Chương 266. Bị vệ sĩ của tổng thống bắt đi

“Anh biến đi! Em… em… em sẽ không làm vậy!” Lâm Triệt đỏ mặt kêu lên.

“Ha hả, để anh dạy em là được!”

“Không cần, không cần! Em không cần!” Lâm Triệt thẹn muốn chết, cái gì gọi là lên trên đi chứ? Ở trong chuyện đó thì cô căn bản không thể chủ động.

Cố Tĩnh Trạch thật sự không thể nín cười, dù Lâm Triệt và anh đã trải qua chuyện đó rất nhiều lần, nhưng mỗi khi nhắc đến thì cô lại như một cô nhóc ngây ngô, lúc nào cũng ngượng ngùng. Vậy nên anh lại càng thích chọc ghẹo cô hơn.

“Không cần? Đến lúc đó tự nhiên em sẽ cần!” Cố Tĩnh Trạch vừa nói vừa khẽ híp mắt, hàng mi dài khép hờ đôi mắt sáng, ánh mắt của anh lập loè khiến Lâm Triệt hơi thất thần, trông anh lúc này rất là đẹp trai…

Mà thôi, thiếu chút nữa cô lại bị nam sắc dụ dỗ rồi, nghĩ đến lời anh nói thì cô vội vàng quay đầu đi: “Thôi đi, anh lo ăn đi kìa!”

Nói xong cô cầm một đống đồ ăn trong tay và nhét hết vào miệng của anh, đợi đến khi anh nuốt trọn thì cô mới nhận ra mình vừa bốc đồ ăn bằng tay không. Bất quá anh chỉ nhíu nhíu mày, không có chút cảm giác gì gọi là mất vệ sinh, thậm chí anh còn ăn rất ngon lành là khác, chỉ là để trả thù thì anh cũng cầm một đống đồ ăn và nhét lại vào miệng cô.

Lâm Triệt liền cắn vào ngón tay của anh một cái!

“Ai u, em là chó sao, còn cắn người!?”

Hàm răng của cô hơi dừng lại một chút, mà cô cũng thật nhẫn tâm, cắn anh rất đau!

Cố Tĩnh Trạch rút tay về, anh nhìn lại ngón tay của mình hơi ươn ướt thì nhẹ nhàng đưa tay lên miệng và liếm. Nếu ngày xưa gặp những vết nước miếng thế này thì anh nhất định sẽ vô cùng ghê tởm rồi chùi rửa thật sạch, vậy mà bây giờ lại khiến toàn anh nóng rực như lửa đốt. Anh cúi nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lâm Triệt đang ửng đỏ hồng hào, trông rất gợi cảm, anh chỉ muốn ở nơi này ăn cô ngay tại chỗ.

Bị hấp dẫn bởi một phụ nữ, không những vậy mà luôn luôn nảy sinh tà ý mọi lúc mọi nơi thì quả thật là lần đầu tiên đối với anh.

Thấy Lâm Triệt ngượng ngùng tránh né ánh mắt của anh thì Cố Tĩnh Trạch cười cười, ôn nhu lấy khăn ăn lau khoé miệng cho cô: “Nhìn bộ dáng lôi thôi của em kìa.”

Lâm Triệt phụng phịu nói: “Lôi thôi vậy thì anh xáp lại gần làm gì? Thế nào? Không chê sao?”

“Lúc đầu quả thật rất chán ghét.” Cố Tĩnh Trạch thành thật trả lời.

“Ha! Em biết mà!” Lâm Triệt chun mũi, hậm hực nói.

Cố Tĩnh Trạch nhìn cô: “Nhưng mà bây giờ thành thói quen rồi.”

Lâm Triệt buồn bực hỏi: “Cái gì gọi là thành thói quen rồi?”

“Chứ không thì thế nào? Tuy em lôi thôi hậu đậu, nhưng rốt cuộc anh cũng đã lấy em, có thế nào thì em cũng là vợ của anh, anh chỉ có cách chấp nhận thôi, không phải sao?”

“Anh… có thể nói chuyện dễ nghe hơn không!?” Lâm Triệt trợn mắt nhìn anh.

“Em không cảm thấy anh là một người chồng trung thực sao, quá hiếm thấy rồi còn gì?”

Lâm Triệt dùng dằng nói: “Phải, phải, vì vậy cho nên cũng chỉ có em chịu được anh, người khác chắc đã sớm bị anh làm cho tức chết mà bỏ chạy rồi! Hừ!”

Mạc Huệ Linh từ một góc xa xa nhìn sang, thấy Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt ngồi bên nhau nói chuyện thân mật, Cố Tĩnh Trạch bận âu phục màu đen, còn Lâm Triệt bận lễ phục trắng tinh, tuy hai màu sắc tương phản nhưng vẫn toát ra hình ảnh một lễ phục đôi cho tình nhân.

Trang phục đen tuyền khiến Cố Tĩnh Trạch trở nên thần bí, tuấn tú đến mức làm người khác không thể rời mắt, nhưng tại sao người ở bên cạnh anh lại là Lâm Triệt!? Mạc Huệ Linh cảm thấy đáy lòng vô cùng chua xót, vì sao cô ta ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch nhiều năm như vậy mà cuối cùng lại để Lâm Triệt đoạt mất?

Cô ta nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch ôn nhu đút Lâm Triệt ăn, còn lấy khăn lau miệng, dịu dàng chăm sóc Lâm Triệt!

Đường đường Cố gia nhị thiếu gia Cố Tĩnh Trạch, vậy mà lại ân cần với Lâm Triệt ngay chỗ đông người?

Cô ta đã ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch nhiều năm, nhưng chưa từng được anh chăm sóc dù chỉ là một chút, chứ đừng nói đến những hành động tình cảm như vậy! Chưa kể đến tính cách anh rất lãnh đạm, dù là không gian riêng của hai người hay ở chỗ công cộng thì anh cũng không thích quá gần gũi, không thích thân mật.

Nhưng hiện tại anh và Lâm Triệt ngồi nơi đó cứ tình tứ ân ái không kiêng nể gì ai, hình ảnh này đúng là muốn chọc mù mắt Mạc Huệ Linh vì ghen ghét!

Tại sao Cố Tĩnh Trạch lại đối xử tốt với Lâm Triệt như vậy?

Lý Minh Dữ nhìn vẻ mặt tức giận của Mạc Huệ Linh thì cười nói: “Được rồi, em có trợn trừng mắt thì họ cũng không biết. Đi thôi, qua đây uống chút rượu, chúng ta vui vẻ dùng bữa là được.”

“Đừng đụng vào tôi!” Mạc Huệ Linh gắt lên.

“Không đụng vào em? Cố Tĩnh Trạch không đụng vào em mà đang đụng vào người phụ nữ khác kìa, nếu tôi không đụng vào em thì ai sẽ đụng vào em đây? Đừng nhìn nữa, đi thôi, anh ta thì vui vẻ, còn em ở đây tức giận, đáng sao?”

Mạc Huệ Linh cũng biết là không đáng, nhưng thật sự trong lòng vẫn không thể chấp nhận được việc Cố Tĩnh Trạch đoạn tuyệt với cô ta và đang thân mật với Lâm Triệt!

Nếu cứ tiếp tục, có phải Cố Tĩnh Trạch sẽ thật sự yêu Lâm Triệt?

Mạc Huệ Linh cứ vậy mà bị Lý Minh Dữ lôi kéo đến khu vực khác trong sảnh tiệc để uống rượu.

Ở ngoài cổng.

Du Mẫn Mẫn rốt cuộc đã đến, cô nhìn xung quanh nhưng không thể tìm được Lâm Triệt. Mà làng du lịch này đã bị phong toả nên không ai được phép bước vào. Du Mẫn Mẫn nhìn nhìn một chút, trong tay cô còn cầm theo món quà mà Lâm Triệt dặn, nên cô đành lấy di động ra gọi cho Lâm Triệt.

Nhưng, chuông đổ mãi không ai bắt máy.

Vừa muốn gọi lại lần nữa thì đã có người ở gần đó phát hiện ra cô…

Lâm Đạt đứng ở xa xa nhìn thấy Du Mẫn Mẫn thì có cảm giác quen mắt!

Người phụ nữ này…

Tổng thống ngày hôm đó…

Ánh mắt Lâm Đạt sáng lên, tức khắc nhớ ra người phụ nữ này không phải trước đây từng cùng với tổng thống…

Du Mẫn Mẫn vừa quay đầu nhìn lại thì thấy một cô gái mặc âu phục đen đang đứng chắn trước mặt cô.

“Du tiểu thư, mời đi phía này.” Lâm Đạt lịch sự lên tiếng.

“Tôi…!” Du Mẫn Mẫn sửng sốt, vội vàng nói: “Tôi không phải đến đây để gây phiền phức, tôi càng không phải cố ý xuất hiện ở chỗ này!”

“Có phải cố ý hay không thì cô nói với tôi cũng vô dụng, mời đi phía này.” Lâm Đạt vẫn cứng rắn nói.

Du Mẫn Mẫn còn đang định giải thích thì các vệ sĩ của tổng thống đã tiến đến…!

Bên trong, Tần Hạo bước đến báo cáo với Cố Tĩnh Trạch vài chuyện, sau đó anh phải lập tức rời khỏi để xử lý công việc. Lâm Triệt nhìn theo bóng dáng của anh mà cảm thấy cuộc sống của anh thật bận rộn, hiếm hoi lắm mới có chút thời gian nhàn rỗi mà cũng không được yên.

Lúc này, Cố Tĩnh Nghiên quay lại bàn: “Chị dâu, anh hai lại bỏ chị ở lại một mình?”

Lâm Triệt cười cười: “Đúng vậy, mà không sao, tôi quen rồi.”

Nhìn ngắm Cố Tĩnh Nghiên một chút, Lâm Triệt cảm thấy gia đình Cố gia nếu cùng nhau bước đi trên đường chắc sẽ khiến cả thiên hạ loá mắt mất, mỗi người đều cực kỳ xinh đẹp, nam thanh nữ tú sáng ngời.

Cả Cố Tĩnh Nghiên trước mặt cũng vậy, dung mạo mỹ lệ không thua gì các minh tinh hạng nhất, mà nét đẹp của cô khác với sự thu hút của ba người anh trai, nếu ba người anh đều lạnh lùng tà mị thì sự xinh đẹp của cô lại vô cùng diễm lệ, chỉ một cái liếc mắt đã khiến người khác phải kinh diễm.

Cố Tĩnh Nghiên nhẹ nhàng nói: “Anh hai khá bận rộn, mà cũng khó trách, bởi vì toàn bộ sản nghiệp của gia tộc đều do anh ấy gánh vác. Hơn nữa anh hai lại là người rất nghiêm túc và cầu toàn, làm cái gì cũng muốn mọi thứ thật hoàn hảo nên luôn đích thân làm và kiểm tra, cho nên bận lại càng thêm bận. Vị trí của anh cả và anh hai được tất cả mọi người dân ở C quốc này ngưỡng mộ, nhưng không ai biết để bước lên vị trí đó thì họ đã phải trả giá những gì.”

Lâm Triệt nhìn xa xăm, trong lòng ẩn nhẫn xót xa, cô thở dài một tiếng: “Đúng vậy, anh ấy thật sự rất bận, cho nên tôi chỉ có thể thông cảm mà thôi.”

Cố Tĩnh Nghiên cười nói: “Thật ra trông anh hai và chị dâu ở bên nhau rất đẹp đôi. Trước kia tôi chưa từng thấy anh ấy đối xử với người phụ nữ nào đặc biệt như vậy cả.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 266

Leave a Reply