Chào Buổi Sáng, Ngài Tổng Thống! – Chương 13

Chương 13. Trò con nít

Đáy lòng Hứa Nham tức khắc căng thẳng, anh vội vàng bước nhanh về phía trước, theo phản xạ tự nhiên liền muốn đưa tay đỡ Hạ Thiên Tinh. Nhưng bỗng nhiên một bóng người xuất hiện đã ngăn cản anh và Hạ Tinh Không.

“Hai vị, xin dừng bước.” Đối phương là một người mặc âu phục màu đen, vóc dáng cực kỳ cao lớn lãnh khốc, một người này có thể dư sức địch lại cả hai Hứa Nham cũng là điều không ngoa.

Mà lời của vệ sĩ áo đen này hoàn toàn không có gì giống như thỉnh cầu, mà chính là một mệnh lệnh yêu cầu người đối diện không được phép can thiệp.

Hạ Tinh Không nhíu mày nhăn nhó, có vẻ như cô ta còn chưa nhận ra đối phương là người có quyền thế nên liền cao giọng chất vấn: “Anh là ai?”

Vệ sĩ áo đen nghiêm mặt, không trả lời.

Hứa Nham nghiêng người nhìn qua vai vệ sĩ áo đen, liền thấy một đám người đang cung kính đi theo sau một người khác, dường như là chủ nhân của bọn họ. Người đàn ông đó liền ôm lấy Hạ Thiên Tinh và bồng xốc cô lên. Từ góc độ của Hứa Nham thì chỉ có thể nhìn thấy được một bóng dáng nghiêm nghị cao lớn, nhưng lại không thể nhìn rõ được gương mặt của người đàn ông bí ẩn kia.

“Các người làm gì vậy!?” Hứa Nham trở nên điên cuồng khi thấy Hạ Thiên Tinh bị người khác đưa đi, nhưng anh lại không thể tránh khỏi sự kiềm chế của vệ sĩ áo đen nên tức giận trừng mắt: “Các người rốt cuộc là ai? Các người muốn mang Thiên Tinh đi đâu?”

“Hứa thiếu gia, đây không phải chuyện anh có thể hỏi đến.” Vệ sĩ áo đen lạnh lùng đáp.

“Anh biết tôi?” Hứa Nham nghi hoặc nhìn đối phương.

Vệ sĩ áo đen không trả lời câu hỏi này, chỉ nói đơn giản: “Hạ tiểu thư là người phụ nữ của chủ nhân chúng tôi, chủ nhân chỉ đến đưa cô ấy về nhà, hai vị không cần lo lắng.”

“Chủ nhân của các người?” Hạ Tinh Không đưa mắt nhìn kỹ vệ sĩ áo đen và đám người sau lưng, lại hỏi tiếp: “Chủ nhân của các người là ai?”

“Hạ tiểu thư không cần phải biết.”

Đến khi Hạ Thiên Tinh được bồng lên xe thì vệ sĩ áo đen nhận mệnh lệnh phát ra từ bộ đàm, sau đó mới xoay người rời khỏi.

Hứa Nham lúc này đã vô cùng tức giận, sắc mặt anh trông cực kỳ khó coi, anh không những không quay về mà còn vội vàng đuổi theo.

“Hứa Nham!” Hạ Tinh Không gọi một tiếng và chạy theo sau anh.

Thời điểm hai người chạy ra cổng thì chỉ nhìn thấy được đuôi của đoàn xe, cả một đoàn gồm sáu chiếc siêu xe dần dần biến mất trong tầm mắt của họ.

“Rốt cuộc là ai?” Hứa Nham cau mày: “Bước ra đường lại có thể phô trương đến vậy, nhất định là một nhân vật lớn có quyền thế!”

“Nhân vật lớn? Nhưng người hồi nãy cũng nói chị em là người phụ nữ của chủ nhân bọn họ, có người quyền thế nào lại có thể coi trọng một người mẹ đơn thân như chị của em?” Hạ Tinh Không nói với giọng điệu khinh thường: “Cứ thần bí thế này, em nghĩ cho dù có là một nhân vật lớn thật đi nữa, cũng là kiểu người không dám công khai danh tính một cách quang minh chính đại!”

Nếu thật sự là một người không thể quanh minh chính đại gặp người khác, vậy thì càng không ổn! Bởi vì người đơn thuần như Hạ Thiên Tinh vốn dĩ không thích hợp với kiểu đàn ông như vậy!

Hứa Nham càng nghĩ ngợi thì gương mặt càng trở nên lo lắng.

Hạ Tinh Không thấy anh cứ si ngốc nhìn theo hướng đoàn xe rời khỏi thì trong lòng càng thêm bực tức ghen ghét, cô ta lập tức kéo tay anh và nũng nịu: “Được rồi, anh Hứa Nham, chúng ta không nên vì chuyện của chị Thiên Tinh mà bỏ ra đây, để lại khách khứa chờ bên trong như thế! Chúng ta mau trở vào thôi!”

Bên trong chiếc xe xa hoa.

Bạch Dạ Kình tự mình bồng Hạ Thiên Tinh lên xe.

Trùng hợp là đêm nay anh có cuộc hẹn với một vị khách đặc biệt trong lĩnh vực ngoại giao, điểm hẹn cũng chính là khách sạn đang tổ chức lễ đính hôn của Hạ Tinh Không và Hứa Nham. Vừa bước xuống lầu thì Lãnh Phi tinh mắt đã nhận ra một bóng dáng phụ nữ lảo đảo chật vật chạy ra khỏi hội trường.

Thông thường dưới tình huống này, anh sẽ lựa chọn mặc kệ cô. Nhưng liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô thì bước chân của Bạch Dạ Kinh tức khắc dừng lại.

Lúc đó Hạ Thiên Tinh uống liền mấy ly rượu nên cả người đã nóng nảy mơ hồ, anh cúi người xuống ôm và bồng xốc cô lên, cô chưa rõ ràng đối phương là ai thì đã vòng hai tay ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn dựa vào khuỷu tay của anh.

Đến khi lên xe, Bạch Dạ Kình muốn để cô dựa vào băng ghế thì cô lại không chịu buông tay, cứ ôm chặt cổ anh.

“Hạ Thiên Tinh?” Anh thấp giọng gọi.

Thân thể mềm mại của cô đã ngồi lên ghế, nhưng đôi tay vẫn ôm cổ anh không rời, khiến cho tư thế của anh lúc này giống như nửa muốn đè lên người cô, gương mặt hai người ở rất gần nhau. Gần đến mức anh có thể cảm nhận được mùi hương rượu trên người cô một cách cực kỳ rõ ràng…

“Ưm…?” Nghe được tiếng người kêu mình thì Hạ Thiên Tinh khẽ kêu một tiếng, chậm rãi mở mắt.

Men say khiến đôi mắt cô mơ màng, cứ nhìn anh như vậy, đột nhiên cô đưa tay lên, dùng ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng xoa xoa trên gương mặt tuấn tú của anh. Ngón tay của nữ giới quả nhiên mềm mại ôn nhu, sự ấm áp từ bàn tay của cô giống như mang theo dòng điện khiến anh cảm thấy tê dại.

“Hạ Thiên Tinh, buông tay ra!” Bạch Dạ Kình nghiêm giọng ra lệnh, loại cảm giác tê rần đó khiến anh thấy… thật sự mất tự nhiên!

“Vì sao năm năm trước lại muốn tôi phải mơ thấy giấc mộng đó?” Hạ Thiên Tinh đột nhiên mở miệng hỏi.

Bạch Dạ Kình híp mắt lại.

Cô tiếp tục lẩm bẩm: “Anh có biết suốt năm năm qua tôi đã sống như thế nào không?”

Bạch Dạ Kình: “…”

“Tôi luôn tự nói với mình, chỉ cần có Đại Bạch thì tôi đã cảm thấy mãn nguyện… Nhưng, là chính anh đã khiến tôi mất đi thanh xuân của năm mười tám tuổi, khiến tôi phải phản bội lại mối tình đầu của mình, khiến tôi mất đi tình yêu, còn khiến tôi… không những cả người ngoài, mà cả người trong gia đình cũng khinh thường tôi…”

Có lẽ do uống quá nhiều nên thanh âm của cô nghẹn ngào, khi nói chuyện thì ánh mắt mê ly nhìn anh, khoé mắt bắt đầu ươn ướt.

Bạch Dạ Kình nhìn đôi mắt ửng đỏ của cô mà ánh mắt anh cũng trở nên thâm trầm: “Em say rồi.”

“Vậy sao?” Cô bật cười ha hả, giây tiếp theo không biết vì sao nhưng cô lại bỗng dưng lao đến vùi đầu vào cổ anh và cắn thật mạnh!

Bạch Dạ Kình sửng sốt, người phụ nữ này phát điên rồi hay sao!?

“Nhả ra!” Thanh âm trầm thấp lạnh lùng quát một tiếng, anh dùng tay trấn trụ ót của cô.

Hạ Thiên Tinh dường như đang bộc phát mọi tủi hờn của mình, lại giống như đang trả thù, cô dùng sức cắn rất mạnh đến mức khiến cổ anh chảy máu.

Bạch Dạ Kình thật sự tức giận đến cực điểm, anh mạnh bạo khống chế ót của cô và kéo cô ra.

“Phát điên cái gì thế này!?” Anh lấy tay nhéo cằm của cô, lạnh lùng nhìn cô từ trên cao.

Đôi môi mềm mịn của cô vẫn còn dính chút xíu vết máu đỏ của anh, tựa như kinh hãi mà lại có chút gợi cảm mê người.

Hạ Thiên Tinh ngồi dậy, ngửa đầu mê man nhìn anh, vẻ mặt vô tội và rất tự nhiên: “Đây là trả thù.”

“Trả thù cái gì?” Anh thấp giọng hỏi, hơi cúi người xuống áp sát gần cô.

Cô đã uống quá nhiều nên không biết sợ là gì, lúc này rất nghênh ngang mà đối diện với ánh mắt lãnh đạm của anh: “Ai nói anh lúc trước dám khi dễ tôi? Đừng tưởng anh là tổng thống mà tôi không dám trả thù!”

“Vậy việc trả thù của em chính là cắn tôi?” Bạch Dạ Kình liếc mắt nhìn lại cổ áo của mình, trên cổ áo vẫn còn dính dấu son môi đỏ thắm, anh lại trầm giọng hỏi: “Thế nào? Trước đây là tôi cắn em như vậy?”

“Thật ra anh không có cắn tôi…” Cô gục đầu sang một bên cửa sổ, giống như đang hồi tưởng lại: “Nhưng lúc đó anh làm tôi rất đau… thật sự rất đau…”

Một đêm của năm năm trước chính là lần đầu tiên trong đời con gái của cô, đêm ấy cô rất đau, dù cô cảm thấy đó chỉ là giấc mơ nhưng sự đau đớn đó lại quá đỗi chân thật.

Bạch Dạ Kình cúi đầu nhìn cô, bộ dáng này không giống như muốn gây phiền phức cho anh, ngược lại trông cô lại như một đứa trẻ đang hờn dỗi.

Cũng đúng!

Nếu không phải trẻ con thì sao lại chơi trò cắn người?

Chỉ có con nít mới làm trò ấu trĩ này!

Người phụ nữ ngốc nghếch này, tỉnh cũng cắn anh, say cũng quay lại cắn anh…

Anh cúi người, nâng cằm cô lên, nhìn thật sâu vào gương mặt xinh đẹp thanh thuần kia, nhẹ giọng nói: “Chuyện đã nhiều năm, em còn nhớ rõ vậy để làm gì?”

“Anh không nhớ?”

“Nếu không thì sao?” Anh nhướng mày.

Cô hừ lạnh một tiếng: “Anh đương nhiên là không nhớ, người bị đau không phải anh, người bị khi dễ cũng không phải anh!”

Cô vừa nói vừa tức giận, vùng vằng lấy tay đẩy anh ra.

Anh bị đẩy lùi lại, nhưng một tay vẫn giữ chặt cổ tay của cô.

Anh ưu nhã lùi lại ngồi trên ghế, còn cô lại bị anh kéo theo nên cả thân thể giống như đang ngả nhào vào người anh, trông quá chật vật!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply