Ngạo Kiều Tổng Tài Thịnh Sủng Thê – Chương 3

Chương 3. Chia tay

“Chị, em không có! Em không có làm chuyện xấu hổ đó!” Tô Ảnh khổ sở cầu xin: “Chị, chị nghe em nói đã! Là tay đạo diễn có ý xấu, chị đừng nhận vai diễn này, bọn họ…”

“Đủ rồi!” Điền Mỹ khinh thường nhìn Tô Ảnh: “Đừng làm bộ đạo đức lễ nghĩa đó với tôi nữa! Tô Ảnh, cô bị đuổi việc! Xét theo hành vi dối trá của cô thì nhất định sẽ làm liên luỵ ảnh hưởng đến tôi, nửa năm tiền lương còn lại của cô đều sẽ bị trừ hết! Giờ thì cầm đồ và cút đi cho tôi!”

Điền Mỹ quay vào trong lấy một cái túi hành lý nhỏ ném vào người Tô Ảnh, không chờ Tô Ảnh kịp phân bua gì thì cô ta đã đẩy Tô Ảnh ra bên ngoài.

Tô Ảnh bị xô đẩy mạnh bạo nên lảo đảo té ngã trên mặt đất, còn chưa đứng dậy thì rầm một tiếng, cửa đã đóng sầm trước mắt cô. Cô chật vật ngồi dậy thì một tấm hình đã rơi xuống, cô cầm tấm hình lên và nhìn thật kỹ, rõ ràng cô không biết người phụ nữ trong hình là ai…

Đó không phải là cô!

Tô Ảnh vùng dậy đứng lên đập cửa liên hồi: “Chị ơi, chị mở cửa đi! Người phụ nữ trong hình quả thật không phải em! Chị, chị nghe em nói đi, em không làm sai gì cả! Chị, em không có làm gì hạ thấp thanh danh hay ảnh hưởng đến chị! Chị ơi, chị đừng đuổi việc em, em xin chị…!”

Mặc kệ Tô Ảnh vừa khóc vừa đập cửa một cách bất lực, thì người ở bên trong vẫn thờ ơ lãnh đạm.

Tô Ảnh khóc lóc đến mệt mỏi suy sụp ngồi ở bậc thang, cô nhìn túi hành lý mà trong lòng như rơi xuống vực sâu. Mất việc, tiền lương cũng bị trừ… cô lấy gì trả tiền viện phí cho mẹ đây?

Đột nhiên di động vang lên một âm thanh, là tin nhắn mới. Vừa thấy tin nhắn này thì trái tim Tô Ảnh lại càng thêm tuyệt vọng.

“Tô tiểu thư, mẹ của cô đã thiếu viện phí hai tháng, tổng cộng năm mươi vạn. Nếu không thể bổ sung dược liệu trong tuần này thì việc điều trị phải ngừng lại.”

Ngừng việc điều trị?

Không, không thể được! Nếu vậy mẹ cô sẽ chết!?

Tô Ảnh hung hăng dùng sức lau nước mắt trên gò má, cố gắng trấn tĩnh để trả lời tin nhắn cho bác sĩ: “Bác sĩ, xin đừng ngừng việc điều trị của mẹ tôi, viện phí tôi sẽ cố gắng thanh toán đúng hạn! Tôi sắp nhận được lương rồi! Làm ơn chờ tôi thêm hai ngày nữa thôi!”

Đối phương nhanh chóng trả lời tin nhắn: “Vậy được, cô nhớ tranh thủ thời gian. Bệnh viện cũng đã rất cố gắng gia hạn nên không thể làm khác được.”

Nhìn tin nhắn mà tim Tô Ảnh đau như bị dao cắt.

Từ khi phát bệnh thì sức khoẻ của mẹ cô đã không tốt, việc điều trị và uống thuốc bị đứt quãng khá nhiều lần, sau biến cố xảy ra với hai mẹ con cô trong năm nay thì bà đã chịu đả kích rất lớn, phải ngã quỵ và nhập viện.

Mẹ cô giờ đã hai bàn tay trắng, bà chỉ còn duy nhất một mình cô…

Nhưng cô phải làm gì bây giờ mới trả đủ số tiền viện phí kia?

Ba dượng đã lừa hết tiền bạc của mẹ, toàn bộ tài sản chung giữa hai vợ chồng đã bị ông ta dọn sạch. Bây giờ Điền gia lại đuổi cô ra khỏi nhà, cho cô nghỉ việc, trừ tiền lương, ngoài túi hành lý này thì cô cũng đã trở thành kẻ trắng tay…

Tô Ảnh niết di động trong tay, do dự thật lâu, sau cùng lấy hết can đảm gọi cho bạn trai Vương Nhạc Đông.

Hồi chuông điện thoại ở đầu dây bên kia vang lên rất lâu mới có người nhấc máy: “Tô Ảnh, em còn mặt mũi gọi điện thoại cho tôi?”

Nghe khẩu khí đối phương đạm mạc mà Tô Ảnh phải nhẫn nhịn kiềm nén nước mắt, nói: “Nhạc Đông, chị đã hiểu lầm em, anh có thể giúp em nói với chị một tiếng không? Em không thể mất đi công việc này, tiền viện phí của mẹ còn thiếu năm mươi vạn, nếu em mất việc thì…”

“Tô Ảnh, tôi đã nói rồi, chỉ cần em chịu ngủ với tôi thì viện phí đó tôi sẽ trả cho em.” Thanh âm Vương Nhạc Đông trở nên thiếu kiên nhẫn: “Lúc nào em cũng ra vẻ tư thái thánh nữ ngay trước mặt tôi, tôi chịu đủ rồi!”

“Nhạc Đông, em không phải muốn từ chối anh, nhưng em chỉ muốn dành lần đầu tiên đó cho đêm tân hôn của chúng ta.” Tô Ảnh vội vàng giải thích: “Nhạc Đông, hiện tại em đã bị chị đuổi ra khỏi nhà, em thật sự đã cùng đường rồi…”

“Được rồi, Tô Ảnh, không cần nói nữa.” Vương Nhạc Đông lập tức ngắt lời cô: “Tôi vừa nhận được một xấp hình, rõ ràng cô đã lên giường với tên đạo diễn! Cô không chịu ngủ với tôi mà lại đi ôm ấp lão đạo diễn già đó, vậy thì cô đi mà đòi tiền lão ta! Tô Ảnh, chúng ta chia tay!”

Nói xong câu đó thì tín hiệu lập tức bị ngắt.

“Alô! Alô! Alô?…” Đáp lại chỉ là âm thanh tút tút vô cảm. Tô Ảnh vội vàng gọi lại thì thấy tín hiệu từ chối, số điện thoại của cô đã bị đối phương cho vào danh sách chặn.

Vương Nhạc Đông là vị hôn phu mà mẹ đã chọn cho cô từ khi còn rất nhỏ, nếu biết cô và Vương Nhạc Đông chia tay thì chắc mẹ sẽ rất buồn? Giờ cả bạn trai cũng đòi chia tay với cô, cô còn lại gì cơ chứ…?

Tô Ảnh yên lặng lau nước mắt, nhặt lên túi hành lý rời khỏi Điền gia.

Thế giới này rộng lớn như thế, nhưng lại chẳng có nơi nào để cô dung thân.

Một giọt nước mắt rơi xuống, cô lặng lẽ quay đầu lại.

Điền gia, nơi này xem ra không thể trở về được nữa rồi.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Ngạo Kiều Tổng Tài Thịnh Sủng Thê – Chương 3

Leave a Reply