Ngạo Kiều Tổng Tài Thịnh Sủng Thê – Chương 4

Chương 4. Ngọc bội bị cướp đoạt

Điền Mỹ nhìn ra ngoài thấy Tô Ảnh rốt cuộc đã chịu rời khỏi thì mới đắc ý ném xấp hình trong tay lên bàn, miệng lầm bầm nói: “Cuối cùng cũng đã lấy được đống bảo bối từ trong tay lão già kia! Nếu không phải mình khôn lanh may mắn thì chẳng thể nào biết được lão ta giấu một đống hàng dơ thế này. Giờ có những tấm hình này rồi, để xem con nhỏ đó sẽ sống sao!”

Sau đó, Điền Mỹ lấy chìa khoá xe bước ra ngoài, dùng tấm khăn choàng cổ quấn quanh mặt để che kín hơn nửa khuôn mặt, cô ta lái xe đi thẳng đến bệnh viện. Không lâu sau thì cô ta đã đến phòng bệnh của Tô Như Quân, mẹ của Tô Ảnh.

Điền Mỹ nhìn trái nhìn phải, đến khi chắc chắn không có một ai ở xung quanh thì cô ta mới rón rén bước vào phòng bệnh và khoá chốt cửa lại.

Tô Như Quân nằm bên trong nghe tiếng mở cửa thì lên tiếng hỏi: “Tiểu Ảnh, con tới rồi sao?”

Không có tiếng trả lời, Tô Như Quân lập tức mở mắt nhìn sang.

Tô Như Quân là một phụ nữ xinh đẹp, đã hơn bốn mươi tuổi nhưng trông nhan sắc của bà vẫn mỹ lệ kinh diễm, dù đang mang bệnh nặng khiến gương mặt tái nhợt và đôi mắt u buồn thì vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp thanh tú của bà. Đến mức ngay cả người trẻ tuổi đầy sức sống như Điền Mỹ cũng nhịn không được mà ghen ghét.

Vừa nhìn thấy Điền Mỹ thì Tô Như Quân liền lấy tay nắm chặt chăn, theo bản năng trở nên phòng thủ, buột miệng hỏi: “Tại sao lại là cô?”

Điền Mỹ nở nụ cười trào phúng, chậm rãi bước đến trước mặt Tô Như Quân và lấy xấp hình từ trong túi xách ra: “Dì! Tôi đến đây là có một giao dịch muốn trao đổi. Để xem dì có muốn giữ gìn cho con gái cưng của dì hay không, tuỳ dì lựa chọn!”

Hàng chân mày ngài xinh đẹp của Tô Như Quân nhướng lên, ánh mắt nghi hoặc: “Cô nói cái gì?”

Điền Mỹ ném xấp hình trong tay vào người Tô Như Quân, mỉa mai nói: “Nhìn xem con gái của dì làm trò hay ho gì đây! Vậy mà dám đi thuê phòng khách sạn với lão đạo diễn!”

Tô Như Quân vội vàng nhặt lên một tấm hình, dù hình chụp hơi mờ nhưng vẫn có thể nhìn ra cảnh một nam một nữ đang ngồi trong nhà hàng ăn cơm. Bà đối với vóc dáng của Tô Ảnh đã quá quen thuộc, dù hình chụp mờ thế nào thì bà vẫn nhận ra cô gái trong hình thật sự là Tô Ảnh.

Tô Như Quân giống như bị sét đánh ngang tai, kích động lắc đầu: “Không! Tiểu Anh sẽ không làm chuyện như vậy! Cô gạt tôi!”

“Hừ! Cả hình chụp cũng có ở đây, tôi lừa bà làm gì? Tô Như Quân, tôi biết của hồi môn của bà đã bị ba tôi lấy hết rồi, nhưng trong tay bà vẫn còn giữ một thứ khá giá trị. Chỉ cần bà đưa cho tôi thì tôi sẽ đốt hết xấp hình này, sẽ không có ai biết Tô Ảnh đã làm trò gì bên ngoài!”

“Không, không được!” Tô Như Quân điên cuồng lắc đầu: “Đó là của Tiểu Anh, không thể đưa cho cô!”

Nghe thấy lời cự tuyệt của Tô Như Quân thì gương mặt xinh đẹp của Điền Mỹ tức khắc trở nên nhăn nhó vặn vẹo.

Nếu hôm nay cô ta không chiếm đoạt được món bảo vật kia thì sẽ không thể nào trả nợ món vay nặng lãi trước đó! Cô ta cùng lắm chỉ là một diễn viên nhỏ, mức thu nhập hoàn toàn không thể chi trả cho sự tiêu pha phung phí của bản thân!

Mà hôm nay lại chính là ngày cuối phải trả món vay!

Không được! Nói gì thì hôm nay đều phải lấy cho được món bảo bối kia!

Điền Mỹ thấy Tô Như Quân không hợp tác thì liền bước đến lục soát ngăn tủ của bà, tìm trong tủ không thấy thì cô ta sấn tới hùng hổ soát người bà.

Tô Như Quân tuổi đã lớn, lại là một người bệnh thì làm sao có sức chống lại Điền Mỹ?

Bà cố gắng đè chặt túi tiền lại, yếu ớt kêu lên: “Điền Mỹ, cô đừng quá đáng!”

“Quá đáng?” Điền Mỹ cười phá lên: “Năm đó khi bà dẫn theo con riêng của người chồng trước tái giá với ba tôi thì bà phải sớm nhận ra chứ! Bằng không thì bà cảm thấy dựa vào cái gì mà ba tôi lại chịu cưới bà? Bà mau đưa đây cho tôi!”

Điền Mỹ mạnh bạo xô ngã Tô Như Quân rồi cướp đoạt túi ngọc bội.

Cô ta cầm miếng ngọc bội giơ lên cao dưới ánh mặt trời, nhìn thật lâu rồi cười điên cuồng: “Ha ha ha ha ha! Quả nhiên là một bảo vật! Tất cả những thứ mà ba tôi đã đoạt của bà đều không thể sánh bằng ngọc bội này!”

Tô Như Quân bị đẩy ngã xuống giường, đập đầu vào vách tủ khiến trán của bà chảy máu. Bà tuyệt vọng muốn vươn tay nắm lấy chân của Điền Mỹ, nhưng sự suy nhược của cơ thể khiến bà không còn chút sức lực.

Tô Như Quân gần như quỳ xuống trước mặt Điền Mỹ, khổ sở nói: “Đồ nếu cô đã lấy rồi, thì Điền Mỹ, coi như nể tình nhiều năm qua Tiểu Ảnh vẫn xem cô như chị ruột mà nương tay, tuyệt đối không thể để những tấm hình đó truyền ra ngoài! Tiểu Ảnh năm nay chỉ mới hai mươi mốt tuổi, con bé còn rất nhỏ, còn phải đính hôn với Nhạc Đông, cô không thể huỷ hoại cuộc đời của con bé được! Coi như là tôi cầu xin cô, không thể để cho Nhạc Đông biết về những tấm hình này!”

Điền Mỹ tung hứng miếng ngọc bội trong tay với vẻ mặt đắc ý: “Được thôi, chỉ cần bà không nói chuyện này với bất kỳ ai thì tôi cũng sẽ giữ bí mật! Chuyện hôm nay xem như chưa từng xảy ra!”

Gương mặt Tô Như Quân đã đầy máu từ vết thương trên trán, nhưng bà mặc kệ không kêu cứu, ngược lại chỉ một mực cầu xin Điền Mỹ: “Cô hãy nhớ kỹ những lời mình nói hôm nay! Tuyệt đối không được công khai những hình ảnh đó!”

Điền Mỹ cười mỉa mai liếc nhìn Tô Như Quân, cô ta hoàn toàn mặc kệ sự sống chết của bà, tiếp tục cao ngạo lấy khăn quàng che lại khuôn mặt, xoay người rời khỏi bệnh viện.

Nửa tiếng sau Tô Ảnh cuối cùng đã tới bệnh viện, trên tay cô là phần quà thăm bệnh đơn giản. Vì để tiết kiệm chi phí nên cô không bắt taxi mà đành phải cuốc bộ trên đôi giày cao gót giữa trời nắng nóng đổ mồ hôi.

Trước khi mở cửa phòng bệnh thì Tô Ảnh cật lực lau mồ hôi và chỉnh trang lại y phục, tự nhủ không thể để mẹ thấy cô chật vật như thế này, cô không được làm mẹ lo lắng.

Chỉ là thời điểm vừa đẩy cửa bước vào, chưa kịp mở miệng thì tầm mắt cô nhìn quanh, tức khắc cả người chết trân như bị sét đánh!

Tô Như Quân đang nằm ngã sóng xoài trên mặt đất, thân thể không hề nhúc nhích.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply