chi đã đầu hàng?”

Lâm Triệt cười gượng nói: “Thôi, đã có chị Phỉ Nhiên thì em không có khả năng rồi, cũng không sao, có thể được đề cử đã là một thành công. Chị nhìn thử xem những người lọt vào danh sách đề cử toàn là các diễn viên giỏi, em có thể đứng cạnh họ cũng thật vinh dự rồi, đúng không?”

“Em nói không sai, thôi được rồi, tuy hy vọng đoạt giải không cao, nhưng rốt cuộc chúng ta vẫn phải chuẩn bị tham gia lễ trao giải của Panda TV, phải hăng hái lên! Để chị chuẩn bị chiến y cho em, còn phải kiểm tra xem có nhãn hiệu nào muốn tài trợ lễ phục cho em không nữa, nếu có thể ký hợp đồng với vài nhãn hiệu thời trang thì cũng rất có lợi!” Du Mẫn Mẫn cười nói.

Tất cả đồng nghiệp nghe hai người nói vậy thì liền lên tinh thần được đôi chút, lại tiếp tục bận rộn công việc.

Đến buổi tối, Thẩm Du Nhiên nghe nói bà ngoại Lâm Triệt từ dưới quê lên, nên cố tình đến thăm hỏi.

Thẩm Du Nhiên là cô gái hài hước vui nhộn, nên Khâu Thục Vân có ấn tượng rất tốt với cô, chỉ là bà mới giải phẫu xong nên người chưa khoẻ hẳn, vẫn cần nghỉ ngơi. Thẩm Du Nhiên và Lâm Triệt chỉ ngồi chơi trong chốc lát thì liền dặn dò người hầu chăm sóc bà, sau đó đi ra ngoài.

Hai người vừa đi vừa nói: “Cố Tĩnh Trạch đối với cậu cũng tốt quá chứ, còn mua cho bà ngoại của cậu một căn biệt thự lớn như vậy nữa. Mà nói lại thì cũng đúng, căn nhà này đối với chúng ta là giá trên trời, nhưng đối với Cố Tĩnh Trạch thì chỉ là thứ vặt vãnh linh tinh không đáng nhắc đến.”

Đột nhiên Thẩm Du Nhiên nhận được điện thoại ở nhà, nói cô phải về gấp.

Cúp máy xong, Thẩm Du Nhiên thở dài một hơi, nói: “Ba mẹ tôi suốt ngày đi tìm bạn trai cho tôi, thật là… giống như họ hận không thể gả tôi ra ngoài đường nhanh thật nhanh vậy!”

“Nếu là vậy thì… thật ra tôi thấy bác sĩ Trần cũng không tệ.” Lâm Triệt cười cười.

“Thôi bỏ đi, tôi không dám trèo cao đâu! Được rồi, chào cậu, tôi về trước đây!”

Thẩm Du Nhiên chào tạm biệt Lâm Triệt rồi trở về nhà. Trên đường về cô hơi lo lắng, không biết khi về có thấy đám người lạ mặt nào chờ sẵn trong nhà nữa hay không, nên đành lấy di động ra gọi lại cho mẹ của cô: “Mẹ, mẹ gọi con về để làm gì? Con nhắc lại lần nữa, con không đi xem mắt đâu! Mẹ đừng hòng gạt con về nhà!”

“Không phải xem mắt đâu con gái, là mẹ nghe em con nói là ông chủ của con rất có tiền, còn hay lái xe đưa con về nhà. Mẹ định hỏi con xem có thể mượn xe của ông chủ con được không, để khi ba mẹ về quê được nở mặt nở mày với bà con một chút!” Mẹ Thẩm vui vẻ nói.

Không ngờ là vì lý do này…

Thẩm Du Nhiên mệt mỏi trả lời: “Mẹ đừng có nghe con bé nói bừa, con đâu có thân với sếp như vậy!”

Trần Vũ Thịnh thường xuyên đưa cô về nhà, là vì tại anh mà cô luôn phải làm tăng ca đến tối mịt.

“Không thân mà ngày nào cũng đưa con về? Mẹ hỏi con đây, có phải ông chủ của con muốn gạ gẫm gì con không?”

“Sao có thể chứ mẹ? Ông chủ của con lương một năm đến hơn ba ngàn vạn, có phòng làm việc riêng, là người vô cùng quyền thế, con gái mẹ như vậy thì mẹ thấy người ta có thể để mắt đến không?” Thẩm Du Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu giải thích.

“Lợi hại vậy sao? Vậy thì chắc sẽ không cưới con rồi, nhưng đùa bỡn con thì cũng có thể lắm, Du Nhiên, tuyệt đối đừng vì người ta nhiều tiền mà mắc mưu nghen con!”

“Mẹ! Rốt cuộc mẹ có phải mẹ ruột của con không vậy?” Thẩm Du Nhiên bực dọc gắt lên: “Con biết mình trèo cao không nổi thì làm sao ngốc như vậy? Được rồi, con cúp máy đây, xe thì con sẽ không mượn, mẹ từ bỏ ý định đó đi!”

Ngắt điện thoại mà Thẩm Du Nhiên vẫn còn buồn bực trong lòng, đôi khi cô cảm thấy rất hâm mộ Lâm Triệt, vì Lâm Triệt có thể tiêu sái bước ra khỏi Lâm gia, không cần phải sống chung với những con người tính toán đó. Còn cô và người nhà của mình luôn có suy nghĩ và lập trường khác nhau, không thể dung hoà, đôi khi cô cũng không có không gian riêng tư của chính mình.

Bước xuống xe buýt, Thẩm Du Nhiên liền đi vào tiểu khu, chỉ là chưa kịp đến nhà thì cô đã bị một bóng người đàn ông lôi kéo. Cô sợ hãi quá nên thiếu chút nữa đã thét lên, bóng đen kia lập tức bịt miệng cô, kéo vào gốc cây và nói: “Suỵt, nhỏ chút!”

Thẩm Du Nhiên ngẩng đầu lên, người trước mặt không ai khác mà chính là tên Chu Mẫn Hàn chết tiệt, lần trước đã bị đánh đến nhập viện mà vẫn chưa chừa sao?

“Anh tới đây làm gì? Tôi nói cho anh biết, đừng hòng đụng vào tôi! Lần này tôi không khách khí nữa đâu!” Thẩm Du Nhiên trừng mắt, sau đó gạt tay hắn ra và quay lưng bỏ đi ra khỏi bóng cây.

Chu Mẫn Hàn đuổi theo, vội vàng nói: “Du Nhiên, anh vất vả lắm mới tìm được em, trường chúng ta sắp đến ngày kỷ niệm thành lập rồi, em không định về thăm trường sao?”

“Cảm ơn, tôi không về!” Thẩm Du Nhiên lạnh lùng đáp.

“Đừng mà, hãy nghĩ lại những kỷ niệm trước đây…”

“Từ ngày anh bước lên giường của đứa con gái kia thì chúng ta không có cái kỷ niệm nào nữa hết!”

“Du Nhiên, em làm vậy để làm gì? Anh đã rất xuống nước rồi, cũng đã cầu xin em, em không cần phải tuỳ hứng vậy nữa!” Chu Mẫn Hàn vẫn ngoan cố nài nỉ: “Em nhìn xem, anh có gì không tốt, gia thế tốt, ngoại hình không thua ai. Em không còn là đứa con nít nữa, sau khi tốt nghiệp thì phải nghĩ đến tương lai của mình, nếu chia tay anh thì em làm gì còn thời gian hay cơ hội tìm kiếm đối tượng khác?”

“Buông Thẩm Du Nhiên ra!”

Đột nhiên một thanh âm lạnh băng vang lên, xuyên qua màn đêm truyền đến đây.

Chu Mẫn Hàn quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông, đây là người đã đi cùng Thẩm Du Nhiên vào bệnh viện bữa trước. Ngày hôm đó hắn ta không để ý kỹ, hôm nay mới có dịp nhìn kỹ để đánh giá đối phương.

Người đàn ông này rốt cuộc có quan hệ gì với Thẩm Du Nhiên, sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây…?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply